Hiển thị các bài đăng có nhãn Murakami. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Murakami. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Tôi nói gì khi nói về Murakami


Tôi vừa kết thúc buổi tập Body Combat Demo mới (Một loại boxing theo nhạc). Mồ hôi ướt sũng bộ quần áo tập. Ướt như tôi vừa được dầm mình dưới một trận mưa lớn. Đầu tóc tôi bê bết mồ hôi. Mệt! Mệt tới mức khiến tôi cứ phải há miệng thở dốc, giống như một chú chó đang ngồi há miệng thở hổn hển. Mệt, nhưng thật đã!
Huấn luyện viên luôn nhắc nhớ chúng tôi, không được ngồi ngay sau khi tập. Vậy nên mặc dù mệt đứt hơi, tôi vẫn phải đi lại loanh quanh trong phòng tập, đợi cho ráo mồ hôi. Bất chợt, tôi nghĩ đến Murakami. Nhớ đến một câu ông trích dẫn trong cuốn tự truyện " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ " của ông. Khi ông đọc một bài báo, phỏng vấn một người chạy marathon nổi tiếng, nói về bí quyết để có thể chạy được 26,2 dặm " Đau đớn là không tránh khỏi, đau khổ là tự nguyện", người vận động viên đã luôn nghĩ đến câu đó, trong lúc ông ấy quyết tâm chinh phục những chặng đua Marathon. Sẽ có người nghĩ, thật kỳ lạ, chẳng liên quan! Bạn đang đi tập gym, sao bạn lại nói về Murakami?

Nhắc đến Murakami, chắc hẳn rất nhiều bạn đọc sẽ nghĩ ngay, ông là một nhà văn nổi tiếng, là tác giả của những cuốn tiểu thuyết bán chạy như tôm tươi, như Rừng Na Uy, Người tình Sputnik, Nhảy nhảy nhảy, Kafka bên bờ biển, 1Q84.... Nhưng với tôi bây giờ, mỗi khi nhắc đến Murakami, tôi sẽ nghĩ ngay, ông là một người chạy bộ cừ khôi trước khi nghĩ, ông là một nhà văn nổi tiếng. Trước đây, tôi cũng vậy. Tôi chỉ biết ông qua những cuốn truyện ông viết. Tôi thích những cuốn truyện của ông bởi, những nhân vật trong câu chuyện của ông viết đều là những người có cuộc sống nội tâm, với những nỗi cô đơn sâu thẳm, một thế giới riêng mà ít ai có thể chạm được vào tâm hồn họ.


Tập gym bây giờ đã là một phần trong sinh hoạt hàng ngày của tôi. Tôi có được sự hăng say tập gym như bây giờ, phải nói rằng, đó là nhờ vào đọc cuốn tự  truyện của ông. Nhờ vào " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ " của ông mà tôi đã giảm được gần năm cân trong vòng 6 tháng. Giảm cân một cách rất tích cực. Ăn nhiều, tập hăng. Chứ tôi không chọn cách giảm cân bằng nhưng phương pháp ăn kiêng như mọi người vẫn hay làm. Cậu huấn luyện viên nhắc nhở tôi, chị không nên giảm cân nữa, mà phải tăng thêm 1 cân nữa mới phải.

Hai năm trước, tôi đã đọc cuốn " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ" của ông. Lúc đầu, tôi chỉ đọc lướt vài trang, rồi vứt đấy. Sau đó, tôi đọc lại. Nó vẫn chẳng có ấn tượng gì sâu sắc với tôi. Ngoài việc, ông ấy là một người chạy bộ cừ khôi. Cho đến khi tôi bắt đầu bước vào chiến dịch tập gym để giảm cân. Tập gym thì tôi đã tập từ rất lâu rồi, nhưng chỉ tập theo kiểu vận động hàng ngày, sau nhiều giờ ngồi lì ở văn phòng mà thôi. Cho đến khi, tôi thấy trọng lượng cơ thể mình bắt đầu tăng lên vài kí. Và có thể sẽ còn tăng, nếu như tôi vẫn cứ mải mê với thú vui ăn uống để xả xì trét như thế này.Tôi bắt đầu nghĩ, mình không thể tập theo kiểu " cưỡi ngựa xem hoa" nữa. Mà tôi cần phải tập luyện để đốt hết lượng mỡ thừa trong cơ thể. Khi xác định mục tiêu, là tôi sẽ phải tập luyện một cách thật nghiêm túc.Tôi bắt đầu đi bộ trên máy. Lúc đầu, mục tiêu của tôi đề ra là, 3 cây số mỗi ngày. Có những hôm, mới đi được 2 cây, tôi đã chán nản và bỏ cuộc. Sau một vài tuần, tôi thấy việc đi bộ của tôi không khiến cho trọng lượng của tôi giảm được là bao. Tôi bắt đầu chuyển sang chạy. Chạy với tôi sao mà khó khăn thế. Tôi thấy mình dễ nản, thở dốc một chút là tôi bắt đầu bỏ cuộc.Tối hôm đó, tôi về nhà, lục cuốn truyện " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ" ra. Ngồi đọc một mạch một cách rất say sưa. Lúc đấy tôi mới thấy, tôi thật khâm phục ông. Một con người sống, làm việc với một ý chí kiên cường và bền bỉ. Qua cuốn tự truyện của ông, tôi lại càng nể phục hơn nữa, về cuộc sống quá ư là lành mạnh của một nhà văn nổi tiếng như ông. Tôi thầm nghĩ, ước chi mình sống qui củ bằng một phần rất nhỏ của ông thôi. Đã là tốt với tôi lắm rồi. Bắt đầu từ đó, mỗi khi tôi vừa mới tập đã thấy nản. Tôi lại nghĩ ngay đến ông. Đến hình ảnh một người đàn ông nhỏ nhắn,cơ thể rắn chắc. Một mình kiên trì trên đường chạy.  Và thế là, tinh thần tập luyện của tôi lại được củng cố lại ngay sau đó. Tôi cố hết sức mình để hoàn thành bài tập của tôi một cách hăng hái hơn.

Đọc cuốn tự truyện của Murakami, khiến tôi càng khâm phục ông hơn. Ông khiến tôi đi hết từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác. Khi biết rằng, trước khi trở thành một nhà văn chuyên nghiệp, ông đã là chủ một quán rượu đang kinh doanh rất tốt. Không chỉ vậy, mà ông còn là một dịch giả tài ba, một vận động viên ba môn phối hợp...

Nói tóm lại, đọc gì bổ nấy! Vậy nên, bạn hãy đọc bất cứ cuốn truyện nào bạn thấy. Nhất là truyện của Murakami. Không bao giờ là thừa cả đâu:D

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Murakami - Nhảy, nhảy, nhảy



Cầm cuốn truyện này trong tay, tôi đắn đo mất vài giây. Tự hỏi, mình có nên đọc nó vào lúc này hay không? Vì tôi biết, mỗi khi tôi cầm trong tay bất cứ cuốn truyện nào của Murakami, chưa biết hay, dở ra sao, nhưng chắc chắn một điều rằng, tôi sẽ bị cuốn vào nó. Rồi tôi sẽ phải tạm bỏ bê một số công việc hiện tại của mình, để lạc vào một thế giới rất riêng của Murakami, một thế giới đầy bí ẩn và lôi cuốn! Tôi thích đọc truyện của Murakami, một phần bởi tôi thích kiểu " viết  giống như mơ", chậm rãi, từ từ của ông. Cách viết của ông chịu nhiều ảnh hưởng từ văn hóa phương Tây hơn là phương Đông, nhất là âm nhạc và văn học. 
Tần ngần một lúc, tôi quyết định, sẽ đọc nó! Không bật máy tính, tức là sẽ không ngó ngàng đến lề trái, lề phải hay chỉ số VN index hôm nay lên hay xuống. Nhấp một ngụp cà phê nóng, pha nhạt theo kiểu quán Akatonbo mà tôi thường hay uống miễn phí mỗi khi qua đó ăn trưa. Tôi bắt đầu buổi sáng với nhảy, nhảy, nhảy cùng với ánh sáng tự nhiên trong một căn phòng tĩnh lặng, yên ả  được cách âm bởi một lớp kính dày.
 Murakami là một nhà văn có trí tưởng tượng phi thường khi mở đầu bằng một câu chuyện vừa thực vừa ảo xảy ra tại một khách sạn vô cùng bí ẩn, bí ẩn như chính cô người tình mà nhân vật chính xưng tôi trong truyện không hề biết đến tên thực của cô - khách sạn Cá Heo. Rồi đến những ám ảnh không nguôi về cô người tình ra đi không một lời báo trước. Sự kỳ bí của khách sạn cùng với những cái chết diễn ra hết sức bất ngờ, liên tiếp xảy ra trong một thời gian ngắn của một số nhân vật trong câu chuyện, đã ám ảnh nhân vật chính trong gần hết cuốn tiểu thuyết. Tôi cảm thấy, hầu như các nhân vật chính trong  truyện của Murakami đều có cuộc sống nội tâm, cô đơn, bí ẩn, luôn bị những ám ảnh trong cuộc sống "dày vò", trăn trở. Đọc truyện của Murakami, tôi luôn liên tưởng đến giai điệu những bài hát, bản nhạc vừa lạ, vừa quen văng vẳng bên tai.
 Kết thúc câu chuyện, nhân vật tôi đã trở về với cuộc sống hiện thực, cùng với một tình yêu mới, thực sự được bắt đầu từ câu chuyện về bóng tối ký bí ở hành lang tầng thứ mười sáu của khách sạn Cá Heo.
Mặc dù cuốn tiểu thuyết này không giống như tôi kỳ vọng ban đầu, nhưng tôi vẫn sẽ đón đọc những tác phẩm tiếp theo của Murakami!