Hiển thị các bài đăng có nhãn my home. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn my home. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Vườn nhà nay đã có hoa

Sau bao ngày kiên trì trồng hoa leo, cuối cùng ước mơ có một giàn hoa Tigôn do chính tay mình trồng cũng đã trở thành hiện thực. Cách đây mấy năm, khi còn ở nhà cũ, tôi đã nhiều lần trồng hoa leo ở trên ban công tầng hai, với mong muốn cho hoa leo lên hết mặt trước của ngôi nhà mà không thành. Hễ hoa vừa leo lên được mấy nhành là lại thấy khô héo vì bị cắt gần sát gốc. Tôi bực lắm! Cố rình xem ai đã dám trèo sang cắt gốc cây hoa leo của tôi. Rình mãi không được, rồi tôi lại kiên trì ra phố Hoàng Hoa Thám mua tiếp về trồng. Sau hai tháng chăm bẵm hoa vừa leo lên được 5 nhành thì lại bị cắt heo khô. Cuối cùng tôi cũng phát hiện ra thủ phạm phá hoại giàn hoa của tôi là một chú chuột. mà chẳng hiểu vì sao chú cắn cây của tôi không cắn sát gốc mà cứ lơ lửng ở một đoạn bên trên.
 Sớm nay ra hiên tưới hoa, tôi đã nhìn thấy chùm hoa đầu tiên bắt đầu nở. Hôm 30 tháng 4 vừa qua, hai mẹ con Bông lên trang trại nhà bạn Bông chơi. Nhìn giàn hoa Tigôn đẹp ngỡ ngàng mê mẩn nên xin một nhánh về trồng. Sau hơn 4 tháng trồng hoa trong chậu  đến nay cây đã ra hoa.
 
Bông hoa đầu tiên

Thắm sắc hơn khi nắng thu về


Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

Lảm nhảm trong những ngày "giông bão"


Mấy hôm nay thời tiết vô cùng khắc nghiệt. Vừa nắng như đổ lửa, rồi lại giông bão đen kịt cả bầu trời. Không biết do thời tiết khắc nghiệt hay đời đang khắc nghiệt với mình mà trong người mình cảm thấy " khó ở". Vẫn biết " Nắng mưa là chuyện của trời" vậy mà mình lại bị ảnh hưởng nhiều vậy. Tự chữa cho mình bằng những liệu pháp hết sức đơn giản như, tự động viên mình cố gắng dậy sớm đi bộ, đón ánh bình minh, hít thở không khí trong lành của buổi sớm. Mua hoa và cây về cắm, trồng để ngắm trong lúc cà phê thư giãn. Dọn dẹp, kê lại nhà cửa cho thoáng hơn. Cố gắng đi làm về sớm hơn mọi ngày, khi ánh hoàng hôn chưa kịp tắt. Tự nấu cho mình và con những món ăn ngon rồi lại rủ bạn đến ăn cùng. Lên kế hoạch đi chơi....


Gần đây, tự nhận mình thuộc tuýp người có chỉ số hài lòng về cuộc sống khá cao (dễ phê), tinh thần được tôi luyện khá bền bỉ. Mặc dù chuyện làm ăn thất bại chồng chất thất bại, càng cố cày bừa càng hao tổn sức lực, dung nhan và tiền bạc. Có lúc tưởng chừng mình kiệt sức. Tự nhủ, mấy năm vừa rồi, không cày bừa có lẽ lại hơn! Nhưng cuộc sống là vậy, thành bại là lẽ thường. Không có thất bại, làm sao biết được thành công? Người ta " buôn có bạn, bán có phường" mà còn "chết" như thường. Mình "đơn thương độc mã" không "chết" mới lạ! Ban gọi điện hỏi thăm, thấy mình sắp "chết" rồi mà vẫn tửng tưng thì nhắc, lạc quan vừa thôi nhé! " Ừ, tớ không lạc quan thì cậu muốn tớ gục ngã vào lúc này? Cậu nên nhớ, tớ không chỉ là bác sĩ tâm lý của con gái mà còn là bác sĩ của chính mình! Tớ vẫn còn biết, mình là ai và đang ở đâu... Dẫu sao tớ vẫn còn may chán khi vẫn còn sức khoẻ. Hơn nữa, tớ vẫn còn niềm tin. Như vậy chưa đủ sao? "
Nói vậy thôi chứ mình biết, mình cũng đang phải gồng mình trước những cơn " giông bão". 

Oải! Đã mua vé, đang làm visa,đã thông báo cho bạn ngày bay để bạn lên lịch đi chơi, đã điền form xin nghỉ phép. Nghĩ đến vài việc linh tinh. Bỗng dưng muốn nhấc phone hoãn lại. Thôi! cứ từ từ, để mai quyết!




Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2012

Chủ Nhật mưa, cà phê, hoa và cây quả

( Hình được chụp bằng điện thoại lỗi mốt đã qua ba, bốn lần sửa)
















Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

Nhà phố



 Ngôi nhà mình đang ở chuẩn bị kỷ niệm mười năm ngày ra đời. Có lẽ đúng vào dịp đó, nhà mình ở mới chính thức được gọi là nhà phố. Dù đã được gắn biển phố từ lâu lắm rồi, nhưng mình vẫn gọi nó là con đường làng. Thời sinh viên, mình rất thích rong ruổi qua con đường này. Hai hàng cây phủ rợp bóng, dọc theo bên đường  là môt con mương chạy dài, có rất nhiều hoa súng nở vào mùa Hè. Mùi hương lúa thơm phảng phất bay qua, khiến cho tâm hồn mình thêm chút bay bổng mỗi khi đi ngang qua con đường này.
Cùng với sự phát triển bùng nổ bởi các đô thị bao quanh thành phố. Đường làng  ngày xưa đã bị những chiếc xe chở cát, sỏi, vật liệu xây công trình cày xới, biến thành những ổ voi. Khủng khiếp hơn là, cách đây vài năm, có những buổi sáng thức dậy đi làm, ra ngoài đường, bạn có thể nhìn thấy hàng loạt đống đất phế thải đổ chình ình giữa đường. Con đường đau khổ đã được đặt tên cho đường 32 rồi chứ không mình cũng lấy " thương hiệu" đó đặt tên cho cái phố nơi mình đang sống. Vì làm gì có phố nào vừa bụi bẩn vừa nhiều ổ voi như cái phố nhà mình. Đợi mãi gần mười năm, năm nay mới thấy bắt đầu đào bới, đặt cống, làm đường, làm đến khi nào mới xong thì chỉ có Chúa mới biết được..
Cách đây sáu năm, trong một lần lái xe trở con gái đi ăn tối từ nhà bạn ở trung tâm Hồ Gươm về nhà. Bông thủ thỉ với mẹ, nhà cô J thích mẹ nhỉ, vừa đẹp vừa ở phố, đi lại thuận tiện. Con sẽ phấn đấu học giỏi, sau này mua cho mẹ một cái nhà mặt phố để mẹ ở cho tiện. Mẹ liền an ủi con gái, con nói thế, chứ nhà mình cũng là mặt phố mà! Nàng có lẽ đang trăn trở nên không để tâm vào câu nói của mẹ lắm.
Một tháng sau, vào một buổi tối, Bông chạy từ phòng mình sang nói chuyện với mẹ, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng có vẻ rất căng thẳng. Mẹ ơi, tình hình học hành của con kiểu này, khó có thể mua nhà mặt phố cho mẹ được lắm mẹ ạ! Mẹ hỏi sao vậy con? nàng trả lời rằng, học ngày càng khó mẹ ạ! Rồi nàng lại chạy sang phòng mình ngồi vào bàn học tiếp. Một tháng sau nữa nàng lại chạy sang hỏi. Mẹ ơi, có phải hôm trước mẹ nói nhà mình là nhà phố đúng không ạ? mẹ trả lời ừ, nàng vỗ tay đánh đốp một cái rồi nói, vậy là khâu nhà mặt phố của mẹ đã được giải quyết xong rồi mẹ nhé! nói xong, nàng thở phào nhẹ nhõm đi về phòng mình :)).
Thời gian trôi đi thật nhanh, năm nay phố nhà Bông chuẩn bị được nâng cấp lên thành hai làn đường, mẹ vẫn trêu Bông rằng, cảm ơn con yêu nhé! vậy là con đã giải quyết xong khâu nhà mặt phố cho mẹ rồi!.Nàng bây giờ đã lớn, nên chỉ tủm tỉm cười rồi nhẹ nhàng nói, thôi mà mẹ, đừng nói chuyện đó nữa mà!

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Nhớ nhà

Thời gian trôi đi  thật nhanh, vèo một cái, mình đã chuyển về nhà cũ ở được gần sáu tháng rồi. Ngôi nhà là thành quả đầu tiên sau bao năm cày thuê cuốc mướn của mình, cùng với sự trợ giúp của bố mẹ mà có. Nơi đã gắn bó với mình hơn 5 năm, rồi mới chuyển đi nơi khác sống. Vậy mà khi quay về, mình cũng phải mất một thời gian mới tạm thích nghi lại được.
Sáng nay, bỗng dưng mở một file ảnh căn nhà cũ. Ngồi ngắm ảnh, tự nhiên nỗi nhớ nhà trào dâng. Kỳ lạ thật, mình mới chỉ sống ở đó chưa được 3 năm, vậy mà khi nhìn bức ảnh, bao nhiêu kỷ niệm tự nhiên lại ùa về. Nhớ chỗ mình hàng tối ngồi lặng lẽ, vén rèm nhìn dòng người đi lại nhịp nhàng khiến cho mình có cảm giác thật bình yên, nhớ cái góc ngồi thân quen ấy, có một thời khiến mình say sưa ngồi vài tiếng ôm máy nói chuyện với người bạn tri kỷ cả buổi mà không biết chán, nhớ giàn hoa Lan trước cửa nhà, mỗi sáng đi làm mình lại hạ xuống để tránh ánh nắng gay gắt của buổi chiêù chiếu xuống. Nhất định sẽ có ngày mình quay về nơi đó sống cho thoả lòng mong nhớ.