Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Sapa Sapa


Năm nay là năm thứ hai nhà Bông chọn núi rừng Tây Bắc là nơi nghỉ ngơi nhân dịp nghỉ Tết âm lịch. Mùng 2 năm ngoái, du xuân ở Hà Giang với những trải nghiệm thật khó quên - chinh phục những cung đường ngoằn ngoèo hiểm trở với những cảm xúc thật tuyệt vời! Năm nay, thay vì đi biển, nhà Bông vẫn quyết định lên núi du xuân. 
Kể từ khi đường cao tốc Hà Nội - Lào Cai đi vào hoạt động. Lần đầu tiên cả nhà đi Sapa bằng ô tô. Sapa mùng 2 Tết du khách vắng vẻ hơn đôi chút. Thời tiết thì quá ưu ái với con người ở nơi đây. Lần này nhà Bông đặt phòng tại một khách sạn mới khai trương được vài tháng, nằm ngay trên phố Cầu Mây. Vì ở khu trung tâm nên hơi ồn ào đông vụi một chút. Nhưng đi lại vô cùng thuận tiện. Sapa với tôi chưa bao giờ là chán. Mỗi mùa đều có những vẻ đẹp riêng của nó. Tết dương lịch năm ngoái, sương mù bao phủ cả thị trấn, Sapa lạnh thấu xương. Mùa Thu Sapa với những ruộng bậc thang óng vàng lúa chín. Và sẽ còn nhiều dịp nữa, tôi muốn được lên Sapa, tránh xa cuộc sống ồn ào nơi đô thị. Tận hưởng một cuộc sống bình yên, vói cảnh vật thiên nhiên đẹp không thể diễn tả bằng lời.












U Sapa Hotel



Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

Tết Ất Mùi



Đào quê khoe sắc

Năm nay mình bỗng dưng thấy có cảm giác hân hoan đón Tết hơn. Vẫn đơn giản gọn nhẹ như mọi năm. Nhưng không cảm thấy ngán Tết như những năm trước. Được nghỉ làm sớm nên có thời gian sắm Tết, mọi việc nhẹ nhàng hơn nhiều. Từ khi bố mẹ xây nhà ở quê. Cứ sáng 30 em trai đưa bố mẹ về quê đón Tết. Chiều 30 nào mấy chị em cũng phóng xe về ăn Tất Niên cùng bố mẹ, rồi ai lại về nhà đấy chuẩn bị dọn dẹp, đi xem pháo hoa đón giao thừa. Chiều mùng Một về ăn cùng bố mẹ một bữa cơm nữa. Rồi hôm sau lên đường du Xuân. Vậy là hết Tết. Cầu mong mọi sự bình an sẽ đến với đại gia đình mình trong năm Ất Mùi này.


 Cây đào ở quê năm nào cũng khai hoa vào đúng dịp Tết đến, Xuân về








Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

15 năm một chặng đường



Tháng 1 - 2000

Sáng nay mẹ đi họp phụ huynh cho con gái. Lần đầu tiên họp phụ huynh vào 8:30 sáng. Quá sớm so với buổi sáng ngày nghỉ cuối tuần, trong tiết trời mùa đông giá rét. Trời mưa to, lạnh buốt nhưng mẹ vẫn cố gắng đến đúng giờ. Họp xong, tranh thủ qua lớp gym làm một giờ bodyjam rồi mới về ăn trưa. Về tới nhà, nàng chạy bổ xuống hỏi mẹ, cô có ý kiến gì với con không? Mẹ trêu nàng , có lẽ con có quá nhiều điều đáng phàn nàn, nên cô hẹn sẽ gặp một buổi riêng để trao đổi :).  Từ khi nàng đi học đến nay, mẹ nàng chưa bao giờ gây áp lực với nàng trong chuyện học hành. Mẹ luôn mong con gái lượng sức mình. Nhưng cũng đừng bỏ bê. Chỉ miễn sao nàng có một thể chất khỏe mạnh, có cách nhìn tích cực về cuộc sống. Thế là đủ. Ơn giời, nàng không xuất sắc, nhưng cũng không để mẹ phải lo lắng đến chuyện học hành của mình.

Thời gian trôi thật nhanh. Vừa hồi nào, một mình mẹ đánh vật với nàng, từ chuyện biếng ăn, đến chuyện lười không đi lớp mẫu giáo. Ấy vậy mà bây giờ, nàng đã trở thành thiếu nữ. Ý thức được mọi việc, từ học hành cho đến việc nhà. Bây giờ nàng đã là một cô gái biết chia sẻ với  mọi người. Luôn mong mẹ bớt lo lắng về nàng và mong mẹ có một bờ vai để dựa. Để nàng yên tâm  khi đi học xa nhà.

Nhìn lại 15 năm qua, mẹ nàng một mình chăm sóc nàng. Tuy rằng cuộc sống cũng có những lúc thăng trầm. Nhưng hình như mẹ nàng chưa một lời than vãn số phận. Mẹ nàng luôn cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi có nàng.  Có lẽ vậy nên nàng mới có cách nhìn rất lạc quan về cuộc sống. Mẹ còn nhớ, khi nàng vào cấp hai, mẹ gặp cô giáo chủ nhiệm để trao đổi riêng về hoàn cảnh nhà mình. Мong cô để ý xem con gái có thay đổi gì về tính cách thì trao đổi riêng với mẹ. Cô nhìn mẹ rất ngạc nhiên rồi nói, nếu chị không nói, em không thể biết rằng Bông là một cô bé có bố mẹ ly hôn. Con rất hoà đồng, tự tin giao tiếp cùng các bạn và rất biết chia sẻ. Nghe những lời an ủi của cô, mẹ cũng một phần nào yên tâm về con gái.
Lên cấp 3, dường như tình cảm của mẹ con nàng càng khăng khít hơn. Tuy nàng không còn chia sẻ nhiều chuyện giữa nàng với các bạn như trước. Và mẹ nàng cũng tôn trọng một số các quyết định riêng của nàng. Nàng biết đồng cảm với mẹ hơn. Năm nay, nàng quyết định, sẽ có một bước ngoặt lớn cho việc học hành của nàng. Mỗi khi ở bên mẹ, nàng hay thủ thỉ, mẹ ơi, kiếm bạn trai đi! Sau này con đi học mẹ sẽ buồn lắm đấy! Mẹ nàng lúc đầu còn đùa với nàng rằng, lo gì, khi nàng đi học rồi, mẹ  nàng được tự do, càng thích! Nhưng sau một vài lần thấy nàng lo lắng giục liên tục thì mẹ nàng nổi cáu. Mẹ nàng cáu xong, nói với nàng một câu. Nếu mẹ tìm được một người biết chia sẻ, làm cho cuộc sống của mẹ hạnh phúc hơn hiện tại thì ok. Nếu không, mẹ vẫn sẽ làm cho cuộc hạnh phúc như bây giờ mẹ đang sống. Nàng không còn giục mẹ nữa. Nhưng trong các thiệp chúc mừng mẹ đều cài cắm thêm một câu" Mong mẹ sớm tìm được tình yêu!"

Tối nay, ngoài trời đang rất lạnh. Mẹ ngồi viết blog, nghe tiếng dương cầm " River flows in your " vang lên trong căn phòng nhỏ. Trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Vẫn còn một chặng đường rất dài phải cố gắng ở phía trước. Luôn mong con gái của mẹ vững bước tiến lên!




Tháng 1-2015

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Chào Năm mới 2015


Một năm nữa đã lại trôi qua, năm mới đã tới. Tính làm một bài tổng kết cuối năm và vạch ra cho riêng mình một số kế hoạch cho năm sắp tới mà làm biếng, ham chơi. Chẳng chịu nghĩ gì. Đã thế, lại luôn có những chuyến đi ngẫu hứng mỗi khi rảnh rỗi. Lòng tự an ủi mình rằng, thôi thì: Cứ chịu khó cày cuốc, rồi lại tự thưởng cho mình những chuyến đi để khích lệ bản thân. Có vui tươi yêu đời thì mình mới cảm thấy cuốc sống này thật tuyệt vời! Luôn mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến tất cả mọi người trong năm 2015!

Quyết định đón năm mới tại Seoul vẻn vẹn trước có mươi ngày. Vội vàng làm thủ tục visa cho hai mẹ con rồi vội vã lên đường. Nàng nhà tôi lần đâu tiên được nhìn thấy tuyết. Chưa kịp mừng vui thì nàng đã khiếp sợ cái rét - 8 độ ở Seoul. Và -11 độ ở đảo Nami.

Con đường lá vàng tuyệt đẹp ngày nào, nay đã trơ trụi bởi mùa đông giá rét. Đây chính là nơi đóng bộ phim Bản tình ca mùa Đông nổi tiếng một thời của Hàn Quốc.






Dòng sông băng



Quảng trường hạnh phúc 

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Cứ hồn nhiên rồi em sẽ bình yên!


Sau đợt đi chơi về. Có một tuần lao động "ra trò". Việc không cụ thể rõ ràng, làm đảo lộn cuộc sống thường nhật của mình. Vừa mệt mỏi áp lực vì các bên găng nhau " Không bên nào chịu nhường bên nào". Mình thì bị kẹt cứng ở giữa. Vừa không giải quyết được việc. Lại vừa không có thời gian đến phòng gym xả xì trét. Vậy là mình nổi đóa.Tung hê. Chưa bao giờ biết văng tục, vậy mà tuần trước cũng biết nói " trơn tru" xả xì trét cùng đồng nghiệp. Nhìn trên FB và blog, lúc nào cũng thấy up ảnh ăn, chơi nên các bạn tưởng " nhã " lắm. Có biết đâu rằng. Cũng có lúc, phải cày " nhục như con trùng trục".
Tháng cuối cùng của năm được thảnh thơi, dễ thở một chút. Nam tiến trốn rét được vài ngày, rồi bắt đầu lên lịch nghỉ ngơi cuối năm.
Hôm nay, có thời gian ngồi xem lại ảnh chụp đi Cô Tô từ tháng trước. Thích nhất là mấy cái ảnh bị chụp trộm khá hồn nhiên này. Thôi thì tự nhủ " Cứ hồn nhiên, rồi em sẽ lại bình yên!" :)

Trên đường đi trekking ở trên đảo. Mình đã tụt lại đằng sau vì bị những bông hoa dại nhỏ li ti màu tim tím níu chân. Mọi người đợi mãi chưa thấy đi, liền zoom lên chộp được một vài cái ảnh.



Say sưa tác nghiệp :)


Khi bị gọi thì hồn nhiên như thế này đây

Rồi vội vàng hớn hở rảo bước

Dù các em í không đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng khiến bao người đi qua phải dừng bước vì em :))

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Cô Tô ngày lập đông



Cuối cùng, chúng tôi cũng ra tới đảo sau gần hai giờ đồng hồ ngồi trên tầu cao tốc chờ thông báo, xem thời tiết xấu thế này, liệu tầu có được ra khơi được hay không. Sau khi nhận được thông báo, chỉ tầu lớn mới được khởi hành. Chúng tôi  được chuyển sang một chiếc tầu lớn hơn để ra đảo. Hành trình của chúng tôi khá vất vả khi ra đảo vào một ngày có gió mùa đông bắc tràn về. Cũng may, ngày hôm đó có duy nhất một chuyến tầu chở khách  ra đảo. Chứ không chúng tôi chỉ dừng chân ở Vân Đồn, rồi quay về Hạ Long ngủ một đêm rồi về..

Đi biển mùa Đông có cái thú vị riêng của nó. Tuy không được mặc bikini xuống tắm biển, chúng tôi vẫn thấy phấn chấn vô cùng. Thích nhất là sự vắng vẻ tĩnh lặng và hoang sơ của biển mùa Đông. Điều kiện ăn ở được phục vụ tốt hơn rất nhiều khi đảo vắng khách. Ngoài hơn năm nghìn bảy trăm cư dân trên đảo ra, chỉ có đoàn của chúng tôi và một vài đôi khách lẻ ra đảo. Không khí trên đảo dễ chịu vô cùng. Chúng tôi hết đi ngắm biển mùa đông, lại đi dã ngoại lên núi. Thật thoải mái tận hưởng những ngày nghỉ cuối tuần trên đảo. Một chuyến đi thật thú vi, để lại nhiều ấn tượng khó phai về một hòn đảo nằm ở phía Đông Bắc của Tổ Quốc.


Hành trình tới đảo Cô Tô




Phương tiện chủ yếu đi trên đảo là xe máy, xe điện và đi bộ










Bữa sáng ở Cô Tô


Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

Những ngày rong chơi

Một chuyến đi cười nhiều nhất từ trước đến nay. Nếu cứ tính " một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ" thì chúng tôi đã bị bội thực " thuốc bổ" rồi. Đi, chơi, ăn, mua sắm cũng " đã" luôn! Về tới nhà,  lại phải vùi đầu vào công việc để lo cho những chuyến đi tiếp theo. Up ảnh trước. Sẽ viết về những chuyến đi vào dịp " nông nhàn".

Cầu vồng khuyết