Thứ Bảy, ngày 20 tháng 8 năm 2016

Vườn Quốc gia Xuân Thủy


Chưa bao giờ nghe đến tên, vậy mà lên xe mới quyết định đổi hướng dò đường đi. Tìm đường không đơn giản. Sau hơn bốn tiếng trên đường, cuối cùng chúng tôi cũng tới đích. Mặc dù ngoài trời đang nắng hơn 36 độ, nhưng mải mê trải nghiệm cuộc sống nên quên hết cả nắng nóng.


Đường vào đã khiến cho cả hội hồi hộp háo hức rồi



 




 Mò cua bắt ốc




Thành quả lao động


Thứ Bảy, ngày 18 tháng 6 năm 2016

Trekking núi Hàm Lợn


Hai ngày nghỉ cuối tuần, hễ không có lịch đi chơi xa là lại lên lịch đi trekking gần Hà Nội. chỉ cần được đi bộ, leo trèo, gần gũi với thiên nhiên là tinh thần cảm thấy thoải mái dễ chịu. Vì cơ thể được vận động, lại được hít thở không khí trong lành.

Núi Hàm lợn là một điểm lý tưởng cho việc đi trekking một ngày, leo không quá cao, lại đi đúng vào mùa sim nở. Lần đầu tiên trong đời gặp được cả một đồi sim nở hoa,.


Chụp từ trên đỉnh núi xuống

Dừng chân ngắm hoa sim

Bạn đồng hành


Có những đoạn leo dốc liên tục

Hớn ha hớn hở :))

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 5 năm 2016

Phút nhìn lại mình



Ngủ dậy vào một sáng cuối tuần, pha cốc cà phê đắng ngồi nhâm nhi cùng chiếc macaron ngọt khé cổ. Có chút vật vã vì không được đi xa. Đáng lý ra cuối tuần này chúng tôi sẽ đi Mù Căng Chải. Bây giờ ở nơi đó đang là mùa nước đổ. Tôi đã tưởng tượng ra cảnh, mình ngồi yên lặng, đắm đuối ngắm ánh bình mình chiếu sáng một vạt rộng ruộng bậc thang, những tia nắng óng ánh phản chiếu trên ruộng... Chỉ nghĩ đến đó thôi, tôi đã thấy đủ rồi, chẳng cần nghĩ xa hơn làm gì.

Tôi đang mắc bệnh nghiện đi. Cứ như thể, nếu như tôi không đi khám phá một nơi nào đó - bất kể gần hay xa hẳn cái thành phố ồn ào náo nhiệt này, là tôi bị bồn chồn, bứt rứt khó chịu. Nhưng nếu ở nhà nghỉ ngơi trọn hai ngày cuối tuần,tôi sẽ lại quá bận rộn với những kế hoạch không tên của mình. Thấy hai ngày trôi qua sao nhanh thế. Tôi đang cảm thấy mẫu thuẫn với chính mình!

Tôi đang phải đấu tranh quyết liệt với bản thân mình, về việc sẽ nghỉ hưu sớm hay tiếp tục đi làm full time? Tôi thực sự muốn nghỉ việc vào năm tới, muốn được đi chơi dài ngày khi vẫn còn đủ sức khỏe mà không phải lo nghĩ đến công việc hiện tại. Đã hỏi mọi thủ tục nghỉ hưu sớm như thế nào? Song rồi lại chần chừ, không dám quyết. Ở cái tuổi ngấp nghé 50, tôi nghĩ mình đã đủ chín chắn suy nghĩ về cuộc đời mình. Nhưng mỗi khi nghĩ lại, tôi thấy mình vẫn hơi có chút phưu lưu. Vậy là tôi lại chần chừ. Thôi thì, cứ để thuận theo tự nhiên. đến một lúc nào đó. Sẽ có một bước ngoặt nào đó...



Bỏ bê blog cũng là một điều không hay. Trên FB nhi nhô thế nào cũng được. Nhưng blog khiến tôi cảm thấy có chút riêng tư hơn. Là nơi để mình trút những tâm tư của riêng mình, kể cả khi tôi đang để chế độ public.



Chủ Nhật, ngày 28 tháng 2 năm 2016

Trở lại



Nhờ có một cuối tuần vỡ kế hoạnh, thế là lại có thời gian trở lại ngôi nhà đã bỏ hoang quá lâu rồi của mình. Đã lâu rồi, chẳng còn viết lấy nổi một dòng tâm sự. Work hard, Play hard :). Mấy tháng qua chỉ có vội vã lên đường, vội vã cày cuốc. Đã đến lúc, chỉ muốn nghỉ việc! Để có thời gian đi khám phá thế giới rộng lớn. Khi mình còn đủ sức khỏe chinh chiến. Mình vẫn trêu nàng, không biết có thể cố gắng cày thêm bốn năm nữa không? Cho đến khi, nàng tự lo lắng được cuộc sống của riêng nàng. Để mẹ nàng thoải mái tung tấy, trong cái thế giới riêng của mẹ nàng. Tận hưởng cuộc sống theo cách riêng của mẹ nàng

Thời gian trôi thật nhanh. Chỉ còn hơn 3 tháng nữa thôi là nàng kết thúc một năm học. Một năm nhọc nhằn của nàng. Mẹ nàng chẳng giúp nàng được chi. Chỉ lo sống vui, sống khỏe để nàng yên tâm mà phấn đấu cho sự nghiệp học hành của nàng.

Hôm nay, hai mẹ con nàng có một buổi nói chuyện như hai người bạn tâm sự với nhau. Rất lâu. Về cuộc sống ở Việt nam, về cuộc sống ở bên Mỹ, về bạn bè của mẹ nàng, của nàng, về tương lai.... Mẹ nàng vô cùng may mắn, đã con một người con gái tuyệt vời như nàng. Từ trước tới nay, mẹ nàng chưa bao giờ gây áp lực cho nàng. Phải học giỏi, phải thi trường chuyên, lớp chọn. Nhưng mẹ nàng không ngừng trau rồi cho nàng những kiến thức về cuộc sống, về những khó khăn mà trong cuộc sống, ai cũng sẽ phải đương đầu. Những lúc đó, mẹ nàng cảm nhận được, nàng lắng nghe rất chăm chú. và thấu hiểu được những chia sẻ đó. Chỉ thế đơn giản thế thôi, nhưng nó là niềm hạnh phúc vô to lớn của một bà mẹ đơn thân nuôi con khôn lớn. Mẹ nàng biết, chặng đường phía trước của nàng vẫn còn rất gian nan. Nhưng mẹ nàng vẫn tin tưởng rằng, nàng sẽ cố gắng vượt qua được những khó khăn đó. Chỉ có niềm tin và sự khích lệ mới khiến cho nàng có đủ ý chí để vượt qua mọi khó khăn.


Thứ Sáu, ngày 27 tháng 11 năm 2015

Trải nghiệm tuyệt vời

Ở đảo Nam Du một ngày. Hôm sau chúng tôi thuê một chiếc tầu đi ra các đảo nhỏ. Chúng tôi đã có một ngày trải nghiệm vô cùng bổ ích. Nhớ mãi không quên!

Quả là bạn tôi đã rất sáng suốt khi không đi ghép cùng một số khách lẻ khác, mà thuê riêng luôn một chiệc tầu du lịch to nhất đảo để đi theo ý mình. Ăn bữa trưa và bữa chiều trên tàu. Vừa ngao du, khám phá các đảo nhỏ, chụp các thể loại ảnh, lặn biển ngắm san hô, bắt nhum. Cảm giác thật tuyệt vời khi được bơi trong làn nước trong xanh của biển, ngắm đất trời bao la.







Thu hoạch nhum để nấu bữa cháo chiều