Hiển thị các bài đăng có nhãn Sa Pa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sa Pa. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

Dòng sông mây


Bạn đã khi nào được nhìn thấy dòng sông mây?
Tôi đã được nhìn thấy dòng sông băng. Còn dòng sông mây ư?

Sáng nay cố dậy sớm. Sợ đánh thức người khác dậy nên phải rón rén ra thay quần áo, rửa mặt, đánh răng, rồi vội vã lên đường. Đường phố vắng vẻ một mình em. Thỉnh thoảng gặp một vài cô dân tộc gùi đồ lên phố chuẩn bị bán hàng. Tới ngã ba, một hướng đi Lao Chải - Tả Van. Hướng kia rẽ phải, đi sang bản Cát Cát. Tôi quyết định rẽ phải. Vửa ngẩng mặt lên. Trời ! Một dòng sông mây đang trôi về phía bản Cát Cát. Quay ngược lại là ánh mặt trời sắp nhô lên đỉnh núi. Quyết định bỏ ngắm mặt trời nhô lên đỉnh núi. Chạy theo hướng dòng sông mây đang trôi. Cả khoảng trời tĩnh lặng, không một tiếng ồn nhẹ. Chỉ thấy dòng sông mây đang trôi về một hướng. Xa xa, những mái nhà óng vàng dưới ánh nắng ban mai.
Thật khó diễn tả được cảm xúc của tôi lúc đó. Tôi đứng ngây người ngắm một lúc, chụp vài kiểu ảnh, rồi lại chạy xuôi theo dòng sông mây. Rồi lại lặng lẽ ngồi tận hưởng vẻ đẹp vô cùng hoang sơ ở nơi  đó. Vì chỉ một lúc nữa thôi - khi ánh mắt trời chiếu lên cao, dòng sông mây đó cũng sẽ tan biến vào không trung.





 








Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Sapa Sapa


Năm nay là năm thứ hai nhà Bông chọn núi rừng Tây Bắc là nơi nghỉ ngơi nhân dịp nghỉ Tết âm lịch. Mùng 2 năm ngoái, du xuân ở Hà Giang với những trải nghiệm thật khó quên - chinh phục những cung đường ngoằn ngoèo hiểm trở với những cảm xúc thật tuyệt vời! Năm nay, thay vì đi biển, nhà Bông vẫn quyết định lên núi du xuân. 
Kể từ khi đường cao tốc Hà Nội - Lào Cai đi vào hoạt động. Lần đầu tiên cả nhà đi Sapa bằng ô tô. Sapa mùng 2 Tết du khách vắng vẻ hơn đôi chút. Thời tiết thì quá ưu ái với con người ở nơi đây. Lần này nhà Bông đặt phòng tại một khách sạn mới khai trương được vài tháng, nằm ngay trên phố Cầu Mây. Vì ở khu trung tâm nên hơi ồn ào đông vụi một chút. Nhưng đi lại vô cùng thuận tiện. Sapa với tôi chưa bao giờ là chán. Mỗi mùa đều có những vẻ đẹp riêng của nó. Tết dương lịch năm ngoái, sương mù bao phủ cả thị trấn, Sapa lạnh thấu xương. Mùa Thu Sapa với những ruộng bậc thang óng vàng lúa chín. Và sẽ còn nhiều dịp nữa, tôi muốn được lên Sapa, tránh xa cuộc sống ồn ào nơi đô thị. Tận hưởng một cuộc sống bình yên, vói cảnh vật thiên nhiên đẹp không thể diễn tả bằng lời.












U Sapa Hotel



Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Sapa có gì vui



Tôi vừa kết thúc kỳ nghỉ cuối năm 2013, đón năm 2014 ở Sapa. Trở về được hơn mười ngày. Nhưng người tôi vẫn đang trong trạng thái lặng lẽ, lửng lơ. Hết bồng bềnh trên mây, lại đến sương mù bao phủ quanh người.  Bạn tôi bảo, Sapa có gì vui mà cậu lại mê lên đó đến vậy? Toàn sương mù lạnh lẽo. Đi lại thì khó khăn. Tôi bảo bạn, có lẽ tôi đã già. Thích sự bình yên, lặng lẽ ở nơi đây. Sống ở thành phố quá nhộn nhạo. Từ con người đến giao thông đều hỗn loạn, khiến tôi ngộp thở. Bởi vậy, mỗi khi lên Sapa, tôi như được sống một cuộc sống hoàn toàn khác - sống thật chậm, lặng lẽ từ từ. Tôi quên hết sự ồn ào, náo nhiệt của chốn thị thành, hòa mình cùng con người và cảnh vật nơi đây. Mỗi ngày tôi đi đến một nơi. Trên những con đường quanh co, uốn cong theo sườn núi. Mỗi địa danh ở Sapa đều cho tôi những cảm nhận dễ chịu khác nhau. Chỗ thì sương mù bao phủ, lên cao chút nữa ngắm mây trắng vờn quanh những ngọn núi cao trùng trùng, điệp điệp.



Sương mù huyền ảo




Trong thời gian ở Sapa, ngày nào điểm xuất phát của chúng tôi cũng bắt đầu từ phố Cầu Mây. Sau đó chúng tôi sẽ đi bộ vào những bản lân cận, hoặc thuê xe đến những nơi xa hơn. Có ngày chúng tôi đi bộ hơn chục cậy số vào các bản. Thăm quan cuộc sống của bà con người H'mông, người Dao sinh sống. Buổi nào không đi xa, tôi lại lang thang khám phá các quán cà phê ở Sapa. Tôi thích được ngồi bên lò sưởi, nhấp từng ngụm cà phê nóng để quên đi bên ngoài trời đang lạnh cóng. 







Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Hẹn nhau ở Sa Pa


Khi còn trẻ, tôi chỉ thích ra biển. Về già tôi lại thích được lên núi:)

Đúng vào tuần mưa bão, bạn từ thời học cấp 3 Gang Thép gọi điện rủ tôi đi Sa Pa cùng hội. Tôi bảo bạn, tuần trước tớ định đi, gọi điện hỏi mua vé tàu nằm đâu có? Bạn bảo, cậu cứ đi đi! Vé để tớ lo. Lướt qua lịch ngày đó còn trống, tôi gật đầu cái rụp. Đồng nghiệp của tôi thì gàn thật lực, khi biết tôi sẽ đi Sa Pa vào những ngày bão lũ như thế này. Các bạn ấy bảo, đừng đi! Mùa này mùa lũ quét, không sợ à? Tôi không thích trước chuyến đi bị gàn, nhưng không vì thế mà tôi giảm đi phần yêu quí các bạn ấy. Chẳng qua là các bạn ấy lo lắng cho tôi mà thôi.

 Đoàn của chúng tôi hơn 30 người. Một nhóm xuất phát từ Hà Nội. Một nhóm xuất phát từ Thái Nguyên. Hẹn gặp nhau ở Sa Pa. Ai thích mang vợ/ chồng/ con cái đều được hoan nghênh chào đón. Nàng nhà tôi rất tiếc, khi không thể đi cùng mẹ trong chuyến đi này. Vì nàng phải đi tập quân sự ở Vĩnh Yên mất một tuần.
 Lên tới Lào Cai, bạn cùng đồng nghiệp ra đón chúng tôi. Đưa chúng tôi đi ăn sáng ở một quán đối diện ngã ba sông - Nơi sông Nậm Thi hợp lưu với sông Hồng cùng chảy về đất Việt. Bạn bảo: Các cậu ở dưới xuôi, ăn phở bò mãi rồi. Hôm nay, tớ dẫn các cậu đi ăn phở trâu. Phải công nhận, phở trâu ở Lào Cai ngon tuyệt! Tấm chân tình của người đang sống tại Lào Cai còn tuyệt hơn rất nhiều!

Tiết trời Lào Cai thật dễ chịu. Rất may bão đã chuyển hướng, nhường cho chúng tôi có được những ngày tụ họp trong tiết trời mát mẻ, dễ chịu như thế này. Gặp nhau tay bắt mặt mừng. Chúng tôi như được trở về gần 30 năm về trước. Cái thời chúng tôi bằng đúng tuổi con cái của chúng tôi bây giờ. Trẻ trung, xinh tươi, yêu đời.
Lên tới Sa Pa mới biết, hoá ra tửu lượng của tôi không tệ chút nào. Chẳng biết có phải vì tấm chân tình của các bạn Lào Cai dành cho chúng tôi hay không, mà chúng tôi uống hoài, uống mãi vẫn chẳng có ai bị say. Ăn uống, hát hò, nhảy múa xong. Chúng tôi bắt đầu đi khám phá Sa Pa về đêm. Cuộc sống ở Sa Pa thật chậm. Quá đỗi bình yên!
Chúng tôi lang thang trên những con phố vắng ở Sapa một hồi. Rồi bị níu chân bởi mùi ngô nướng thơm phức ở một quán nướng ngay bên cạnh nhà thờ  Đá. Khí hâu ở Sa Pa một ngày bốn mùa, buổi sáng mát mẻ, dễ chịu như mùa Xuân, trưa nắng như Hè, còn ban đêm thì lạnh như mùa Đông. Chúng tôi co ro trong cái rét đêm ở Sa Pa. Tôi nói với chị chủ quán, cho chúng tôi một lò than sưởi ấm ngay, không chúng tôi chết rét mất. Đêm đã về khuya, giọng chúng tôi lúc trầm lúc bổng. Một trận mưa đêm bất chợt đã nhắc nhở chúng tôi, phải kết thúc một ngày tụ họp.
Chúng tôi không muốn rời Sa Pa. Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc phải tàn. Chúng tôi phải xuống núi.Trưa hôm đó, chúng tôi có một buổi bịn rịn chia tay ở Lào Cai. Để các bạn Thái Nguyên phải về trước. Còn chúng tôi, vẫn còn một cuộc "trà dư tửu hậu" trước chuyến tàu đêm trở về Hà Nội.

Tôi sẽ còn nhiều dịp phải lên Sa Pa. Để được lang thang trong các bản làng của người dân tộc. Lượn lờ trên những con phố quá đỗi thân quen ở Sa Pa. Để tìm lại một chút gì đó cho riêng mình. Vì tôi biết, tôi đã chót nặng lòng với Sa Pa!

P.S. Cảm ơn bạn Tú Anh rất nhiều! Cảm ơn sự nhiệt tình của bạn và em Hoàng! Bạn chính là lí do để chúng tớ có dịp hẹn nhau ở Sa Pa:)

 Bên kia là Hà Khẩu - Hợp lưu giữa sông Nậm Thi và sông Hồng
Bình yên Sa Pa
 Rất chi là Sa Pa
Sưởi ấm giữa đêm hè
 Vận động viên leo núi
 Đường lên Cổng Trời
Tu viện Tà Phìn
Một nhóm thành viên trong đoàn