Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2010

園遊會


Năm nay 園遊會 tổ chức đúng vào ngày Lễ diễu binh kỷ niệm 1000 năm Thăng Long Hà Nội. Định bụng ở nhà xem xong duyệt binh rồi mới đi thì bị sếp gọi điện  hỏi cô đang ở đâu? Tôi đã đến nơi rồi! Mình cứ vô tư trả lời rằng, tôi đang ở nhà lát nữa tôi mới tới! Cuống quýt thay quần áo rồi rủ Bông đi cùng . Năm nay tuy tổ chức đúng vào ngày 10/10 nhưng cũng khá đông người tới tham dự. Các đội biểu diễn của các trường ĐH biểu diễn nhiều tiết mục rất sôi động. Mình bỏ qua xem chương trình biểu diễn, lượn lờ ở các quầy hàng ăn để thưởng thức các món ăn thay cho bữa sáng, các món ăn nóng hổi ngon ơi là ngon. Được thưởng thức các món ăn ngon xong rùi lại được tay xách nách mang về nhà một túi to, vui ơi là vui!




Nàng Bông mê mẩn 2 mẹ con bạn cún  nên cả buổi tranh thủ mượn cún dắt đi chơi. Theo cách tính tuổi của cún, thì nàng mẹ năm nay đã được 80 tuổi và  nàng con 50 tuổi


Mẹ sau khi ăn nhậu phởn phơ xong, phớ lớ chụp chung với chú Terry béo  một kiểu ảnh sau bao ngày mới gặp lại.



Thứ Bảy, 2 tháng 10, 2010

Về thăm trường cũ




Tuần trước nhận được điện thoại của các bạn học từ thời cấp 3 thông báo, cuối tuần này sẽ tổ chức kỷ niệm 45 năm ngày thành lập trường, hy vọng các bạn Hà nội sẽ có mặt đông đủ cùng tham dự hội trường và tụ tập lớp.
Hôm nay, chưa đến 6h sáng các bạn đã í ới gọi dậy để đi. Lớp mình hiện nay có 5 bạn đang sinh sống tại Hà nội thì cả năm đều có mặt. Đã 25 năm kể từ ngày ra trường, hôm nay mình mới có dịp trở lại trường cũ. Trong không khí tưng bừng náo nhiệt của ngày hội trường, khiến mình có cảm giác thật bồi hồi xúc động. Ngôi trường ngày xưa đã hoàn toàn thay đổi. Lớp 12A4 của mình bây giờ đã được thay bằng một dãy nhà 4 tầng khang trang.  Mặc dù mình chỉ sống ở Thái Nguyên được hơn 5 năm, nhưng đã có 3 năm gắn bó với ngôi trường thân yêu này, trong thời gian đó đã có biết bao nhiêu kỷ niệm mà mình không bao giờ quên. Ngày đó 12A4 của mình  là một lớp ngoan hiền gần nhất khối, các bạn chơi với nhau vô cùng trong sáng vô tư, theo ngôn ngữ của con gái mình bây giờ gọi là "gà tồ". Nhóm mình ngày đó chơi với nhau gồm ba nam và ba nữ, tuần nào cũng rong ruổi  đến nhà nhau chơi, đạp xe trên từng cây số suốt từ Gang Thép, khu Nam rồi lại lên tận cây số 7. Có một bạn hiện đang lập nghiệp tại Lào Cai cũng không quản đường xa trở về trường cũ. Sau 25 năm không gặp, vậy mà nhìn thấy bạn ý từ xa mình vẫn còn nhận ra được, gặp nhau tay bắt mặt mừng. Ở trường một lúc rồi cả lớp rủ nhau tụ tập tại nhà hàng sông Cầu ăn uống. Cả hội ngồi ăn thì ít mà say sưa kể chuyện ngày xưa, ôn nghèo, kể khổ thì nhiều.
Thời gian trôi đi thật nhanh, từ những cô bé cậu bé ngây thơ ngày nào bây giờ đã trở thành những ông bố,bà mẹ gánh trên vai đầy những trách nhiệm cho gia đình và xã hội.

Trong số các bạn ở đây đã có một bạn lên chức bà ngoại


Lớp 12A4 

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2010

Hà " Lội"


Sau vài ngày tụ tập ăn uống triền miên bỏ bê tập luyện.  Hôm nay quyết định dành thời gian tới phòng tập bù. 3h45 đi ra khỏi nhà, trời vẫn còn nắng chói chang. Chui vào phòng tập một cách say sưa mà không biết rằng trời đang mưa to, tập xong trời vẫn còn mưa nhưng vẫn quyết định ra xe về nhà để đưa con gái đi ăn tối. Ra tới đầu phố thấy đường bắt đầu ngập, tự nhủ chắc chỉ ngập chút thôi nên vẫn cố gắng về số nhấn đều ga phóng, đi được 500 m thì  thấy hàng loạt xe máy và ô tô bị chết máy, tay lái bắt đầu thấy run, chẳng thấy bóng chiếc ô tô nào đi ngược chiều nên mình vẫn tiếp tục về số và nhấn ga chạy tiếp, nếu không chắc phải gọi cứu hộ mất thôi. Vừa rú ga vừa run, chỉ sợ xe bị tắt máy, chạy thêm được một đoạt thì xe bị nước tràn vào ướt hết cả chân. Bỗng nhiên sợ run người, kiểu này chắc cùng chung số phận với mấy xe kia rồi. Nhưng kỳ lạ, xe vẫn chạy. Chỉ còn khoảng 100m nữa là về đến nhà, không dám chạy nữa, tấp vội xe lên vỉa hè nhà cùng phố, vừa mừng vừa run, mừng vì mình liều vậy mà cũng sắp về được đến nhà, và run vì nếu trời cứ mưa thêm khoảng 30 phút nữa  chắc chắn xe mình sẽ cùng chung số phận với mấy xe đang nằm chết máy trên phố mà thôi. Sau vài phút nghe ngóng, rồ thử ga, vẫn ổn. Mình quyết định  rú ga phóng tiếp về tới sân nhà mình, nước đã ngập đấy sân và sắp có nguy cơ tràn vào nhà. Hú vía, cho vội xe vào nhà và mừng rỡ vô cùng như vừa thoát nạn. Buồn cho hệ thống thoát nước của thành phố, mưa có gần 2 tiếng mà đã ngập lụt thế này rồi.


Chẳng hiểu đây là phố hay sông?




nước tràn đầy sân và có nguy cơ tràn vào trong nhà

Mẹ dạy con gái

(Sưu tầm)

Mẹ là người thầy đầu tiên và là người luôn sát cánh, nâng đỡ mọi khó khăn của cuộc sống. Những lời mẹ dạy về cuộc đời, tình yêu … cho con là những gì mẹ rút ra từ chính cuộc đời mẹ.

1. Về cuộc sống


- Con sẽ chẳng bao giờ đạt được điều gì, dù là nhỏ nhất, nếu lúc nào cũng chỉ ngồi im một chỗ.
- Biết trân trọng và đánh giá cao mọi niềm vui, dù là nhỏ nhặt nhất, trong cuộc sống. Đừng lúc nào cũng than vãn và mơ mộng về những thứ mà mình không thể có. Hạnh phúc là biết ước muốn vừa đủ.
- Những người khác có thể lấy đi của con nhiều thứ, ngoại trừ học vấn mà con đã dày công có được.


2. Về tình yêu
- Một người đàn ông đã yêu con thật lòng, anh ta sẽ tìm cách liên lạc lại với con cho dù con có hay không mong đợi điều đó.


- Con chỉ có thể làm thay đổi người đàn ông con yêu nếu anh ta thật tình cũng muốn thay đổi.
- Đừng bao giờ có tư tưởng kỳ vọng thái quá hoặc hoàn toàn ỷ lại vào sự chở che, giúp đỡ của bất kỳ người đàn ông nào, cho dù đó là chồng con. Người phụ nữ tài năng và hiện đại phải biết tự mình đi trên đôi chân của mình.
- Không nên chung sống một cách vội vàng với bất kỳ người đàn ông nào, bởi có thể anh ta không xứng đáng với tình yêu của con.
- Trong hai người đàn ông: một con có thể sống chung và một con không thể sống thiếu (anh ta), hãy chọn kết hôn với người đàn ông thứ hai.

3. Về hôn nhân gia đình
- Đừng quá cố chấp hoặc lúc nào cũng cằn nhằn những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống hôn nhân. Hãy biết tôn trọng và tin yêu lẫn nhau.
- Để có hạnh phúc với một người đàn ông, con phải biết “kết hôn” với cả cha mẹ và những người thân trong gia đình anh ta.
- Đừng bao giờ phục vụ, chiều chuộng chồng như một người đầy tớ chỉ biết lắng nghe; nếu không, con không những sẽ đánh mất lòng tự trọng và bãn lĩnh của một người vợ hiện đại mà con có nguy cơ đánh mất luôn cả hạnh phúc gia đình.

4. Về vai trò làm mẹ
- Hãy luôn là người bảo vệ, chở che và chăm sóc con cái nhiều và tốt nhất.
- Thái độ thiên vị của người mẹ sẽ làm méo mó sự phát triển nhân cách của các con (cả đứa được thiên vị lẫn đứa không được thiên vị)
- Nếu muốn con tốt nhất thì phải biết sống mẫu mực.
- Tình thuơng đích thực của người mẹ là tình thương vô điều kiện đối với các con.

5. Về nội trợ
- Công việc nội trợ tuy không còn là gánh nặng của người phụ nữ hiện đại nhưng là một nghệ thuật sống và giữ gìn hạnh phúc.
- Đối với người đàn ông biết yêu thương vợ, bữa cơm gia đình thân mật và ngon miệng bao giờ cũng có giá trị hơn những bữa tiệc sang trọng chiêu đãi ở nhà hàng.

6. Về chuyện làm đẹp
- Hãy biết làm đẹp mỗi ngày vì chẳng người đàn ông nào là không thích vợ (người yêu) của mình quyến rũ.
- Nghệ thuật trang điểm là biết cách tôn vinh những nét đẹp vốn có của mình một cách tự nhiên chứ không phải là cố tình thoa son trát phấn một cách lố bịch và kệch cỡm.
- Vẻ đẹp đích thực nằm trong sự giản dị, tự nhiên và có phong cách.

Thứ Năm, 23 tháng 9, 2010

Picnic cuối tuần


Cuối tuần vừa rồi,  văn phòng tổ chức đi V resort Hòa Bình. Lâu lắm rồi hai mẹ con mới lại có một ngày đi du lịch ra khỏi thành phố, một phần do mẹ dạo này bỗng dưng thích ẩn dật, sáng thứ Bẩy & Chủ nhật chỉ muốn được ngủ nướng rồi đọc sách đến trưa, một phần do con gái lịch học dày đặc nên cũng không dám nghỉ học để đi chơi dài ngày.



Bông cùng các cô chuẩn bị cho hoạt động tập thể


Hai mẹ con tranh thủ làm kiểu ảnh trước giờ thi đấu. Mẹ thấy táo ngon quá nên quyết định rủ con gái cùng tham gia chơi trò ăn táo, với mục đích không ẵm được giải thì cũng được chén táo ngon( do được ban tổ chức tiết lộ táo Mỹ, 150 k/ 1kg).


Vui nhất là trò chơi dùng miệng tìm thạch trong đĩa được phủ đầy bột mì


 Và đây là quán quân của cuộc chơi




Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010

Happy Birthday To Me!



Mấy năm nay dường như mình  không còn háo hức mong đến ngày sinh nhật nữa. Có lẽ do sợ thêm một tuổi lại thêm già nên không dám nghĩ đến cũng nên. Bởi vậy, sắp đến sinh nhật mình, được mọi người nhắc nhở từ đầu tháng mà mình vẫn cứ lờ tịt đi. Tưởng rằng sinh nhật năm nay ỉm đi được, vậy mà sáng sớm đã được mọi người nhắn tin, gọi điện chúc mừng. Nói vậy thôi, chứ trong lòng mình thấy vui lắm! Vui vì biết rằng mọi người vẫn còn nhớ  mình vẫn đang tồn tại trên đời này (nghe có vẻ động lòng ghê) vì mình đã ẩn dật một thời gian khá dài, chẳng liên hệ với ai cả. Có người bạn từ thời đại học, ra trường đi làm rồi mỗi đứa một hoàn cảnh, cả năm chẳng gặp nhau nhưng sinh nhật hàng năm thì chẳng bao giờ quên.
Chiều, cả nhà gọi điện hỏi xem tối nay chương trình thế nào, mình đành nói hơi mệt nên về nhà nghỉ ngơi thôi chứ không tổ chức gì. Về đến nhà đã được các em, người mua hoa, quả, người mua bánh ngọt chuẩn bị hết cả rồi. Tối đến cả nhà kéo đến đông, vui chẳng thiếu một ai. Vui ghê, lâu lắm rồi mới có một sinh nhật tuy giản dị mà cả đại gia đình lại vui vẻ đến vậy. Vui nhất là bọn trẻ vui chơi, nô đùa vang khắp cả nhà.
Thêm một tuổi, chẳng mong ước gì nhiều, chỉ mong đại gia đình mình mạnh khỏe và bình yên!

Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

Ghi chép vặt


  1. Chào buổi sáng với trận chung kết US Open giữa Nadal và Djokovic. Kết quả như mong đợi, Nadal thắng với  tỉ số 6-4, 5-7, 6-4, 6-2, một trận chung kết hoàn toàn xứng đáng thức đêm rồi lại dậy sớm để xem, ngắt quãng vì thời tiết mưa. Vậy là thần tượng của mình đã có trọn bộ sưu tập Grand Slam khi tuổi đời còn quá trẻ, mới 24.
  2.  9h 30 vào bàn làm việc, nhận được note của Iris viết gửi tặng mình cuốn tiểu thuyết The Accident Tourist ( Du khách bất đắc dĩ ) của Anne Tyler, thật tuyệt, lại có cái để đọc. Love Iris.
  3. Mới hơn 10 AM, bỗng dưng tinh thần chùng xuống, người cảm thấy bứt dứt khó chịu. Có lẽ thời gian này công việc tẻ nhạt, nhàn rỗi đã khiến mình stress? hay do thời tiết mưa nắng thất thường??? Bốc máy gọi cho Hà hẹn ra Highland  - The Manor ngồi xả tress. 10h30 bạn có mặt, ngồi hàn huyên đủ thứ chuyện trên đời. Chiều  quay lại văn phòng làm việc lại thấy vui tươi, yêu đời. Chán mình ghê cơ !