Hiển thị các bài đăng có nhãn Bông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bông. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 6, 2014

Cô nàng tháng sáu



Vào một ngày mùa hè nóng nực cách đây mười sáu năm trước. Sau giờ đi ăn đêm về, mẹ nàng có dấu hiệu trở dạ. Vội vàng tắm gội xong, rồi bắt taxi vào bệnh viện. Một giờ sáng nhập viện, bốn giờ ba mươi phút sáng, một thiên thần bé nhỏ, xinh xắn đã chào đời.
Thấm thoắt mà đã mười sáu năm trôi qua. Cứ mỗi khi hè về, nàng lại thêm một tuổi. Nàng bây giờ đã nhớn. Có quan điểm riêng rõ ràng. Luôn thích thể hiện "cá tính" của mình. Nhưng sống rất tình cảm, có trách nhiệm với bản thân và gia đình.
Tháng này mẹ nàng vừa bận, vừa mắc bệnh tự kỷ, ít chú tâm đến việc nhà. Nhiều hôm đi làm về thấy phòng mình đã được dọn dẹp tinh tươm. Quần áo được nàng mang lên giặt giũ sạch sẽ thơm tho. Trong lòng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Năm nay sẽ là một năm khá vất vả của nàng. Mẹ nàng luôn mong nàng cố gắng vượt qua những thử thách đầu tiên của cuộc đời. Mẹ nàng chẳng có mong ước gì cao xa. Chỉ luôn mong nàng có đủ bản lĩnh, để làm chủ cuộc sống của mình là mẹ nàng hạnh phúc lắm rồi.

Sinh nhật tuổi 16


Mấy hôm trước, mẹ nàng ngó qua Instagram của nàng, thấy nàng ngẫu hứng giật tít " Coi mẹ là cả thế giới. Yêu gia đình". Cảm thấy hạnh phúc!

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Vài gạch đầu dòng



- " Last Christmas I gave you my heart... " Những ca khúc bất hủ về Giáng sinh đã vang lên. Vừa rộn ràng, vừa buồn man mác bên tai. Nhắc tôi rằng, lại một mùa Giáng sinh nữa sắp tới! Ở một vài khu trung tâm mua sắm, đèn trang trí đã giăng lung linh trên những dãy phố. Trước cửa các văn phòng trong tòa nhà cũng bắt đầu trang trí cây thông noel.  Không khí Giáng sinh ấm áp đã ở hiển diện ở khắp mọi nơi. Còn tôi - một kẻ bị " đánh cắp trái tim" thì vẫn còn đang hờ hững, chưa có bất kể một kế hoạch cụ thể gì cho riêng mình vào Lễ Giáng sinh sắp tới.

- Hai tuần nay, tôi đã có những buổi cuối tuần thật dễ chịu, dễ chịu nhất có thể. Được ngủ lười, rồi ra góc ban công ngồi đọc sách phơi nắng cùng những khóm dạ yến thảo rực rỡ sắc màu. Đi shopping cùng con gái.Tới phòng gym, rồi cà phê cùng bạn... Tôi vẫn đang tận hưởng những tháng ngày lặng lẽ bình yên nhất trong đời.



- Cuối tháng trước, tôi và nàng nhà tôi đã có một cuộc tranh luận nảy lửa. Rồi tôi giận nàng bằng cách, im lặng không nói gì. Im lặng hết mức có thể. Em gái tôi bảo " Kỳ lạ thật đấy! Làm gì có chuyện mẹ dỗi con bao giờ?". Tôi vẫn quan tâm chăm lo cho nàng theo đúng nghĩa vụ của một bà mẹ chăm sóc con. Chỉ trầm lắng với nàng hơn. Không bi bô kể chuyện, hay trêu trọc hỏi han nàng như mọi hôm.Tới ngày thứ ba, nàng xóa tan sự im lặng giữa hai mẹ con bằng cách, trong lúc tôi đang ngồi ở trên giường, nàng rón rén vào phòng, đưa tôi một món quà đính kèm theo vài dòng ghi vội và nói " Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ! Chẳng hiểu sao hôm đấy con điên điên". Đúng là hôm đấy nàng nhà tôi điên điên thật. Nhưng ngay lúc đó, tôi thấy nàng không thể nhận ra. Nếu có tranh luận nữa cũng không ra vấn đề. Vậy nên tôi phải chọn cách im lặng. Để cho nàng có thời gian phải suy nghĩ.  Suy cho cùng, tôi vẫn luôn là một bà mẹ thật tệ! Vì đôi khi, tôi khá áp đặt ý nghĩ của mình cho con gái. Nàng đã mua tặng tôi một cây nến thơm có mùi lavander. Để tôi thắp sáng lên ngọn lửa yêu thương trong những ngày mùa đông giá rét.


- Hôm qua tôi bảo nàng, lâu lắm rồi mẹ không vào FB của con. Có gì hay ho không con? Nàng bảo, dạo này nàng ôn thi, nên nàng ít vào FB lắm. Tôi mò vào FB của nàng, đọc được stt của nàng ghi vào đúng buổi tối tôi và nàng tranh luận cùng nhau " Fake a smile then cry myself to sleep=)). thanks a lot mom=") "  



- Cuối tuần vừa rồi, tôi và nàng ríu rít cùng nhau đi shopping. Tôi đã mua tặng nàng chiếc mũ Giáng sinh  này làm món quà tạ lỗi với nàng



Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Tan chảy


Ngày cuối tuần đi leo núi vào đúng vào ngày 20-10. Từ trước đến nay, mình chưa bao giờ có khái niệm ngày đó là ngày gì. Mặc dù ra đường, nhìn người và hoa nhộn nhịp, nhưng lòng không thấy xốn xang hay buồn tủi, khi không nhận được quà và hoa. Sáng hôm đó, phải dậy từ rất sớm để đi. Chiều về đến nhà, người cũng hơi mệt. Thay quần áo xong, vội lên nhà pha cốc cà phê để uống. Từ sáng đến chiều, chưa được cốc nào vào người, thấy kém phần tỉnh táo. Cà phê vừa bê xuống, thật bất ngờ khi nhìn thấy trên bàn đặt một hộp bánh macaron nhỏ, ba chiếc bánh kem mochi trà xanh (loại mẹ thích ăn nhất), kèm theo một tấm thiệp. Chẳng hiểu vì sao, lúc nào viết thiệp tặng mẹ, nàng cũng đều viết bằng tiếng Anh. Có lẽ cho bớt phần sến sẩm :)). Tuy trình tiếng Anh của mẹ mới chỉ đến lớp vỡ lòng, chính tả của con gái cũng sai tùm lum. Nhưng mẹ cũng "tan chảy" khi đọc được những dòng chữ của con gái. Nàng luôn mang đến cho mẹ nàng những niềm hạnh phúc rất bất ngờ.


Sớm nay, thu se lạnh!  Mẹ lại pha cho mình một cốc cà phê không đường. Ngồi nhâm nhi chiếc macaron con gái tặng. Lòng ấm áp vô cùng! Cảm giác hạnh phúc trào dâng.



Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

Bông thêm một tuổi


 

 Mùng 9 tháng 6 năm nay là một ngày nóng khủng khiếp, nóng hơn ngày đầu tiên Bông chào đời - Mới đó mà đã cách đây 15 năm rồi. Mẹ vẫn nhớ như in cái giờ khắc thiêng liêng của ngày hôm đó. Mẹ quên tất cả mệt mỏi, đớn đau, ngắm nhìn con - một thiên thần mới ra đời không chớp mắt. Buổi chiều tối hôm đó, cũng có một trận mưa lớn xối xả trút xuống, xua tan đi cái nóng nực của mùa Hè oi ả, giống y như thời tiết trong ngày sinh nhật của con năm nay.
 Đã có người hỏi mẹ, giây phút thiêng liêng nhất trong cuộc đời mẹ là khi nào? Mẹ đã trả lời với họ rằng, đó chính là lúc đón con ra đời. Cuộc sống của mẹ dường như đã sang một trang mới kể từ ngày có con. Mẹ sống có trách nhiệm với bản thân mình hơn. Vì mẹ biết trọng trách của mẹ từ đây bắt đầu rất lớn lao, đó là nuôi dạy con trở thành một người có bản lĩnh và sống có ích cho gia đình và xã hội.
Mẹ luôn tin tưởng rằng. Bông của mẹ sau này sẽ là một cô gái, một người phụ nữ biết đối nhân xử thế, làm chủ cuộc sống của mình và dám đương đầu với mọi khó khăn trong cuộc sống. Thế là quá đủ với mẹ rồi con yêu ạ!


 
Happy Birthday To Bông!

Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

HIWC Charity Bazaar 2012

Có thể gọi hội chợ từ thiện năm nay là ngày hội giao lưu văn hoá quốc tế. Trong suốt thời gian mở cửa hội chợ, các bạn trẻ đại diện cho rất nhiều nước trên thế giới lên biểu diễn nhiều tiết mục nhảy múa. Năm nay Gangnam Style được các bạn trẻ hưởng ứng nhiệt tình nhất.


Năm nay văn phòng mình cũng tham gia bán hàng. Đài Loan năm nào tham gia cũng đều là một trong những nước/ khu vực quyên góp nhiều nhất trong tất cả các nước/ khu vực tham gia hội chợ từ thiện.

Mình phụ trách bán chả mực viên và bánh hành


Sếp chụp ảnh cùng các nhân viên bán hàng

 Đại sứ quán Ireland

 Đại sứ quán Indonesia năm nay trang trí rất đẹp

Xếp hàng mua xúc xích tại gian hàng của Đại sứ quán Đức
 Đại sứ quán Đan Mạch và Phần Lan


 Gian hàng bán đồ của Việt Nam

 Tay ải tay ai
 Hai nàng sếp hàng vẽ tay(hinna) tại quầy của ĐSQ Pakistan
Hết phiên bán hàng, bắt đầu xách túi đi ăn nhậu
Nàng chẳng năm nào bỏ qua món này

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Happy Halloween


Năm nay là năm cuối cấp 2 nên nàng nhà tôi không có nhiều thời gian để chuẩn bị cho buổi lễ Halloween ở trường. Năm ngoái, nàng hoá thân thành nàng Lolita xinh đẹp. Còn năm nay nàng lại trở thành một bà thầy bói. Lúc đầu mẹ nàng không có ý định ghé qua trường nàng đâu, nhưng trước khi đi gội đầu, mẹ lại quyết định ghé qua xem nàng như thế nào đã, rồi mới đi gội đầu. Đến trường nàng rồi thì huỷ luôn cả gội đầu để ở lại xem các bạn biểu diễn vì có rất nhiều tiết mục hay cùng những ca khúc, điệu nhảy sôi động.
Mẹ nàng đến trường ngó nghiêng mãi không thấy chỗ của nàng đâu. Tìm mãi cuối cùng cũng tìm thấy quầy "Fotune teller"

Ngó vào trong tối om, thấy một dãy bàn ở giữa và thầy bói nhà tôi đang mải mê hành nghề đoán tương lai cho các bạn và các em mà chẳng hề biết mẹ nàng đến. Mẹ lặng lẽ đứng ở một góc,  nghe nàng giải số mệnh cho mọi người một cách rất chuyên nghiệp:). Có nhiều em còn tâm phục, khẩu phục tài xem bói của nàng :D.


Quầy xem bói của nàng hôm nay đông khách nhất, các bạn xếp hàng khá lâu mới đến lượt vào xem. Lúc đầu , nàng chỉ xem Horoscope cho mọi người, lúc sau nàng bảo, xem cả  bài tây lẫn chỉ tay.

 Rồi đến tiết mục biểu diễn Gangnam Style của các bạn

Rồi thầy bói cũng bỏ nghề để lên nhảy flash mod cùng các bạn


Nàng và các bạn đã có một buổi lễ Halloween thật vui vẻ, khó quên ở năm cuối cấp này.


 Nàng tặng mẹ nàng một viên kẹo rất ngọt ngào nhân dịp Halloween

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Chuyện bây giờ mới kể(2)

Định bụng viết một loạt bài "chuyện bây giờ mới kể" để sau này còn có chuyện mà nhớ, nhưng mới viết được một bài thì bắt đầu bước vào chu kỳ bận rộn của năm. Đến hôm nay mới lại viết tiếp được. Tuy rằng viết rất lộn xộn nhưng cũng phải viết nhanh kẻo sắp già lại quên mất!

Trong suốt thời gian Bông đi học cấp 1, mẹ chưa bao giờ gây áp lực cho con gái về chuyện học hành và nói "không" với việc học thêm. Giờ tan học của con gái sớm, nên mẹ phải nhờ bác xe ôm ở gần nhà bà đón Bông vào các buổi chiều. Còn mẹ thì đưa con đi học vào các buổi sáng.
Lên cấp 2 thì có xe của trường đưa đón. Ban đầu mẹ thấy hơi buồn khi không được đưa con đi học. Vậy nên năm đầu tiên Bông học cấp 2, mẹ thường đi bộ cùng con gái ra tận bến xe, làm thủ tục tạm biệt nhau xong rồi mẹ mới đi thể dục tiếp. Thường thì bốn rưỡi chiều Bông về đến nhà, còn mẹ thì gần sáu giờ mới tan. Vậy nên mẹ hay gọi điện cho con gái vào tầm gần năm giờ chiều để hỏi thăm tình hình trong ngày của con gái như thế nào? Hồi học lớp 3, có hôm mẹ gọi điện về, nghe thấy giọng con gái hơi lo lắng, không vui, mẹ liền hỏi, hôm nay có chuyện gì vậy con yêu? có chuyện gì không vui à? Con gái giọng mếu máo nói với mẹ. Mẹ ơi, hôm nay toán con được điểm không cao. Mẹ liền bảo, ôi tưởng chuyện gì, hoá ra là chuyện bình thường mà con! Học thì phải có lúc điểm cao điểm thấp chứ! Làm sao mà lúc nào cũng được điểm cao được! Con gái hỏi mẹ, thật vậy hả mẹ? Rồi nàng tươi tỉnh hẳn lên.
Một hôm, mẹ lái xe chở con gái đi trên đường, hai mẹ con đang rôm rả nói chuyện. Sau đó con gái liền thổ lộ: Mẹ ơi, nhà mình thật khác với nhiều nhà mẹ ạ! Mẹ hơi chột dạ, nhưng cũng quay sang hỏi ngay con gái: Sao lại khác hả con? Với lại, khác ở điểm nào nhỉ? Bông bảo, nhà bạn N, chỉ cần bạn ấy bị điểm 7 thôi là về bị mẹ bạn ấy mắng rồi. Vậy mà nhà mình, khi con bị điểm kém, mẹ không những không la mắng con, mà lại còn động viên con nữa mới lạ chứ! Như vậy không phải khác sao? Mẹ thở phào nhẹ nhõm.

Tối mùng 7 tháng 3 năm ngoái, mẹ được một bữa mắt nhoà đi khi đọc được thư của con viết.  Khoảng 10 h30 tối con gái đi sang phòng mẹ, rón rén đưa mẹ một bài văn " Viết thư cho mẹ" rồi nói mẹ đọc đi, con đi ngủ đây! Nàng hôn mẹ, chúc mẹ ngủ ngon  rồi chạy ngay về phòng mình chốt cửa. Mẹ hơi bất ngờ vì hành động kỳ lạ của con gái, cầm bài văn lên đọc, lá thư dài gần hết 3 trang giấy và ngân ngấn nước mắt. Con gái mở bài bằng một trích dẫn " Cảm ơn mẹ mỗi sáng mai thức dậy, con lại được nhìn thấy nụ cười của mẹ yêu!". Cảm ơn mẹ hàng sáng gọi con dậy bằng những lời yêu thương nhất! Mẹ ơi, con may mắn có một người mẹ tuyệt vời như vậy, mà chẳng hiểu sao lại có những lúc con lại cãi mẹ. Sau đó con lại thấy mình đã thật không phải với mẹ... Con yêu mẹ và lo lắng cho mẹ rất nhiều, vậy mà khi mẹ hỏi con là, con sợ nhất điều gì? Thì con lại nói là con sợ nhất là khi mẹ ốm! Không phải vì con sợ chăm sóc mẹ đâu. Mà lúc đó con thật sự bối rối và không biết làm thế nào để mẹ có thể khỏi ốm. Mẹ đã vất vả lo toan cuộc sống, lo cho con ăn học vậy mà con lại nói như vậy với mẹ...Bây giờ nghĩ lại con thấy mình thật ích kỷ vì con chỉ muốn mẹ là của riêng con mà thôi...  Con ước gì, bây giờ mẹ có thể tìm được một người có thể chia sẻ cùng mẹ những gánh nặng trong cuộc sống, chăm sóc mẹ những lúc mẹ ốm đau và giúp mẹ trả đỡ nợ nần... Bây giờ con mới hiểu, tình yêu mà mẹ dành cho con lớn biết nhường nào. Và con muốn nói với mẹ một câu: " Con sẵn sàng chia sẻ mẹ của con cho bất kể một người nào yêu thương mẹ!"

 Mẹ thổn thức một lúc lâu rồi mới nghĩ, hoá ra tất cả những câu nói của mẹ, kể cả đùa lẫn thật đều khiến con gái ghi nhớ ở trong lòng. Đó là một hôm hai mẹ con đang nằm nói chuyện với nhau, mẹ mới quay sang hỏi con gái, Con sợ nhất điều gì về mẹ? con gái rất vô tư trả lời, con sợ nhất mẹ ốm! Những lúc mẹ bị cảm nhưng vậy con sợ lắm, phải lấy chậu vào giường cho mẹ nôn, rồi bóp chân bóp tay cho mẹ mà mẹ vẫn không đỡ.  Mẹ liền quay mặt đi giận dỗi, à, hoá ra con sợ chăm sóc mẹ, vậy thì từ bây giờ trở đi, khi nào mẹ bị cảm, mẹ sẽ cố chịu đựng, nhất định sẽ không phiền đến con nữa! Vì con sợ phải chăm sóc mẹ mà! Rồi đến năm ngoái, khi nhà chú dì rủ hai mẹ con cùng đi câu cá vào dịp cuối tuần, mẹ đã từ chối không đi. Mẹ bảo, con đi câu cùng các em đi! Mẹ ở nhà cũng được! Con bảo rằng mẹ không đi thì con cũng không đi, vì con muốn đi có cả mẹ cùng đi. Tại sao mẹ lại không đi? Mẹ bảo con gái, trong đầu mẹ hiện nay công việc đang rất bề bộn, mẹ đang phải làm để trả nợ. Mà đi câu cá là đi thư giãn. Tinh thần phải thư thả, mà đầu mẹ đang rối tinh như vậy thì làm sao mà thư giãn được! Con gái liền hỏi mẹ, vậy thì khi nào mẹ trả nợ xong? mẹ bảo chắc cũng lâu con ạ! Thuận lợi thì một vài năm, còn nếu không thì cứ đi làm cả đời để trả nợ!  Con gái buồn bã hỏi mẹ, vậy thì con sẽ chẳng được đi câu cả đời này? Mẹ bảo con vẫn có thể đi, đi cùng các em và mọi người được mà, nhưng con gái vẫn nhất quyết không đi. Rồi có lúc mẹ hỏi đùa con là, mẹ lấy chồng nhé! Con gái bảo, không được, vì như vậy mẹ sẽ bớt yêu con...:)

Chiều hôm sau con gái đi học về, mẹ gọi điện về hẹn con tối nay hai mẹ con mình sẽ ra ngoài ăn tối, và ăn quán nào sẽ do con gái chọn. Con gái đã chọn được một quán con gái yêu thích để hai mẹ con mình cùng ăn tối. Trong bữa ăn mẹ liền kể cho con gái nghe vì sao sáng nào mẹ cũng rất kiên trì gọi con bằng tất cả những nickname vô cùng đáng yêu, như: Cún yêu ơi dậy đi!  Rồi cún lợn ơi dậy đi! hoặc chó con ơi dậy đi... có khi gọi hết tất cả các nick đáng yêu rồi mà vẫn chưa dậy thì sẽ gọi bằng tên, vậy là nàng sẽ hiểu sự kiên trì của mẹ nàng đã hết.
Hồi con học mẫu giáo, mẹ rất khổ sở vì mỗi sáng đi làm đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi và không vui. Con gái gọi rất lâu mới dậy, dậy rồi lại mè nheo không ăn, rồi ăn được một chút lại nôn ra hết. Có những hôm mẹ cáu giận, rồi đi làm không vui cả buổi. Nghĩ mãi chưa biết chọn cách xử lý như thế nào, để mỗi sáng hai mẹ con có thể vui vẻ đến trường đến sở? Cho đến một hôm, mẹ vô tình đọc được một bài báo của một ông bố trẻ, kể câu chuyện giống tương tự trường hợp của hai mẹ con. " Đó là một buổi sáng hôm ấy,  công ty chú ấy có buổi họp quan trọng nên chú ấy ăn mặc rất chỉnh tề, áo sơ mi trắng là phẳng phiu thắt cà vạt. Ngồi ăn sáng cùng cậu con trai đang mè nheo chưa muốn đến trường vì ngái ngủ, ông bố trẻ giục mãi mà cậu con trai cứ kề cà mãi chưa xong, đã thế hí hoáy thế nào mà cậu làm đổ hết cốc cà phê vào áo của bố. Ông bố trẻ giận giữ quát mắng cậu con trai. Cậu con trai sợ hãi khóc lóc mãi mới nín. Khi ông bố thay được cái áo rồi vội vàng đưa con trai đi hoc. Đến trường thì con đã muộn học. Còn bố thì cũng không kịp tham dự buổi họp quan trọng của ngày hôm đó. Sau buổi hôm đó, ông bố trẻ suy nghĩ lại, giá như lúc con làm đổ cà phê vào áo, mình phản ứng nhẹ nhàng với con rồi đi thay áo ngay thì vẫn kịp đưa con đi học và mình vẫn kịp đến tham dự buổi họp ". Bông nghe xong liền nói, vậy thì con phải cảm ơn cái chú nào đó đã viết bài đó lên mới được.

Tối hôm đó, hai mẹ con đã có một buổi ăn tối thật tuyệt vời! "Lắng nghe và thấu hiểu". Bây giờ con gái đã lớn khôn thêm một chút. Mặc dù hai mẹ con mình không còn phải gào lên những câu như: Mẹ yêu con! Con yêu mẹ! hay con yêu mẹ một tỉ vân vân lần như trước đây. Nhưng trong lòng hai mẹ con mình vẫn hiểu rằng, tình cảm mẹ con mình là thiêng liêng nhất!

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Muốn ăn thì lăn vào bếp


Nàng thích ăn pizza, ăn riết ở ngoài mãi cũng tốn kém! Vậy nên nàng tự nghiên cứu cách làm bánh mà chẳng học qua trường lớp nào cả. Từ ngày nàng biết nhào bột làm đế pizza thành công, mỗi tuần nàng chiêu đãi mẹ một bữa ăn nhanh. Gọi là ăn nhanh nhưng hoá ra lại thành chậm. Vì ngoài làm đế pizza ra, nàng còn phải tự làm nước sốt. Tốn khá nhiều thời gian.
Hôm nay, tuy là ngày thứ Hai đầu tuần, nhưng mẹ nàng được về đúng giờ. Nàng bảo mẹ là, hôm nay con sẽ nấu mì spaghetti chiêu đãi mẹ. Mẹ cứ đi dạo một lát đi, rồi về ăn! Về đến nhà mẹ kiểm tra tủ lạnh, thấy vẫn còn bột đế pizza nàng nhào từ hôm qua, nên mẹ đặt thêm cả pizza nữa. Mặc dù còn thiếu rất nhiều nguyên liệu nhưng mẹ nàng bảo nàng khỏi cần đi mua cho đỡ mất thời gian. Nhà có gì nấu nấy cũng được! Nói vậy nên mẹ nàng khỏi đi dạo luôn. Ở nhà hỗ trợ nàng làm nước sốt cho chắc ăn.

Nước sốt cho cả pizza và mì spaghetti

 Nàng thích ăn piazza Hawaii nhất. Nhưng hôm nay nhà không còn ham và dứa nên nàng chỉ làm xúc xích và pho mát

Không còn thịt bò nên nàng nấu mì bằng thịt lợn luôn!

 Bữa tối đã xong
Nàng chia hai đĩa này là suất ăn tối của mẹ nàng.

Vẫn còn bột nên nàng  làm bánh mì, nhưng không thành công. Vì là bột nàng nhào để làm đế pizza, ít bột nở nên cứng quá!

Cuối cùng mẹ nàng cũng ăn hết sạch suất ăn nàng đã chia để minh chứng cho việc nàng nấu ăn ngon:). Kết quả là, mẹ nàng bị no kễnh bụng. Cứ đà này, trọng lượng của mẹ nàng sẽ không ngừng tăng mất thôi!
 
 Ăn xong ngồi ngắm sen tàn ...

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Chuyện bây giờ mới kể(1)


Khi Bông chuẩn bị vào lớp một, mẹ rất đau đầu về chuyện lựa chọn trường học cho con. Tiêu chí đầu tiên của mẹ là, tiếng Việt phải chuẩn đã, rồi mới học đến tiếng nước ngoài, giờ học không quá sớm để mẹ còn thư thả đưa con gái đi học rồi mới đi làm, đỡ phải đi lang thang sớm. Hồi đó, tất cả các trường công lập đều bắt đầu học từ 7h30 sáng. Quá sớm cho một bé 6 tuổi mới đi học. Cuối cùng mẹ cũng tìm ra, duy nhất là trường Thực Nghiệm có giờ học bắt đầu từ 8 h.  Gọi điện đến trường hỏi thì được biết, nhà trường đang bán hồ sơ, mẹ vội vàng phóng đến trường Thực Nghiệm mua hồ sơ, chỉ còn lại vài bộ hồ sơ cuối cùng, may mà mẹ Bông vẫn kịp mua hồ sơ để xin học cho con gái.
Bông vào học tại trường Thực Nghiệm rồi mới thấy sự lựa chọn của mẹ là chính xác. Lớp một Bông may mắn được cô Cẩm Tú chủ nhiệm. Các con mới vào học nên tâm lý vẫn còn bỡ ngỡ, sợ hãi. Cô dịu dàng, ân cần chăm sóc các con. Khi mẹ gặp cô để trao đổi về việc, mẹ rất lo khi không dạy Bông biết đọc trước khi vào lớp một. Cô an ủi mẹ cứ yên tâm, như vậy bắt đầu học mới tốt, chứ học trước không đúng phương pháp cũng không hay. Môi trường học ở trường cũng rất tuyệt vời! Mẹ thích nhất là mỗi sáng đưa con gái vào lớp học, nhìn ngắm các con chơi đùa trong sân, rồi lại ra ghế đá ngồi nói chuyện với con gái thêm một lúc rồi mới thong thả đến văn phòng. Trên đường đến cơ quan, mẹ luôn có cảm giác rất vui để bắt đầu một ngày làm việc mới. Khi Bông học đến lớp hai, rồi lại lớp ba, các con vẫn quay về lớp mẹ Tú, nhờ mẹ tết tóc giúp mỗi khi ngủ trưa dậy tóc bị tuột.
Từ nhỏ mẹ đã dạy Bông về sự trung thực. Mẹ luôn nói với con gái, sau này cho dù xã hội thời  các con có phát triển đến đâu đi chăng nữa, thì trước tiên con phải có tính trung thực và biết chia sẻ với mọi người. Chẳng biết Bông "thấm" được đến đâu, nhưng khi viết văn nàng cũng thể hiện đúng như lời mẹ dặn. Đó là khi Bông học lớp ba hay lớp bốn gì đó. Cô giáo ra đề bài, em hãy kể về một việc tốt mà em đã làm.  Nàng kể rằng " Một sáng em đến lớp, vừa bước vào cổng trường em nghe thấy tiếng một em cùng trường khóc rất to goi mẹ. Em tiến lại gần và hỏi, vì sao em khóc? Em bảo rằng em không ăn sáng nên rất đói. Em liền lấy hộp sữa mẹ đã chuẩn bị sẵn cho em ở trong cặp ra đưa cho em uống, uống xong em không còn khóc nữa rồi đi vào lớp học. Hôm đó em rất vui vì đã làm được một việc tốt " Bài văn đó Bông được 7 điểm vì không xúc tích lắm . Tối về nàng rất ấm ức kể với mẹ. Mẹ ơi, lớp con có rất nhiều bạn làm văn "điêu" lắm nhé! Mà "điêu" như vậy mà cô vẫn cho điểm cao. Mẹ buồn cười vì cái định nghĩa văn " điêu" của con gái liền hỏi, thế nào là văn "điêu" hả con?  Nàng liền kể, hôm nay lớp con làm bài văn kể về việc tốt mà mình đã làm. Bạn B kể rằng, một hôm bạn A bị ốm em đưa bạn vào viện, rồi ở trong bệnh viện chăm sóc bạn, bón cho bạn từng thìa cháo....Bạn ấy có làm như vậy đâu mà lại viết như vậy, mà cô vẫn cho điểm cao hơn con? Trong khi đó, con viết theo đúng những gì con đã làm? Mẹ liền bảo, khi viết văn, có thể nhân cách hoá lên để cho bài văn thêm sinh động mà con. Nhưng nàng vẫn không đồng ý với quan điểm như vậy của mẹ.  Kiểu viết văn trung thực của nàng vẫn còn tiếp diễn đến tận cấp hai.

Thứ Bảy, 9 tháng 6, 2012

Happy Birthday To Bông!


Trước ngày sinh nhật nàng một hôm, nàng gọi điện xin mẹ cho nàng đi cắt tóc mái. Mẹ đồng ý nhưng vẫn nói thêm một câu: " Con cắt thế nào thì cắt, cẩn thận không về đến nhà mẹ không mở cửa vì tưởng người lạ đấy nhé! :)" Chú cắt tóc thấy nàng sang cắt tóc một mình cứ hỏi đi hỏi lại nàng rằng, mẹ đã đồng ý chưa đấy? Tối về mẹ nhìn nàng thấy cứ là lạ, chỉ cắt mỗi một chút tóc mái thôi mà nhìn nàng thấy khang khác.

 
Nàng đã 14 tuổi, nàng đã tự làm được khá nhiều việc trong dịp nghỉ hè, ngày nào mẹ đi làm về cũng được nàng ý tự tay ép cho mẹ một cốc nước dứa bí ngon ơi là ngon. Mẹ nàng rất hài lòng về nàng và mong nàng luôn phát huy tinh thần lao động chăm chỉ như thế.

Chúc mừng sinh nhật con yêu!

Nàng đã được tặng bánh sinh nhật rồi nhưng vẫn thích đi mua nguyên liệu về tự tay làm bánh. Mẹ vẫn chưa có thời gian để đưa nàng đi học làm bánh nên nàng mới chỉ biết làm những loại bánh đơn giản qua bác gu gờ. Mẹ nàng yêu nàng ý vô cùng!