Hiển thị các bài đăng có nhãn Yên Tử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Yên Tử. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Mùa thu leo núi

Đến hẹn lại lên. Cứ đến Chủ Nhật cuối cùng của tháng 10 hàng năm, lại là ngày chúng tôi hẹn nhau đi leo núi. Bất luận trời mưa hay nắng. Thậm chí có năm bão ngập cả Hà Nội, chúng tôi vẫn không hủy bỏ lịch trình đã ấn định từ trước. Năm nay có lẽ là năm văn phòng chúng tôi có quân số tham gia đông nhất từ trước tới nay. Tiết trời đang rất thu. Chúng tôi có một buổi leo núi thật vui vẻ và thú vị. Vẫn những gương mặt thân quen từ bao năm trước, cùng tụ họp về nơi đất Phật. Gặp gỡ giao lưu, rồi lại chia tay. Rồi lại hẹn gặp nhau vào ngày này năm tới.

Trên đường lên đỉnh Yên Tử bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ trôi


Ấy vậy mà lên tới đỉnh thì thời tiết bắt đầu thay đổi đột ngột. Trời xanh mây trắng đã vội vã bay đi. Thay vào đó là  một khoảng trời sương mù bao phủ










Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Cuối tuần leo núi




Hôm qua là một ngày leo núi thường niên của chúng tôi. Năm nào cũng vậy, để gặp gỡ một đoàn xuất phát từ Hải Phòng cùng lên Yên Tử leo núi, chúng tôi phải rời Hà Nội từ rất sớm. Khi trời vẫn còn tối đen, chưa nhìn thấy mặt người.Tới gần địa phận tỉnh Bắc Ninh, rạng đông bắt đầu xuất hiện. Lần đầu tiên tôi được ngắm rạng đông lâu như vậy, ở những vị trí khác nhau do sự di chuyển của xe. Chọn cho mình một ghế ở ngay gần đầu, vị trí dễ quan sát nhất. Dán mắt qua lớp kính xe. Tầm nhìn khá thoáng rộng, tôi nhìn không chớp mắt khi thấy bầu trời sáng dần lên từ xa. Một bức tranh thiên nhiên đẹp tuyệt vời hiện lên ngay trước mắt, thật khó tả! Dưới chân núi xa xa, những mảng đỏ hồng bắt đầu xuất hiện, di chuyển ngày càng cao, xen lẫn vào những đám mây trắng bồng bềnh đan kín vào nhau tầng tầng, lớp lớp, từ từ bay lên trên bầu trời xanh thẳm. Một lúc sau, mặt trời bắt đầu nhô lên, đỏ rực như một quả cầu lửa ngay trước mặt. Lên cao thêm một chút nữa, rồi bị những đám mây che kín, tạo ra những vệt hồng ngang loang dài, từ từ khuất sau những đám mây.
Tôi ước gì lúc đó tôi có một chiếc máy ảnh thật xịn, để có thể ghi lại được những khoảnh khắc đẹp đó một cách sắc nét hơn.

Rạng đông một ngày đẹp trời(Trên QL 1A)

 Sáng sớm trên QL 18

Lần đầu tiên tôi may mắn được đi leo núi vào một ngày đẹp trời như thế này. Năm nào lên Yên Tử, nếu không vào ngày bão, thì cũng vào ngày mưa dầm.









Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Đến hẹn lại lên


Cứ đến Chủ Nhật cuối cùng của Tháng Mười hàng năm, chúng tôi lại hẹn nhau lên Yên Tử leo núi. Năm nay, do ảnh hưởng của cơn bão số 8 sắp đổ bộ vào đất liền, bắt đầu từ hôm qua trời đã có mưa nhẹ. Tối qua mọi người đã gọi điện hỏi nhau xem có nên hoãn lại không đi nữa hay không? Tôi bảo với mọi người, kiểu gì tôi vẫn sẽ đi, không bỏ cuộc! Năm 2008, khi một trận mưa lớn kéo dài vài ngày gây lụt lội ở Hà Nội mà chúng tôi vẫn không huỷ, bão ngày mai chắc chẳng thấm vào đâu.

Trước khi chúng tôi khởi hành, trời mưa nặng hạt. Vậy mà chúng tôi đều có mặt đúng giờ và đông đủ chẳng thiếu một ai. Năm nay, để tiết kiệm kinh phí của văn phòng, nên bạn " tổng quản" không dám thuê xe lớn, hai mươi lăm người ngồi trên chiếc xe hai mươi chín chỗ, chật chội vô cùng. Đã thế, chỗ ngồi thì bé xíu, cứ như xe thiết kế chỉ để dành riêng cho trẻ em ngồi. Mấy chàng rể ga lăng của văn phòng quyết định, lần sau sẽ " xe cộ "  tiền thuê xe Aero Space 45 chỗ để mọi người ngồi cho thoái mái. Vì đường vành đai 3 mới đưa vào sử dụng, giao thông thuận tiện hơn rất nhiều, nên năm nay là năm đầu tiên Đoàn Hà Nội tới trước Đoàn Hải Phòng. Lên tới Yên Tử trời bắt đầu nổi gió, mưa bay lất phất. Chúng tôi ngồi đợi vài phút thì đoàn xe từ Hải Phòng cũng bắt đầu tới.  Ăn sáng nhẹ nhàng xong, chúng tôi chia làm hai nhóm, một nhóm leo bộ, một nhóm đi cáp.  Hẹn gặp nhau trên Hoa Yên, nghe ngóng tình hình thời tiết rồi sẽ quyết định có đi tiếp lên đỉnh hay không? Lên tới Hoa Yên, trưởng đoàn quyết định tất cả đi xuống vì gió bão càng ngày càng lớn. Chỉ có mười người chúng tôi quyết không bỏ cuộc, tiếp tục hành trình. Càng lên cao, sương mù càng nhiều. Kính mắt bị mờ hết cả đi. Tôi cứ một lúc lại phải lấy khăn ra lau kính để nhìn đường cho rõ. Vì chỉ có một nhóm người đi tiếp còn đâu tất cả mọi người xuống trước đợi chúng tôi ăn trưa nên ai lấy đều xác định, phải leo lên trong một thời gian nhanh nhất có thể. Để mọi người không phải chờ đợi lâu. Chưa đến 12 giờ chúng tôi đã an toàn xuống núi trong tiếng vỗ tay không ngớt của cả đoàn đang ngồi chờ ở dưới.

Dưới chân Yên Tử
Nhóm này leo bộ
Nhóm này đi cáp treo
Yên Tử ngày bão đến vắng vẻ vô cùng
Tranh thủ đi ngắm cảnh khi trời ngớt mưa
Gió bão ngày càng lớn

 
Nhìn vậy thôi nhưng trong lòng đang nín thở vì bên ngoài gió rít, cáp rung lắc. Đang đi thì cáp bỗng dưng dừng lại vì gió mạnh quá. Tôi nhìn xuống dưới cánh rừng đang phủ sương mù dày đặc. Trong lòng chợt nghĩ, nếu như tình huống xấu nhất xảy ra với mình...
Khủng Long ướt như chuột


Cảm giác sung sướng khi lên được đỉnh núi trong một ngày mưa bão

 
Xuống núi an toàn

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Hành hương Yên Tử


Hàng năm, cứ vào ngày Chủ Nhật cuối cùng của tháng Mười hoặc đầu tháng Mười Một, văn phòng chúng tôi lại nhận lời mời đi leo núi Yên Tử  do Hội thương gia ở Hải Phòng tổ chức.

Tôi còn nhớ, vào Chủ Nhật ngày mùng 2 tháng 11 năm 2008, vào thời điểm cả Hà Nội đang phải sống chung với nước vì trận lụt lội lịch sử kéo dài vài ngày thì chúng tôi đi leo núi Yên Tử theo lịch đã được ấn định trước cả tháng trời. Từ hôm trước, đường Phạm Hùng vắng hoe vì đường bị ngập. Hầu hết các xe gầm thấp không dám đi qua vì toàn bộ tuyến đường này bị ngập khá sâu, nhất là đoạn Trung tâm Hội nghị Quốc gia. Hàng loạt xe chết máy đang phải xếp hàng chờ xe cứu hộ tới kéo đi. Đêm trước hôm đi, mưa mãi chẳng ngớt khiến tôi thật sự lo lắng. Tôi tự nghĩ, đi đâu hủy còn được, chứ đã hẹn đi leo núi lễ chùa thế này, mình không thể không đi khi mà lịch đã lên rồi! Vậy là sáng sớm hôm sau, tôi quyết định đánh xe ra khỏi nhà, mặc dù vẫn còn đang mưa rả rích. Năm giờ sáng, trời vẫn còn đang lờ mờ sáng, đường Mễ Trì chỉ ngập khoảng 40 đến 50 phân, nhưng ra tới đường Phạm Hùng thì tôi bắt đầu thấy run thật sự. Không một bóng người, tất cả trước mắt tôi là cả một vùng nước phủ rộng khắp. Không còn sự lựa chọn nào khác, tôi quyết định về số, nhấn ga phóng thật nhanh, nước té sang hai bên trắng xóa, chân nhấn ga, miệng thì rú lên vì sợ hãi, tốc độ phóng xe tỉ lệ với tiếng rú của tôi ở trong xe. Tôi nghĩ, nếu mà xe bị chết máy ở chỗ này, vào giờ này, có lẽ tôi sẽ phải vứt xe ở giữa đường mà lội nước về nhà mất thôi! Cũng may là đường vắng, không một bóng người nên tôi không phải giảm ga hay dừng lại ở bất cứ đoạn nào của con đường.  Mất khoảng chưa đến sáu phút, xe của tôi đã thoát khỏi được một quãng đường lụt lội sâu. Lên tới Yên Tử, trời vẫn còn mưa lất phất, gió thổi mạnh khiến tôi thót tim khi ngồi cáp treo nghe gió rít, buồng cáp hơi đung đưa, đường lên núi thì trơn trượt, nhưng chẳng làm chúng tôi nhụt chí leo lên đỉnh chùa Đồng. Ngẫm lại mới thấy, có lẽ tại tôi thành tâm nên Giời Phật thương không để xe của tôi chết máy giữa đường ngập lụt ngày hôm đó.

Năm nay, Văn phòng chúng tôi lại nhận lời đi leo núi định kỳ hàng năm vào ngày Chủ Nhật cuối cùng của tháng Mười. Thời tiết Hà Nội hôm nay quá đẹp! Thích hợp cho một buổi leo núi thú vị! Năm nay cũng là năm đầu tiên Bông đi leo núi cùng mẹ. Nàng không thích leo núi mà chỉ thích đi biển để được bơi lội, lặn ngụp, đùa nghịch dưới nước. Mặc dù chúng tôi đi cáp cả hai chặng, nhưng Bông vẫn kêu quá mệt khi xuống núi. Thời tiết Yên Tử hôm nay cũng rất đẹp, lặng gió và khô ráo! Vẻ đẹp của Yên Tử là sự kỳ vĩ của núi non hòa quyện với nét cổ kính trầm mặc của hệ thống am, tháp cùng với những cây đại cổ thụ, trúc, mai, hoa dại mọc ở hai bên đường. Hành hương Yên Tử, chúng tôi đi về cõi Phật linh thiêng, mang lại cảm giác bình yên cho tâm hồn. Khí hậu ở Yên Tử quá tuyệt vời! Đến cái cây ngọn cỏ cũng thấy tĩnh lặng, trong lành, sạch sẽ.  Vua Trần Nhân Tông quả là quá sáng suốt khi đã chọn nơi đây là chốn để tu hành.