Hiển thị các bài đăng có nhãn Quê. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quê. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

Mùa sen nở nhớ ông


Hôm nay ngày giỗ ông nội, cháu gái vẫn phải đi làm. Tối qua, tranh thủ phóng xe về quê, cùng chị và các em dọn dẹp nhà thờ, cắm những bông hoa, sinh thời ông nội vẫn thích. Mùi hoa thơm ngào ngạt, toả hương khắp trong nhà, ngoài sân. Ông đi xa đã rất lâu rồi,nhưng tình cảm của các cháu dành cho ông vẫn dạt dào như những ngày xa xưa ấy. Các cháu vẫn luôn nhớ về ông.
Bố lấy vài bông sen Hồ Tây, ủ trà vào trong, rồi buộc kín lại. Để hôm nay, pha trà, thắp cho ông nén nhang. Mời ông thưởng thức loại trà sen, sinh thời ông vẫn thường hay uống. Hôm Rằm, mẹ đi chợ. Gặp được người bán bó huệ ta, loại huệ bây giờ rất hiếm. Mẹ mua về, để dành đến ngày giỗ ông mới cắm. Bông huệ trắng thanh tao, hương thơm tinh khiết. Khiến cháu lại nhớ đến những luống huệ của ông trồng ngày xưa.








Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

Nhớ vườn hoa của Nội


Năm nay giỗ ông nội đúng vào ngày cuối tuần, cũng là một dịp để các con, các cháu, chắt có mặt đông đủ để thắp hương cho ông. Ông nội mất đã được gần ba mươi năm, nhưng không một năm nào bố tôi không mua những bó huệ trắng đặt lên bàn thờ ông.


Tôi vẫn còn nhớ, sinh thời, ông nội tôi rất thích trồng hoa và  ướp trà sen vào mỗi mùa hè sen nở. Mỗi khi về quê thăm ông, tôi lại được ra vườn chăm hoa cùng ông. Vườn ông trồng lúc nào cũng có rất nhiều loại hoa. Vài luống huệ nhỏ ở bên trái nhà thờ được ông chăm sóc rất tỉ mẩn. Mỗi khi hoa nở, mùi hương thơm toả khắp nhà. Còn thược dược và lay ơn thì ông trồng ngay gần cây cam chua ở bên phải nhà thờ. Mỗi khi hoa tàn, tôi lại giúp ông nhổ và phơi những củ thược dược, lay ơn ở sân cho khô rồi cất vào trong nhà ngang để đến mùa thu lại bắt đầu trồng tiếp. Trước sân nhà thờ ông trồng một giàn nho xanh mướt, năm nào cũng sai trĩu quả. Tôi sợ nhất mỗi khi hái nho, bắt gặp những con sâu màu xanh như lá nho nằm ẩn mình trong lá. Tất cả các khoảng đất ở sau nhà được ông trồng rất nhiều mít và nhãn. Giống mít nhà ông múi dài và ngọt vô cùng! Cho đến bây giờ, duy nhất chỉ còn một cây mít và một cây nhãn là vẫn được giữ lại từ thời cụ tôi trồng hơn trăm năm để lại. Còn đâu đều là cây đã được trồng mới vài chục năm nay. Mặc dù bây giờ vườn hoa của nội không còn nữa, nhưng tôi vẫn còn nhớ như in từng cây hoa ông trồng ở trong vườn.


Vườn huệ ngày xưa ông nội trồng bây giờ đã được thay thế bằng những cây cau, cây ngâu và hoa đào.


Hơn ba mươi năm trước, mỗi khi mấy chị em tôi về, ông nội thường kê chiếc giường này dưới gốc nhãn để chị em tôi ngồi chơi hóng mát. Bây giờ chiếc giường này đã quá cũ nát, nhưng cả nhà tôi vẫn muốn giữ lại làm kỷ niệm.

Mây trời và hoa

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Chủ Nhật mưa, cà phê, hoa và cây quả

( Hình được chụp bằng điện thoại lỗi mốt đã qua ba, bốn lần sửa)
















Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011

Gái quê - Sen hè

Vào những ngày nghỉ Lễ hoặc cuối tuần, cả  nhà lại hẹn nhau về quê tụ tập. Vừa về đến nhà là mỗi người một việc. Người  đảm đang thì xắn tay dọn dẹp lau chùi nhà cửa. Vì nhà không có người ở nên bụi phủ kín nhà. Người thì vào bếp trổ tài nấu nướng. Bọn trẻ thì nô đùa trong vườn, ngoài sân. Người già có thú vui của người già, còn người hơi hơi già thì có thú vui cắm hoa rồi ngồi ngắm :).







Đang thử xem cái cảm giác ngồi mâm trên nó như thế nào. Vì trong tương lai gần bà cô già này sẽ được ngồi ở vị trí này :)

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Tin làng

Sáng nay đi chợ phố, thịt lợn, thịt bò vẫn bày bán la liệt tại các quầy. Lượn đi, lượn lại vài vòng chẳng biết mua gì. Thôi thì lại mua ít sườn về nấu món con gái mình yêu thích vậy! Mặc dù đã được cảnh báo rằng, dạo này dịch bệnh ở lợn và bò nghiêm trọng lắm! Đừng nên ăn, tạm thời chỉ nên ăn thịt gà, cá và trứng thôi! Ôi dào ôi, bác cứ vẽ chuyện, bi giờ ăn cái gì cũng sợ thì chỉ có nước nhà em tuyệt thực. Hơn nữa, ngày nào em chẳng chăm đọc báo, nghe đài, có thấy báo đài nói gì đâu.
Chiều, tự dưng muốn phóng xe về quê, định bụng chỉ ghé về chút rồi sang . Ai dè, chẳng hẹn mà nhà nào cũng về. Cả hội rủ nhau ở lại nấu bữa cơm tối ăn rồi mới sang. Mỗi lần về quê, mình rất thích lượn một vòng chợ quê, vì mình mê rau củ quả ở quê mình lắm, rau sâu có, rau mơn mởn có, tha hồ mà lựa chọn. Bảo cậu em chở chị đi chợ một lát. Ra tới chợ, có mấy quầy thịt mà chẳng thấy bầy hàng bán, chợ chỉ toàn rau là rau, đi đến cuối chợ thì cũng có được một hàng bán mà chẳng thấy người mua, chưa kịp hỏi han gì thì gặp ngay bà chị họ ở chợ, bà liền lôi ra thì thầm, em ơi dịch bệnh nghiêm trọng lắm, đừng mua thịt lợn nhé! nhà chú A, chú B, lợn mẹ, lợn con chết hết cả rồi, chẳng cần chôn chiếc gì cả, nhà ai cũng đem lên cầu đôi vất  xuống sông Hôm kia, nhà chú A còn mấy con lợn ốm, người ở phố về mua trả có 70 nghin đồng một con, chú ấy bực mình mắng cho một trận đuổi đi, ấy vậy mà hôm nay phải gọi người ta sang mua với giá có 100 nghìn một con để về làm lợn quay bán đấy cô ạ, tôi nghe nói ở  một số chợ trên  Thái Nguyên bây giờ còn cấm bầy bán thịt  lợn và thịt bò cơ. Trời ơi, vậy mà thủ đô nhà em chẳng biết gì, vẫn thấy dân tình vô tư mua về ăn ầm ầm. Với lại bác cho em hỏi tí, sao dịch bệnh lợn chết nhiều như vậy mà chính quyền địa phương lại không có hướng dẫn cách hủy là thế nào, sao lại đem ra sông mà vất như vậy. Ôi dào,chôn với chiếc cái gì, cứ vứt để giải quyết cho nhanh, thời gian đâu mà đào với chẳng chôn. Choáng !!!


Cô bé bán rau Chíp.

Gái làng

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Đổi thay


Quê tôi ở một huyện ngoại thành Hà Nội, cách nơi gia đình tôi sinh sống chỉ chưa đầy 30 phút chạy xe. Mặc dù bố mẹ tôi thoát ly từ thời còn rất trẻ, nhưng tôi  đã có một thời gian tuổi thơ sống cùng bà ngoại tại nơi này. Thời đó, cây cầu Thăng Long mới bắt đầu được thi công,  hàng ngày tôi đều nghe thấy tiếng gõ đập ầm ầm vọng về từ nơi thi công chiếc cầu ấy. Việc đi lại không được thuận tiện như bây giờ. Ông tôi công tác tại Vĩnh Phúc, nhưng chỉ cuối tuần ông  mới về nhà, đấy là  thời đó ông tôi còn có xe máy làm phương tiện đi lại. Còn bố mẹ tôi thì công tác tại Thái Nguyên, hàng vài tháng mới về thăm tôi một lần. Bà tôi làm cô nuôi dạy trẻ ở quê nên bố mẹ tôi phải gửi tôi về ở với bà cho bà đỡ buồn. Gia đình ông bà tôi không làm nông, nhưng lại sống ở quê khiến tôi bị lạc lõng vô cùng, tôi chẳng có bạn là mấy. Ký ức tuổi thơ của tôi gắn liền với những  ngày  tháng một mình rong ruổi trên những con đường làng lát gạch đỏ rất đẹp. Giờ giấc sinh hoạt ở quê lại khác biệt. Khi nhà tôi ăn cơm tối thì cả làng vẫn còn đang đi làm đồng chưa về, khi mọi người chuẩn bị ăn cơm thì tôi chuẩn bị phải đi ngủ. Tôi không được ra sân kho vui chơi cùng mọi người. Rồi đến năm lớp bảy tôi cũng được chuyển về sống cùng bố mẹ. Mỗi năm chỉ hai lần, Hè và Tết là tôi lại được về quê.

Cuộc sống quê tôi thay đổi từng ngày,  những thế hệ sau ở quê tôi học hành ngày càng tốt hơn.  Vậy mà  vẫn còn một số tập tục ở đây không hề thay đổi. Vẫn còn quan niệm " Nhất nam viết hữu,thập nữ viết vô", đám cưới ăn vài ngày, đám ma cũng phải ăn vài bữa. Tôi thầm nghĩ, đám cưới ăn vài ngày, ừ thôi còn dễ hiểu, hỷ sự mà, phải ăn uống linh đình để còn chúc mừng hai họ. Vậy còn đám tang và sang cát, có gì vui mà phải ăn uống linh đình thế nhỉ?
Mỗi một năm về quê chúc Tết, tôi lại thấy quê tôi bị mai một dần đi những nét quê. Nhất là từ khi có dự án cây cầu Nhật Tân sẽ đi qua làng tôi, người dân quê tôi rất nhiều nhà bỗng trở thành tỉ phú. Nhiều nhà cao tầng mọc lên san sát, con đường vào làng, vào thôn trước đây lát gạch đỏ đẹp vô cùng giờ đã được thay thế bằng đường đổ bê tông. Mỗi lần về quê sang, bố mẹ tôi liên tục cập nhật mọi thông tin của cả làng. Nào là nhà ông A bán bao nhiêu đất được bao nhiêu tiền. Nào là nhà bà B con cái đánh chém nhau sứt đầu mẻ trán vì đất đai. Chuyện trong nhà ngoài ngõ, chỉ cần một buổi về quê ăn cỗ thôi là gi gỉ gì gi, chuyện gì cũng biết.
Cách đây hai năm bố mẹ tôi thông báo,ông bà quyết định sẽ xây nhà ở quê. Mấy chị em tôi ai cũng gàn, vì bố mẹ tôi tuổi đã ngoài bảy mươi, tuổi già như vậy rồi chỉ nên nghỉ ngơi, vui chơi dưỡng già, nhất là lại không về quê sống. Hơn nữa, nhà tôi còn có nhà thờ Tổ, hiện vẫn còn kê chiếc giường cưới của bố mẹ tôi cách đây hơn bốn mươi sáu năm và cả sập gụ, tủ chè vẫn còn đó, tạị sao lại phải xây nhà làm gì? Hóa ra là bố mẹ tôi bị áp lực từ họ hàng kích bác, rằng các bác mang tiếng là con cháu nhà cụ chánh tổng, đi thoát ly từ sớm. Mang tiếng có của vậy mà không xây nổi cái nhà.
Bị con cái phản đối kịch liệt chuyện xây nhà, hai ông bà chuyển sang hoạt động bí mật, tự thuê thiết kế và nhờ tính ngày động thổ, khi tôi biết là sẽ xây nhà cao tới bốn tầng thì tôi góp ý với bố tôi rằng, bố mẹ xây như vậy thì sẽ mất hết cảnh quan của  nhà thờ Tổ bên cạnh, chi bằng nhà mình vẫn xây nhưng con sẽ nhờ thiết kế cho hợp với cảnh quan của nhà mình, kệ thiên hạ đi bố ạ. Bố tôi liền bảo,bố mẹ già rồi,chẳng biết sống được bao lâu, ước nguyện xây lấy cái nhà cho con cháu sau này có chỗ đi về, mà đã xây thì cũng phải xây cho bằng hàng xóm láng giềng.
Vậy là hai ông bà hì hục xây nhà,con cháu bận công bận việc chẳng giúp được gì. Xây gần một năm thì nhà cũng xong, nhìn bố mẹ tôi vui mừng giới thiệu nhà cho bà con họ hàng mà lòng tôi chẳng thấy vui, nhưng cũng tự an ủi mình rằng, chỉ cần bố mẹ tôi vui, khỏe thôi là chúng tôi hạnh phúc lắm rồi. Nhà xây xong đã được hai mùa Tết, vậy mà bố mẹ tôi về ở chẳng được là mấy ngày. Có lần bố mẹ  tôi quyết định  xách vali về quê sống một tuần, hai tối đầu con cháu tối nào cũng về ăn tối cùng rồi mới sang. Đến ngày thứ ba tôi đã thấy bố tôi xách vali trở về nhà. Tôi gặng hỏi thì ông bảo rằng, con ơi, bố không thể ngủ được. Tối mới 8 giờ cả làng đã tối thui im ắng, còn đêm đang ngủ thì chó sủa ầm ầm, vừa chợp mắt một chút, trời chưa sáng gà đã gáy liên hồi. Thôi, bố lại về nhà sống thôi!




Tân - cổ giao duyên


Hai chị em Tin và Chíp