Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đọc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Tôi nói gì khi nói về Murakami


Tôi vừa kết thúc buổi tập Body Combat Demo mới (Một loại boxing theo nhạc). Mồ hôi ướt sũng bộ quần áo tập. Ướt như tôi vừa được dầm mình dưới một trận mưa lớn. Đầu tóc tôi bê bết mồ hôi. Mệt! Mệt tới mức khiến tôi cứ phải há miệng thở dốc, giống như một chú chó đang ngồi há miệng thở hổn hển. Mệt, nhưng thật đã!
Huấn luyện viên luôn nhắc nhớ chúng tôi, không được ngồi ngay sau khi tập. Vậy nên mặc dù mệt đứt hơi, tôi vẫn phải đi lại loanh quanh trong phòng tập, đợi cho ráo mồ hôi. Bất chợt, tôi nghĩ đến Murakami. Nhớ đến một câu ông trích dẫn trong cuốn tự truyện " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ " của ông. Khi ông đọc một bài báo, phỏng vấn một người chạy marathon nổi tiếng, nói về bí quyết để có thể chạy được 26,2 dặm " Đau đớn là không tránh khỏi, đau khổ là tự nguyện", người vận động viên đã luôn nghĩ đến câu đó, trong lúc ông ấy quyết tâm chinh phục những chặng đua Marathon. Sẽ có người nghĩ, thật kỳ lạ, chẳng liên quan! Bạn đang đi tập gym, sao bạn lại nói về Murakami?

Nhắc đến Murakami, chắc hẳn rất nhiều bạn đọc sẽ nghĩ ngay, ông là một nhà văn nổi tiếng, là tác giả của những cuốn tiểu thuyết bán chạy như tôm tươi, như Rừng Na Uy, Người tình Sputnik, Nhảy nhảy nhảy, Kafka bên bờ biển, 1Q84.... Nhưng với tôi bây giờ, mỗi khi nhắc đến Murakami, tôi sẽ nghĩ ngay, ông là một người chạy bộ cừ khôi trước khi nghĩ, ông là một nhà văn nổi tiếng. Trước đây, tôi cũng vậy. Tôi chỉ biết ông qua những cuốn truyện ông viết. Tôi thích những cuốn truyện của ông bởi, những nhân vật trong câu chuyện của ông viết đều là những người có cuộc sống nội tâm, với những nỗi cô đơn sâu thẳm, một thế giới riêng mà ít ai có thể chạm được vào tâm hồn họ.


Tập gym bây giờ đã là một phần trong sinh hoạt hàng ngày của tôi. Tôi có được sự hăng say tập gym như bây giờ, phải nói rằng, đó là nhờ vào đọc cuốn tự  truyện của ông. Nhờ vào " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ " của ông mà tôi đã giảm được gần năm cân trong vòng 6 tháng. Giảm cân một cách rất tích cực. Ăn nhiều, tập hăng. Chứ tôi không chọn cách giảm cân bằng nhưng phương pháp ăn kiêng như mọi người vẫn hay làm. Cậu huấn luyện viên nhắc nhở tôi, chị không nên giảm cân nữa, mà phải tăng thêm 1 cân nữa mới phải.

Hai năm trước, tôi đã đọc cuốn " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ" của ông. Lúc đầu, tôi chỉ đọc lướt vài trang, rồi vứt đấy. Sau đó, tôi đọc lại. Nó vẫn chẳng có ấn tượng gì sâu sắc với tôi. Ngoài việc, ông ấy là một người chạy bộ cừ khôi. Cho đến khi tôi bắt đầu bước vào chiến dịch tập gym để giảm cân. Tập gym thì tôi đã tập từ rất lâu rồi, nhưng chỉ tập theo kiểu vận động hàng ngày, sau nhiều giờ ngồi lì ở văn phòng mà thôi. Cho đến khi, tôi thấy trọng lượng cơ thể mình bắt đầu tăng lên vài kí. Và có thể sẽ còn tăng, nếu như tôi vẫn cứ mải mê với thú vui ăn uống để xả xì trét như thế này.Tôi bắt đầu nghĩ, mình không thể tập theo kiểu " cưỡi ngựa xem hoa" nữa. Mà tôi cần phải tập luyện để đốt hết lượng mỡ thừa trong cơ thể. Khi xác định mục tiêu, là tôi sẽ phải tập luyện một cách thật nghiêm túc.Tôi bắt đầu đi bộ trên máy. Lúc đầu, mục tiêu của tôi đề ra là, 3 cây số mỗi ngày. Có những hôm, mới đi được 2 cây, tôi đã chán nản và bỏ cuộc. Sau một vài tuần, tôi thấy việc đi bộ của tôi không khiến cho trọng lượng của tôi giảm được là bao. Tôi bắt đầu chuyển sang chạy. Chạy với tôi sao mà khó khăn thế. Tôi thấy mình dễ nản, thở dốc một chút là tôi bắt đầu bỏ cuộc.Tối hôm đó, tôi về nhà, lục cuốn truyện " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ" ra. Ngồi đọc một mạch một cách rất say sưa. Lúc đấy tôi mới thấy, tôi thật khâm phục ông. Một con người sống, làm việc với một ý chí kiên cường và bền bỉ. Qua cuốn tự truyện của ông, tôi lại càng nể phục hơn nữa, về cuộc sống quá ư là lành mạnh của một nhà văn nổi tiếng như ông. Tôi thầm nghĩ, ước chi mình sống qui củ bằng một phần rất nhỏ của ông thôi. Đã là tốt với tôi lắm rồi. Bắt đầu từ đó, mỗi khi tôi vừa mới tập đã thấy nản. Tôi lại nghĩ ngay đến ông. Đến hình ảnh một người đàn ông nhỏ nhắn,cơ thể rắn chắc. Một mình kiên trì trên đường chạy.  Và thế là, tinh thần tập luyện của tôi lại được củng cố lại ngay sau đó. Tôi cố hết sức mình để hoàn thành bài tập của tôi một cách hăng hái hơn.

Đọc cuốn tự truyện của Murakami, khiến tôi càng khâm phục ông hơn. Ông khiến tôi đi hết từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Khi biết rằng, trước khi trở thành một nhà văn chuyên nghiệp, ông đã là chủ một quán rượu đang kinh doanh rất tốt. Không chỉ vậy, mà ông còn là một dịch giả tài ba, một vận động viên ba môn phối hợp...

Nói tóm lại, đọc gì bổ nấy! Vậy nên, bạn hãy đọc bất cứ cuốn truyện nào bạn thấy. Nhất là truyện của Murakami. Không bao giờ là thừa cả đâu:D

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn


Trưa nay, không đi tập gym như mọi ngày đi làm khác. Tâm trạng đang không được vui, vì vừa đọc xong một cuốn truyện buồn. Định rủ một ai đó sang quán mỳ Nhật ở bên cạnh ăn xem thế nào. Vì từ hôm khai trương đến nay, vẫn chưa qua ăn thử. Cuối cùng, lại quyết định xuống căng tin dưới tầng 3. Gọi một suất cơm, lặng lẽ ngồi ăn. Ăn xong, lên rủ đồng nghiệp sang toà nhà bên cạnh mua kem, vừa ăn vừa ngồi phơi nắng, ngắm buổi trưa tĩnh lặng một lúc. Rồi  lên phòng chợp mắt một lúc mới bắt đầu dậy làm việc. Đã lâu lắm rồi, không ngủ trưa. Lắm lúc tự nhắc mình, phải nhắm mắt nghỉ ngơi 5 phút, vậy mà chỉ được khoảng 1 phút, tôi lại mở mắt ra, nghĩ ngay đến việc gì đó mà mình quên chưa làm, hoặc lại lướt web.  Hôm nay, có lẽ sau mấy ngày thức khuya cày truyện, nên tôi cũng chợp mắt được khoảng 15 phút. Ánh mắt lờ đờ, tâm tư thẫn thờ tất cả là vì truyện. Lâu lắm rồi tôi không đọc cuốn nào say sưa đến vậy, cho đến tuần trước. Đọc trên tường FB của một người bạn viết ,


"Một tháng trước, vì đọc truyện ngắn trên mạng mà mình khóc, rồi đau họng rồi ốm, tự dặn lòng " từ mặt mấy tiểu thuyết ba xu". Chiều sang thăm Julia Tran, một " con nghiện" sách, một kẻ " sắt đá" có tiếng, bao năm chơi chưa một lần thấy nàng rơi nước mắt. Thế mà hôm nay, nàng ngấu nghiến tiểu thuyết ngôn tình, nước mắt đẫm đìa trên gối và nước mũi chan chứa một vạt áo, mắt húp, giọng khản đặc. . . Nghe hắn, lại mủi lòng, tha về hai bộ, thèm từ chiều mà chưa dám sờ. . . Hức, hức. . . Giờ thì không thể kìm hãm được cái sự tò mò và sung sướng, em bắt đầu đọc đây.
Nếu hôm nay em lỡ thức thâu đêm và mai sưng mắt thì đừng ai văn vẹo em rằng " có phải bị chồng đánh không nhé?".
Nặng hơn nữa là lỡ mai em ốm thì các Sếp bố trí người dạy thay em nhé. Hức, hức. . ."


 Tò mò nhảy vào hỏi nàng ý xem đó là cuốn gì xong. Lấy máy ra, nhắn cho cô em chuyên mua truyện giúp " Mua giúp chị 2 tập Bộ bộ kinh tâm " tin vừa gửi đi, nhận lại được trà lời ngay tắp lự " Vâng, mai em mang qua " . 

Con gái thấy mẹ ngồi đọc sách, ngó vào hỏi, mẹ đọc cuốn gì vậy?  Rồi nàng cầm lên và nói, ồ mẹ đọc cuốn này? Từ trước đến nay con có thấy mẹ đọc truyên tàu bao giờ đâu nhỉ.?  Với lại, đây là truyên dành cho teen đấy mẹ ạ. Mình bảo, truyện ngôn tình mà con? Nàng bảo vâng, truyện này 15++ là đọc được rồi mẹ ạ.

Kéo ghế ra ban công ngồi đọc cho thoáng. Ngồi đọc được gần hai tiếng, lại có việc phải đi. Đi chừng một tiếng lại về ôm truyện. Tối đến, đang đến đoạn hay không dứt thì bị cúp điện. Hậm hực nằm ườn một lúc, quyết định thắp nến lên để đọc. Có điện rồi thì cày một mạch đến 2h 30 sáng, hết cuốn một mới đi ngủ. Hôm sau dậy đi làm bình thường. Sáng đến, lên FB cằn nhằn với cô bạn. Say thì có say, nhưng sướt mướt đâu, mà chẳng thấy? Nàng hỏi tôi, đọc hết cuốn thứ hai chưa ? Tôi nói, mới hết nửa cuốn thứ hai thôi. Hay tôi máu lạnh, đọc chẳng thấy mít ướt gì cả? Nàng bảo cứ đọc tiếp đi.  Đọc gần đến chương cuối thì nước mắt nhạt nhoà. Thương cho số phận của Nhược Hi. Phải dứt ngay truyện, đứng dậy đi dạo một vòng cho nước mắt đỡ rơi lã chã. Rồi vào đọc tiếp. Không sưng mắt, nhưng đọc xong thì buồn ngẩn ngơ, ngơ ngẩn. Quyết định không đi tập gym nữa.

Lòng tự hỏi, có nên " cạch " truyện ngôn tình của Đồng Hoa không nhỉ?

 " Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau
 Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều..."



                                          Một khi đã say, mất điện cũng chỉ là chuyện nhỏ

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

Tản mạn cuối tuần


1.
Bây giờ mới thấy thấm câu " nhàn cư vi bất thiện". Từ ngày chuyển nhà, tôi bỗng dưng trở thành kẻ nhàn nhã. Không phải tất bật vội về cơm cơm nước nước mỗi khi hết giờ làm, không phải đau đầu xem hôm nay đi chợ mua món gì về nấu, cũng khỏi cần rửa bát lau nhà luôn. Đưa đón con gái đi học cũng không cần nốt. Mấy tuần đầu như vậy, tôi thấy mình hơi hẫng, cảm giác mình như người thừa. Bình thường đi làm về là nấu ăn, dọn dẹp. Xong rồi còn tranh thủ bật máy lên mạng, vào FB hoặc bờ lốc bờ liếc. Bây giờ thời gian nhiều quá đâm lại thờ ơ với mạng, chẳng vào FB luôn, còn blog thì thỉnh thoảng còn ngó nghiêng tí chút. Đầu óc cứ rỗng không, chẳng biết viết gì. Tôi thấy mình thật tẻ nhạt!

2. 
Chính xác là tôi đã tắt ngóm cái giấc mơ về hưu sớm của mình từ mấy tuần trước.
 Hồi còn trẻ, tôi cứ ước ao mình chỉ đi cầy thuê đến năm 40 tuổi là cùng. Còn đâu về vườn, muốn làm gì thì làm! Tôi thèm được làm chủ quĩ thời gian quí báu của mình, chứ không phải ngày nào cũng lôi xe ra đi làm đúng giờ, rồi lại về đúng như giờ qui định. Có lẽ trong đầu lúc nào cũng nghĩ vậy nên gần đến cái tuổi 40 là tôi đã tính từng ngày.
 Để chuẩn bị cho cái sự về hưu sớm của mình, tôi hỏi bạn về việc tính thâm niên đi làm và phải đóng tiếp bảo hiểm xã hội cho những năm tiếp theo. Nàng hỏi tôi để làm gì? Tôi bảo để chuẩn bị về hưu. Nàng tròn to đôi mắt, nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi cười ha hả. Nàng không tưởng tưởng rằng, nàng lại có người bạn sắp tính tuổi về hưu. Nàng bảo tôi, bà hâm rồi! Người ta muốn đi làm không được, bà lại muốn nghỉ hưu ở cái tuổi này. Mà bà về rồi thì làm cái gì? Mặc ai nói gì thì nói tôi vẫn muốn được nghỉ! 
Rồi mọi việc không như dự tính. Kinh tế toàn cầu suy thoái, tôi cũng không phải ngoại lệ. Hai năm nay, làm ăn đổ bể. Rồi lại dính phải một khoản nợ khó đòi. Tôi bắt đầu phải thắt lưng buộc bụng. Nhưng tôi vẫn không ngừng nghĩ đến ngày xin về hưu sớm. Cách đây hơn hai năm, khi sếp cũ của tôi chưa hết nhiệm kỳ ở Việt Nam. Tôi bảo ông là, tôi cố làm đến khi ông hết nhiệm kỳ, rồi tôi cũng xin nghỉ thôi. Ông can tôi thật lực. Ông bảo, cô cứ làm ở đây đi, có thể lương không cao như mọi người đã ra ngoài làm, nhưng cô không bao giờ lo thất nghiệp,  cô không bị áp lực về chỉ tiêu...bây giờ cô không thấy cắt giảm nhân lực ở khắp nơi đấy à? Tôi vẫn không ngừng muốn được nghỉ hưu cho đến tháng trước. Ngày phép của tôi vẫn còn nhiều, nên tôi nổi hứng xin nghỉ vài ngày mà chẳng có kế hoạch đi chơi xa. Ngày đầu tiên tôi sung sướng vô cùng, dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng cho con gái xong, tôi lại chui lên giường ngủ tiếp. Mười giờ dậy đi công việc riêng một chút rồi hẹn bạn đi ăn trưa. Chiều cà phê tám đủ chuyện rồi lượn lờ phố phường. Sang đến ngày thứ hai, không phải đi làm việc riêng như dự tính. Tôi ở nhà đọc truyện, đến trưa mấy đứa cháu nhắn tin "bác có ở cơ quan không để chúng cháu sang ăn trưa?". Chả là toà nhà bên cạnh cơ quan tôi mới khai trương. Các quán ăn cũng mọc lên ầm ầm, nào là Pizza hut, Alfresco, Sushi bar, Burger King...nên tôi hẹn các cháu, sẽ mời chúng ăn trưa ở đó nếu như hôm nào chúng phải ở lại truờng để học buổi chiều. Tôi nhắn cho chúng là " Mấy giờ các cháu qua để bác đến?". "Sao bác lại đến? " Vì hôm nay bác nghỉ, không đi làm " , " Vậy thì để hôm khác cũng được bác ạ" , " Không sao, bác đang rảnh, bác sẽ qua". Tôi qua ăn trưa với bọn trẻ xong, tạm "phớt lờ" cái văn phòng tôi vẫn làm hàng ngày, khoan khoái về nhà nghỉ ngơi. Chiều định hẹn bạn đi shopping thì bạn bảo, đang bận công việc. thế là tôi lại ở nhà xem tivi, lên mạng, rồi chiều muộn đi dạo bộ quanh khu. Đến ngày thứ ba tôi bắt đầu thấy tẻ, nghĩ đến ngày mai, ngày kia sẽ làm gì?  Sau bốn ngày nghỉ không có kế hoạch, tôi đã bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Trước đây mọi người đã bảo nghỉ để làm gì? tôi đã vẽ ra, nào là đến phòng tập, nấu nướng, cà phê tán gẫu, đọc sách.... Nhưng mới nghỉ thử vài ngày thôi, mà tôi đã thấy mình vô vị như thế này rồi. Nếu nghỉ dài dài thì sẽ nhạt đến mức nào nữa? Chắc chắn tôi sẽ lại tìm một công việc gì đó để làm cho đỡ buồn chán mà thôi. Vậy là giấc mơ về hưu sớm của tôi đã tan biến. Tôi lại yên tâm, cần mẫn đi cày.

3.
Tôi vừa đọc xong cuốn truyện Người đua diều. Đọc một mạch từ sáng đến trưa, nghỉ ăn trưa rồi lại đọc một mạch cho đến hết cuốn truyện mới thôi. Không phải chuyện tâm lý tình cảm sướt mướt, mà là một câu chuyện buồn lay động lòng người về tình bạn giữa hai cậu bé Amir và Hassan. Người yếu đuối, người mạnh mẽ kiên cường. Tác giả với lối văn chân thực, dễ hiểu đã lột tả được hết câu chuyện về tuổi thơ bình yên của Amir, chỉ vì ghen tị với tình cảm của cha dành cho Hassan mà đã phản bội lại lòng trung thành của bạn. Để rồi sống dằn vặt nội tâm đến quá nửa đời người mới được giải thoát. Khi chưa đọc cuốn truyện này, mỗi khi nhắc đến Afghanistan, tôi đã nghĩ ngay đến đất nước của chiến tranh, khủng bố, những cuộc tấn công của phía quân nổi dậy, chết chóc, đất nước có quá nhiều kẻ cực đoan... Nhưng qua ngòi bút của Khaled Hosseini đã đưa người đọc đến với một vùng đất hoàn toàn khác, một Afghanistan rất đỗi thanh bình, giàu truyền thống văn hoá trước khi bị chiến tranh tàn phá. Đọc xong vẫn còn khắc khoải, lắng đọng mãi chưa nguôi.

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Murakami - Nhảy, nhảy, nhảy



Cầm cuốn truyện này trong tay, tôi đắn đo mất vài giây. Tự hỏi, mình có nên đọc nó vào lúc này hay không? Vì tôi biết, mỗi khi tôi cầm trong tay bất cứ cuốn truyện nào của Murakami, chưa biết hay, dở ra sao, nhưng chắc chắn một điều rằng, tôi sẽ bị cuốn vào nó. Rồi tôi sẽ phải tạm bỏ bê một số công việc hiện tại của mình, để lạc vào một thế giới rất riêng của Murakami, một thế giới đầy bí ẩn và lôi cuốn! Tôi thích đọc truyện của Murakami, một phần bởi tôi thích kiểu " viết  giống như mơ", chậm rãi, từ từ của ông. Cách viết của ông chịu nhiều ảnh hưởng từ văn hóa phương Tây hơn là phương Đông, nhất là âm nhạc và văn học. 
Tần ngần một lúc, tôi quyết định, sẽ đọc nó! Không bật máy tính, tức là sẽ không ngó ngàng đến lề trái, lề phải hay chỉ số VN index hôm nay lên hay xuống. Nhấp một ngụp cà phê nóng, pha nhạt theo kiểu quán Akatonbo mà tôi thường hay uống miễn phí mỗi khi qua đó ăn trưa. Tôi bắt đầu buổi sáng với nhảy, nhảy, nhảy cùng với ánh sáng tự nhiên trong một căn phòng tĩnh lặng, yên ả  được cách âm bởi một lớp kính dày.
 Murakami là một nhà văn có trí tưởng tượng phi thường khi mở đầu bằng một câu chuyện vừa thực vừa ảo xảy ra tại một khách sạn vô cùng bí ẩn, bí ẩn như chính cô người tình mà nhân vật chính xưng tôi trong truyện không hề biết đến tên thực của cô - khách sạn Cá Heo. Rồi đến những ám ảnh không nguôi về cô người tình ra đi không một lời báo trước. Sự kỳ bí của khách sạn cùng với những cái chết diễn ra hết sức bất ngờ, liên tiếp xảy ra trong một thời gian ngắn của một số nhân vật trong câu chuyện, đã ám ảnh nhân vật chính trong gần hết cuốn tiểu thuyết. Tôi cảm thấy, hầu như các nhân vật chính trong  truyện của Murakami đều có cuộc sống nội tâm, cô đơn, bí ẩn, luôn bị những ám ảnh trong cuộc sống "dày vò", trăn trở. Đọc truyện của Murakami, tôi luôn liên tưởng đến giai điệu những bài hát, bản nhạc vừa lạ, vừa quen văng vẳng bên tai.
 Kết thúc câu chuyện, nhân vật tôi đã trở về với cuộc sống hiện thực, cùng với một tình yêu mới, thực sự được bắt đầu từ câu chuyện về bóng tối ký bí ở hành lang tầng thứ mười sáu của khách sạn Cá Heo.
Mặc dù cuốn tiểu thuyết này không giống như tôi kỳ vọng ban đầu, nhưng tôi vẫn sẽ đón đọc những tác phẩm tiếp theo của Murakami!

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2011

Người đọc

Gần đây, khi hội cơm trưa ngồi tám với nhau, mình hay kêu ca với mọi người rằng,  dạo này mỗi khi mình đọc sách, hễ cứ cầm sách được một lúc là hai tay đã mỏi nhừ rồi. Em Ma gờ rét bảo rằng, Amazon Kindle vừa mới ra lò Kindle 3 được một thời gian. Phiên bản mới, có 3G và Wi - Fi, chị mua đi mà đọc, cầm nhẹ tay, mà lại không phải lật từng trang, đỡ mỏi tay. Sau khi lên mạng thăm dò, tìm hiểu.  Mình đã quyết định tự mua tặng mình một cuốn để động viên mình tháng Ba này vừa trải qua một tháng  làm việc vất vả. Hơn nữa, mình cũng muốn cải thiện văn hóa đọc của mình thêm một chút.
Có một sự trùng hợp ngẫu nhiên là, sáng nay vừa " đập hộp" em ý xong mình lọ mọ vào xem phần hướng dẫn. Mò đến  mục từ điển tiếng Anh, bất chợt mình thử nhập luôn từ read vào  rồi ấn enter xem lời giải thích. Xem một lúc,chạy sang phòng Ma gờ rét nhờ em ý cóp cho một ít truyện để đọc. Em ý liền thốt lên một câu là " Em cóp cho chị truyện The Reader nhé! có cả bản tiếng Anh và tiếng Việt" mình đồng ý liền. Vậy là The Reader(Người đọc) là truyện đầu tiên mình đọc trên cuốn sách điện tử này.



Bộ phim The Reader mình đã xem từ năm ngoái. Một bộ phim hay, buồn day dứt. Nhưng khi đọc truyện thì mới thấy truyện viết hay hơn phim rất nhiều. Mình phải mất hai buổi chiều mới đọc xong  cuốn truyện này. Một câu chuyện tình buồn giữa cậu bé  yếu  đuối mới lớn Micheal Berg (David Kross) và người phụ nữ gần bằng tuổi mẹ cậu Hana Shmitz (Kate  Wislet). Khi cậu bé Micheal gặp Hana, một phụ nữ làm nghề soát vé tàu điện. Cả hai cuốn vào nhau từ cái buổi gặp nhau rất tình cờ đó. Mỗi ngày, sau khi từ trường về, Michael lại đến căn hộ của Hanna. Giữa họ có một nghi lễ rất riêng mỗi khi gặp nhau, đọc truyện cho Hana nghe, tắm, làm tình và nằm bên nhau... Cho đến một ngày Hana đột ngột biến mất, cô không để lại bất kể lời nhắn nào, khiến Micheal mất một thời gian trăn trở tìm kiếm trong tuyệt vọng.
Theo dòng thời gian, "cậu bé" (từ Hanna hay gọi khi ân ái cùng Micheal) ngày nào giờ là một chàng sinh viên luật. Họ gặp lại nhau trong một hoàn cảnh vô cùng éo le khi Hanna ngồi trên ghế bị cáo với tội danh "Tội phạm chiến tranh" diệt chủng người Do Thái trong thời gian phục vụ cho Đức quốc xã. Trong phiên tòa, Micheal thấy  bao nhiêu ký ức ngày xưa trở lại. Trong Micheal bây giờ là những nỗi nhớ thương, kỷ niệm và niềm đau day dứt.  Micheal không làm gì được để giúp Hanna. Micheal vẫn còn nhớ Hanna thích nghe Micheal đọc truyện. Mãi về sau này Micheal mới hiểu tại sao Hanna không tự đọc, không biết lời nhắn trong mẩu giấy nhỏ mà Micheal để lại cho Hana khi họ đi nghỉ cùng nhau. Đó là vì Hanna không biết chữ. Hana cũng chỉ vì muốn giấu chuyện mình không biết chữ, mà chấp nhận tòa tuyên án chung thân. Micheal ( Ralph Fiennes ) không vào thăm Hana nhưng anh đã đọc truyện rồi thu vào những cuộn băng gửi vào tù cho Hanna nghe (xem đoạn này cảm động khiến mình mít ướt  :(( ). Trong thời gian ở tù, Hana đã bắt đầu học viết chữ và thỉnh thoảng viết gửi cho Micheal vài lời nhắn, nhưng Micheal thì tuyệt nhiên không viết cho Hana bất cứ một lá thư nào. Rồi Hanna được đặc xá sau 18 năm ở trong tù. Micheal đã chuẩn bị trước cho một số việc cho Hana, hy vọng Hana sẽ hoà nhập được với cuộc sống bên ngoài khi mãn hạn tù. Nhưng trước khi ra tù một ngày, Hanna đã chọn cái chết để giải thoát cho chính mình...
Micheal tới thăm mộ Hana, thông báo cô biết, Micheal đã gửi tiền cho quỹ chống mù chữ bằng tên của Hanna Schmitz.
 Mình đã sắm cho em ý một chiếc áo màu đỏ.