Có những lúc, tôi thích được tạm quên đi tất cả, mọi lo toan bộn bề của cuộc sống, những ồn ào náo nhiệt ở bên ngoài. Ngồi một mình, trong căn phòng yên tĩnh. Lắng nghe một bản nhạc buồn nào đó, để được đắm chìm theo tiếng nhạc du dương. Một thế giới khác trong tôi bắt đầu hình thành, thế giới hoàn toàn khác với cuộc sống thực tại. Chỉ một lát thôi - cho đến khi mở cánh cửa phòng, nghe tiếng ồn ào hỗn tạp ngoài đường phố, tôi lại trở về với cuộc sống thực tại. Đối mặt với những cái gọi là trách nhiệm trong cuộc sống. Để trưởng thành thêm một chút.
Năm nay, nhân kỷ niệm 20 năm bộ phim Schindler's List ra đời. Tôi lại lôi bản nhạc này ra nghe. Để rồi lại được "ngụp lặn" vào một thế giới hoàn toàn khác với cuộc sống thực tại của chính mình. Để được chạm vào một góc khuất, góc khuất tâm hồn.
Để bớt réo rắt hơn một chút, tôi sẽ chuyển sang nghe piano