Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện bây giờ mới kể. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện bây giờ mới kể. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Chuyện bây giờ mới kể(2)

Định bụng viết một loạt bài "chuyện bây giờ mới kể" để sau này còn có chuyện mà nhớ, nhưng mới viết được một bài thì bắt đầu bước vào chu kỳ bận rộn của năm. Đến hôm nay mới lại viết tiếp được. Tuy rằng viết rất lộn xộn nhưng cũng phải viết nhanh kẻo sắp già lại quên mất!

Trong suốt thời gian Bông đi học cấp 1, mẹ chưa bao giờ gây áp lực cho con gái về chuyện học hành và nói "không" với việc học thêm. Giờ tan học của con gái sớm, nên mẹ phải nhờ bác xe ôm ở gần nhà bà đón Bông vào các buổi chiều. Còn mẹ thì đưa con đi học vào các buổi sáng.
Lên cấp 2 thì có xe của trường đưa đón. Ban đầu mẹ thấy hơi buồn khi không được đưa con đi học. Vậy nên năm đầu tiên Bông học cấp 2, mẹ thường đi bộ cùng con gái ra tận bến xe, làm thủ tục tạm biệt nhau xong rồi mẹ mới đi thể dục tiếp. Thường thì bốn rưỡi chiều Bông về đến nhà, còn mẹ thì gần sáu giờ mới tan. Vậy nên mẹ hay gọi điện cho con gái vào tầm gần năm giờ chiều để hỏi thăm tình hình trong ngày của con gái như thế nào? Hồi học lớp 3, có hôm mẹ gọi điện về, nghe thấy giọng con gái hơi lo lắng, không vui, mẹ liền hỏi, hôm nay có chuyện gì vậy con yêu? có chuyện gì không vui à? Con gái giọng mếu máo nói với mẹ. Mẹ ơi, hôm nay toán con được điểm không cao. Mẹ liền bảo, ôi tưởng chuyện gì, hoá ra là chuyện bình thường mà con! Học thì phải có lúc điểm cao điểm thấp chứ! Làm sao mà lúc nào cũng được điểm cao được! Con gái hỏi mẹ, thật vậy hả mẹ? Rồi nàng tươi tỉnh hẳn lên.
Một hôm, mẹ lái xe chở con gái đi trên đường, hai mẹ con đang rôm rả nói chuyện. Sau đó con gái liền thổ lộ: Mẹ ơi, nhà mình thật khác với nhiều nhà mẹ ạ! Mẹ hơi chột dạ, nhưng cũng quay sang hỏi ngay con gái: Sao lại khác hả con? Với lại, khác ở điểm nào nhỉ? Bông bảo, nhà bạn N, chỉ cần bạn ấy bị điểm 7 thôi là về bị mẹ bạn ấy mắng rồi. Vậy mà nhà mình, khi con bị điểm kém, mẹ không những không la mắng con, mà lại còn động viên con nữa mới lạ chứ! Như vậy không phải khác sao? Mẹ thở phào nhẹ nhõm.

Tối mùng 7 tháng 3 năm ngoái, mẹ được một bữa mắt nhoà đi khi đọc được thư của con viết.  Khoảng 10 h30 tối con gái đi sang phòng mẹ, rón rén đưa mẹ một bài văn " Viết thư cho mẹ" rồi nói mẹ đọc đi, con đi ngủ đây! Nàng hôn mẹ, chúc mẹ ngủ ngon  rồi chạy ngay về phòng mình chốt cửa. Mẹ hơi bất ngờ vì hành động kỳ lạ của con gái, cầm bài văn lên đọc, lá thư dài gần hết 3 trang giấy và ngân ngấn nước mắt. Con gái mở bài bằng một trích dẫn " Cảm ơn mẹ mỗi sáng mai thức dậy, con lại được nhìn thấy nụ cười của mẹ yêu!". Cảm ơn mẹ hàng sáng gọi con dậy bằng những lời yêu thương nhất! Mẹ ơi, con may mắn có một người mẹ tuyệt vời như vậy, mà chẳng hiểu sao lại có những lúc con lại cãi mẹ. Sau đó con lại thấy mình đã thật không phải với mẹ... Con yêu mẹ và lo lắng cho mẹ rất nhiều, vậy mà khi mẹ hỏi con là, con sợ nhất điều gì? Thì con lại nói là con sợ nhất là khi mẹ ốm! Không phải vì con sợ chăm sóc mẹ đâu. Mà lúc đó con thật sự bối rối và không biết làm thế nào để mẹ có thể khỏi ốm. Mẹ đã vất vả lo toan cuộc sống, lo cho con ăn học vậy mà con lại nói như vậy với mẹ...Bây giờ nghĩ lại con thấy mình thật ích kỷ vì con chỉ muốn mẹ là của riêng con mà thôi...  Con ước gì, bây giờ mẹ có thể tìm được một người có thể chia sẻ cùng mẹ những gánh nặng trong cuộc sống, chăm sóc mẹ những lúc mẹ ốm đau và giúp mẹ trả đỡ nợ nần... Bây giờ con mới hiểu, tình yêu mà mẹ dành cho con lớn biết nhường nào. Và con muốn nói với mẹ một câu: " Con sẵn sàng chia sẻ mẹ của con cho bất kể một người nào yêu thương mẹ!"

 Mẹ thổn thức một lúc lâu rồi mới nghĩ, hoá ra tất cả những câu nói của mẹ, kể cả đùa lẫn thật đều khiến con gái ghi nhớ ở trong lòng. Đó là một hôm hai mẹ con đang nằm nói chuyện với nhau, mẹ mới quay sang hỏi con gái, Con sợ nhất điều gì về mẹ? con gái rất vô tư trả lời, con sợ nhất mẹ ốm! Những lúc mẹ bị cảm nhưng vậy con sợ lắm, phải lấy chậu vào giường cho mẹ nôn, rồi bóp chân bóp tay cho mẹ mà mẹ vẫn không đỡ.  Mẹ liền quay mặt đi giận dỗi, à, hoá ra con sợ chăm sóc mẹ, vậy thì từ bây giờ trở đi, khi nào mẹ bị cảm, mẹ sẽ cố chịu đựng, nhất định sẽ không phiền đến con nữa! Vì con sợ phải chăm sóc mẹ mà! Rồi đến năm ngoái, khi nhà chú dì rủ hai mẹ con cùng đi câu cá vào dịp cuối tuần, mẹ đã từ chối không đi. Mẹ bảo, con đi câu cùng các em đi! Mẹ ở nhà cũng được! Con bảo rằng mẹ không đi thì con cũng không đi, vì con muốn đi có cả mẹ cùng đi. Tại sao mẹ lại không đi? Mẹ bảo con gái, trong đầu mẹ hiện nay công việc đang rất bề bộn, mẹ đang phải làm để trả nợ. Mà đi câu cá là đi thư giãn. Tinh thần phải thư thả, mà đầu mẹ đang rối tinh như vậy thì làm sao mà thư giãn được! Con gái liền hỏi mẹ, vậy thì khi nào mẹ trả nợ xong? mẹ bảo chắc cũng lâu con ạ! Thuận lợi thì một vài năm, còn nếu không thì cứ đi làm cả đời để trả nợ!  Con gái buồn bã hỏi mẹ, vậy thì con sẽ chẳng được đi câu cả đời này? Mẹ bảo con vẫn có thể đi, đi cùng các em và mọi người được mà, nhưng con gái vẫn nhất quyết không đi. Rồi có lúc mẹ hỏi đùa con là, mẹ lấy chồng nhé! Con gái bảo, không được, vì như vậy mẹ sẽ bớt yêu con...:)

Chiều hôm sau con gái đi học về, mẹ gọi điện về hẹn con tối nay hai mẹ con mình sẽ ra ngoài ăn tối, và ăn quán nào sẽ do con gái chọn. Con gái đã chọn được một quán con gái yêu thích để hai mẹ con mình cùng ăn tối. Trong bữa ăn mẹ liền kể cho con gái nghe vì sao sáng nào mẹ cũng rất kiên trì gọi con bằng tất cả những nickname vô cùng đáng yêu, như: Cún yêu ơi dậy đi!  Rồi cún lợn ơi dậy đi! hoặc chó con ơi dậy đi... có khi gọi hết tất cả các nick đáng yêu rồi mà vẫn chưa dậy thì sẽ gọi bằng tên, vậy là nàng sẽ hiểu sự kiên trì của mẹ nàng đã hết.
Hồi con học mẫu giáo, mẹ rất khổ sở vì mỗi sáng đi làm đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi và không vui. Con gái gọi rất lâu mới dậy, dậy rồi lại mè nheo không ăn, rồi ăn được một chút lại nôn ra hết. Có những hôm mẹ cáu giận, rồi đi làm không vui cả buổi. Nghĩ mãi chưa biết chọn cách xử lý như thế nào, để mỗi sáng hai mẹ con có thể vui vẻ đến trường đến sở? Cho đến một hôm, mẹ vô tình đọc được một bài báo của một ông bố trẻ, kể câu chuyện giống tương tự trường hợp của hai mẹ con. " Đó là một buổi sáng hôm ấy,  công ty chú ấy có buổi họp quan trọng nên chú ấy ăn mặc rất chỉnh tề, áo sơ mi trắng là phẳng phiu thắt cà vạt. Ngồi ăn sáng cùng cậu con trai đang mè nheo chưa muốn đến trường vì ngái ngủ, ông bố trẻ giục mãi mà cậu con trai cứ kề cà mãi chưa xong, đã thế hí hoáy thế nào mà cậu làm đổ hết cốc cà phê vào áo của bố. Ông bố trẻ giận giữ quát mắng cậu con trai. Cậu con trai sợ hãi khóc lóc mãi mới nín. Khi ông bố thay được cái áo rồi vội vàng đưa con trai đi hoc. Đến trường thì con đã muộn học. Còn bố thì cũng không kịp tham dự buổi họp quan trọng của ngày hôm đó. Sau buổi hôm đó, ông bố trẻ suy nghĩ lại, giá như lúc con làm đổ cà phê vào áo, mình phản ứng nhẹ nhàng với con rồi đi thay áo ngay thì vẫn kịp đưa con đi học và mình vẫn kịp đến tham dự buổi họp ". Bông nghe xong liền nói, vậy thì con phải cảm ơn cái chú nào đó đã viết bài đó lên mới được.

Tối hôm đó, hai mẹ con đã có một buổi ăn tối thật tuyệt vời! "Lắng nghe và thấu hiểu". Bây giờ con gái đã lớn khôn thêm một chút. Mặc dù hai mẹ con mình không còn phải gào lên những câu như: Mẹ yêu con! Con yêu mẹ! hay con yêu mẹ một tỉ vân vân lần như trước đây. Nhưng trong lòng hai mẹ con mình vẫn hiểu rằng, tình cảm mẹ con mình là thiêng liêng nhất!

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2012

Chuyện bây giờ mới kể(1)


Khi Bông chuẩn bị vào lớp một, mẹ rất đau đầu về chuyện lựa chọn trường học cho con. Tiêu chí đầu tiên của mẹ là, tiếng Việt phải chuẩn đã, rồi mới học đến tiếng nước ngoài, giờ học không quá sớm để mẹ còn thư thả đưa con gái đi học rồi mới đi làm, đỡ phải đi lang thang sớm. Hồi đó, tất cả các trường công lập đều bắt đầu học từ 7h30 sáng. Quá sớm cho một bé 6 tuổi mới đi học. Cuối cùng mẹ cũng tìm ra, duy nhất là trường Thực Nghiệm có giờ học bắt đầu từ 8 h.  Gọi điện đến trường hỏi thì được biết, nhà trường đang bán hồ sơ, mẹ vội vàng phóng đến trường Thực Nghiệm mua hồ sơ, chỉ còn lại vài bộ hồ sơ cuối cùng, may mà mẹ Bông vẫn kịp mua hồ sơ để xin học cho con gái.
Bông vào học tại trường Thực Nghiệm rồi mới thấy sự lựa chọn của mẹ là chính xác. Lớp một Bông may mắn được cô Cẩm Tú chủ nhiệm. Các con mới vào học nên tâm lý vẫn còn bỡ ngỡ, sợ hãi. Cô dịu dàng, ân cần chăm sóc các con. Khi mẹ gặp cô để trao đổi về việc, mẹ rất lo khi không dạy Bông biết đọc trước khi vào lớp một. Cô an ủi mẹ cứ yên tâm, như vậy bắt đầu học mới tốt, chứ học trước không đúng phương pháp cũng không hay. Môi trường học ở trường cũng rất tuyệt vời! Mẹ thích nhất là mỗi sáng đưa con gái vào lớp học, nhìn ngắm các con chơi đùa trong sân, rồi lại ra ghế đá ngồi nói chuyện với con gái thêm một lúc rồi mới thong thả đến văn phòng. Trên đường đến cơ quan, mẹ luôn có cảm giác rất vui để bắt đầu một ngày làm việc mới. Khi Bông học đến lớp hai, rồi lại lớp ba, các con vẫn quay về lớp mẹ Tú, nhờ mẹ tết tóc giúp mỗi khi ngủ trưa dậy tóc bị tuột.
Từ nhỏ mẹ đã dạy Bông về sự trung thực. Mẹ luôn nói với con gái, sau này cho dù xã hội thời  các con có phát triển đến đâu đi chăng nữa, thì trước tiên con phải có tính trung thực và biết chia sẻ với mọi người. Chẳng biết Bông "thấm" được đến đâu, nhưng khi viết văn nàng cũng thể hiện đúng như lời mẹ dặn. Đó là khi Bông học lớp ba hay lớp bốn gì đó. Cô giáo ra đề bài, em hãy kể về một việc tốt mà em đã làm.  Nàng kể rằng " Một sáng em đến lớp, vừa bước vào cổng trường em nghe thấy tiếng một em cùng trường khóc rất to goi mẹ. Em tiến lại gần và hỏi, vì sao em khóc? Em bảo rằng em không ăn sáng nên rất đói. Em liền lấy hộp sữa mẹ đã chuẩn bị sẵn cho em ở trong cặp ra đưa cho em uống, uống xong em không còn khóc nữa rồi đi vào lớp học. Hôm đó em rất vui vì đã làm được một việc tốt " Bài văn đó Bông được 7 điểm vì không xúc tích lắm . Tối về nàng rất ấm ức kể với mẹ. Mẹ ơi, lớp con có rất nhiều bạn làm văn "điêu" lắm nhé! Mà "điêu" như vậy mà cô vẫn cho điểm cao. Mẹ buồn cười vì cái định nghĩa văn " điêu" của con gái liền hỏi, thế nào là văn "điêu" hả con?  Nàng liền kể, hôm nay lớp con làm bài văn kể về việc tốt mà mình đã làm. Bạn B kể rằng, một hôm bạn A bị ốm em đưa bạn vào viện, rồi ở trong bệnh viện chăm sóc bạn, bón cho bạn từng thìa cháo....Bạn ấy có làm như vậy đâu mà lại viết như vậy, mà cô vẫn cho điểm cao hơn con? Trong khi đó, con viết theo đúng những gì con đã làm? Mẹ liền bảo, khi viết văn, có thể nhân cách hoá lên để cho bài văn thêm sinh động mà con. Nhưng nàng vẫn không đồng ý với quan điểm như vậy của mẹ.  Kiểu viết văn trung thực của nàng vẫn còn tiếp diễn đến tận cấp hai.