Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Vườn nhà nay đã có hoa

Sau bao ngày kiên trì trồng hoa leo, cuối cùng ước mơ có một giàn hoa Tigôn do chính tay mình trồng cũng đã trở thành hiện thực. Cách đây mấy năm, khi còn ở nhà cũ, tôi đã nhiều lần trồng hoa leo ở trên ban công tầng hai, với mong muốn cho hoa leo lên hết mặt trước của ngôi nhà mà không thành. Hễ hoa vừa leo lên được mấy nhành là lại thấy khô héo vì bị cắt gần sát gốc. Tôi bực lắm! Cố rình xem ai đã dám trèo sang cắt gốc cây hoa leo của tôi. Rình mãi không được, rồi tôi lại kiên trì ra phố Hoàng Hoa Thám mua tiếp về trồng. Sau hai tháng chăm bẵm hoa vừa leo lên được 5 nhành thì lại bị cắt heo khô. Cuối cùng tôi cũng phát hiện ra thủ phạm phá hoại giàn hoa của tôi là một chú chuột. mà chẳng hiểu vì sao chú cắn cây của tôi không cắn sát gốc mà cứ lơ lửng ở một đoạn bên trên.
 Sớm nay ra hiên tưới hoa, tôi đã nhìn thấy chùm hoa đầu tiên bắt đầu nở. Hôm 30 tháng 4 vừa qua, hai mẹ con Bông lên trang trại nhà bạn Bông chơi. Nhìn giàn hoa Tigôn đẹp ngỡ ngàng mê mẩn nên xin một nhánh về trồng. Sau hơn 4 tháng trồng hoa trong chậu  đến nay cây đã ra hoa.
 
Bông hoa đầu tiên

Thắm sắc hơn khi nắng thu về


Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Chuyện bây giờ mới kể(2)

Định bụng viết một loạt bài "chuyện bây giờ mới kể" để sau này còn có chuyện mà nhớ, nhưng mới viết được một bài thì bắt đầu bước vào chu kỳ bận rộn của năm. Đến hôm nay mới lại viết tiếp được. Tuy rằng viết rất lộn xộn nhưng cũng phải viết nhanh kẻo sắp già lại quên mất!

Trong suốt thời gian Bông đi học cấp 1, mẹ chưa bao giờ gây áp lực cho con gái về chuyện học hành và nói "không" với việc học thêm. Giờ tan học của con gái sớm, nên mẹ phải nhờ bác xe ôm ở gần nhà bà đón Bông vào các buổi chiều. Còn mẹ thì đưa con đi học vào các buổi sáng.
Lên cấp 2 thì có xe của trường đưa đón. Ban đầu mẹ thấy hơi buồn khi không được đưa con đi học. Vậy nên năm đầu tiên Bông học cấp 2, mẹ thường đi bộ cùng con gái ra tận bến xe, làm thủ tục tạm biệt nhau xong rồi mẹ mới đi thể dục tiếp. Thường thì bốn rưỡi chiều Bông về đến nhà, còn mẹ thì gần sáu giờ mới tan. Vậy nên mẹ hay gọi điện cho con gái vào tầm gần năm giờ chiều để hỏi thăm tình hình trong ngày của con gái như thế nào? Hồi học lớp 3, có hôm mẹ gọi điện về, nghe thấy giọng con gái hơi lo lắng, không vui, mẹ liền hỏi, hôm nay có chuyện gì vậy con yêu? có chuyện gì không vui à? Con gái giọng mếu máo nói với mẹ. Mẹ ơi, hôm nay toán con được điểm không cao. Mẹ liền bảo, ôi tưởng chuyện gì, hoá ra là chuyện bình thường mà con! Học thì phải có lúc điểm cao điểm thấp chứ! Làm sao mà lúc nào cũng được điểm cao được! Con gái hỏi mẹ, thật vậy hả mẹ? Rồi nàng tươi tỉnh hẳn lên.
Một hôm, mẹ lái xe chở con gái đi trên đường, hai mẹ con đang rôm rả nói chuyện. Sau đó con gái liền thổ lộ: Mẹ ơi, nhà mình thật khác với nhiều nhà mẹ ạ! Mẹ hơi chột dạ, nhưng cũng quay sang hỏi ngay con gái: Sao lại khác hả con? Với lại, khác ở điểm nào nhỉ? Bông bảo, nhà bạn N, chỉ cần bạn ấy bị điểm 7 thôi là về bị mẹ bạn ấy mắng rồi. Vậy mà nhà mình, khi con bị điểm kém, mẹ không những không la mắng con, mà lại còn động viên con nữa mới lạ chứ! Như vậy không phải khác sao? Mẹ thở phào nhẹ nhõm.

Tối mùng 7 tháng 3 năm ngoái, mẹ được một bữa mắt nhoà đi khi đọc được thư của con viết.  Khoảng 10 h30 tối con gái đi sang phòng mẹ, rón rén đưa mẹ một bài văn " Viết thư cho mẹ" rồi nói mẹ đọc đi, con đi ngủ đây! Nàng hôn mẹ, chúc mẹ ngủ ngon  rồi chạy ngay về phòng mình chốt cửa. Mẹ hơi bất ngờ vì hành động kỳ lạ của con gái, cầm bài văn lên đọc, lá thư dài gần hết 3 trang giấy và ngân ngấn nước mắt. Con gái mở bài bằng một trích dẫn " Cảm ơn mẹ mỗi sáng mai thức dậy, con lại được nhìn thấy nụ cười của mẹ yêu!". Cảm ơn mẹ hàng sáng gọi con dậy bằng những lời yêu thương nhất! Mẹ ơi, con may mắn có một người mẹ tuyệt vời như vậy, mà chẳng hiểu sao lại có những lúc con lại cãi mẹ. Sau đó con lại thấy mình đã thật không phải với mẹ... Con yêu mẹ và lo lắng cho mẹ rất nhiều, vậy mà khi mẹ hỏi con là, con sợ nhất điều gì? Thì con lại nói là con sợ nhất là khi mẹ ốm! Không phải vì con sợ chăm sóc mẹ đâu. Mà lúc đó con thật sự bối rối và không biết làm thế nào để mẹ có thể khỏi ốm. Mẹ đã vất vả lo toan cuộc sống, lo cho con ăn học vậy mà con lại nói như vậy với mẹ...Bây giờ nghĩ lại con thấy mình thật ích kỷ vì con chỉ muốn mẹ là của riêng con mà thôi...  Con ước gì, bây giờ mẹ có thể tìm được một người có thể chia sẻ cùng mẹ những gánh nặng trong cuộc sống, chăm sóc mẹ những lúc mẹ ốm đau và giúp mẹ trả đỡ nợ nần... Bây giờ con mới hiểu, tình yêu mà mẹ dành cho con lớn biết nhường nào. Và con muốn nói với mẹ một câu: " Con sẵn sàng chia sẻ mẹ của con cho bất kể một người nào yêu thương mẹ!"

 Mẹ thổn thức một lúc lâu rồi mới nghĩ, hoá ra tất cả những câu nói của mẹ, kể cả đùa lẫn thật đều khiến con gái ghi nhớ ở trong lòng. Đó là một hôm hai mẹ con đang nằm nói chuyện với nhau, mẹ mới quay sang hỏi con gái, Con sợ nhất điều gì về mẹ? con gái rất vô tư trả lời, con sợ nhất mẹ ốm! Những lúc mẹ bị cảm nhưng vậy con sợ lắm, phải lấy chậu vào giường cho mẹ nôn, rồi bóp chân bóp tay cho mẹ mà mẹ vẫn không đỡ.  Mẹ liền quay mặt đi giận dỗi, à, hoá ra con sợ chăm sóc mẹ, vậy thì từ bây giờ trở đi, khi nào mẹ bị cảm, mẹ sẽ cố chịu đựng, nhất định sẽ không phiền đến con nữa! Vì con sợ phải chăm sóc mẹ mà! Rồi đến năm ngoái, khi nhà chú dì rủ hai mẹ con cùng đi câu cá vào dịp cuối tuần, mẹ đã từ chối không đi. Mẹ bảo, con đi câu cùng các em đi! Mẹ ở nhà cũng được! Con bảo rằng mẹ không đi thì con cũng không đi, vì con muốn đi có cả mẹ cùng đi. Tại sao mẹ lại không đi? Mẹ bảo con gái, trong đầu mẹ hiện nay công việc đang rất bề bộn, mẹ đang phải làm để trả nợ. Mà đi câu cá là đi thư giãn. Tinh thần phải thư thả, mà đầu mẹ đang rối tinh như vậy thì làm sao mà thư giãn được! Con gái liền hỏi mẹ, vậy thì khi nào mẹ trả nợ xong? mẹ bảo chắc cũng lâu con ạ! Thuận lợi thì một vài năm, còn nếu không thì cứ đi làm cả đời để trả nợ!  Con gái buồn bã hỏi mẹ, vậy thì con sẽ chẳng được đi câu cả đời này? Mẹ bảo con vẫn có thể đi, đi cùng các em và mọi người được mà, nhưng con gái vẫn nhất quyết không đi. Rồi có lúc mẹ hỏi đùa con là, mẹ lấy chồng nhé! Con gái bảo, không được, vì như vậy mẹ sẽ bớt yêu con...:)

Chiều hôm sau con gái đi học về, mẹ gọi điện về hẹn con tối nay hai mẹ con mình sẽ ra ngoài ăn tối, và ăn quán nào sẽ do con gái chọn. Con gái đã chọn được một quán con gái yêu thích để hai mẹ con mình cùng ăn tối. Trong bữa ăn mẹ liền kể cho con gái nghe vì sao sáng nào mẹ cũng rất kiên trì gọi con bằng tất cả những nickname vô cùng đáng yêu, như: Cún yêu ơi dậy đi!  Rồi cún lợn ơi dậy đi! hoặc chó con ơi dậy đi... có khi gọi hết tất cả các nick đáng yêu rồi mà vẫn chưa dậy thì sẽ gọi bằng tên, vậy là nàng sẽ hiểu sự kiên trì của mẹ nàng đã hết.
Hồi con học mẫu giáo, mẹ rất khổ sở vì mỗi sáng đi làm đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi và không vui. Con gái gọi rất lâu mới dậy, dậy rồi lại mè nheo không ăn, rồi ăn được một chút lại nôn ra hết. Có những hôm mẹ cáu giận, rồi đi làm không vui cả buổi. Nghĩ mãi chưa biết chọn cách xử lý như thế nào, để mỗi sáng hai mẹ con có thể vui vẻ đến trường đến sở? Cho đến một hôm, mẹ vô tình đọc được một bài báo của một ông bố trẻ, kể câu chuyện giống tương tự trường hợp của hai mẹ con. " Đó là một buổi sáng hôm ấy,  công ty chú ấy có buổi họp quan trọng nên chú ấy ăn mặc rất chỉnh tề, áo sơ mi trắng là phẳng phiu thắt cà vạt. Ngồi ăn sáng cùng cậu con trai đang mè nheo chưa muốn đến trường vì ngái ngủ, ông bố trẻ giục mãi mà cậu con trai cứ kề cà mãi chưa xong, đã thế hí hoáy thế nào mà cậu làm đổ hết cốc cà phê vào áo của bố. Ông bố trẻ giận giữ quát mắng cậu con trai. Cậu con trai sợ hãi khóc lóc mãi mới nín. Khi ông bố thay được cái áo rồi vội vàng đưa con trai đi hoc. Đến trường thì con đã muộn học. Còn bố thì cũng không kịp tham dự buổi họp quan trọng của ngày hôm đó. Sau buổi hôm đó, ông bố trẻ suy nghĩ lại, giá như lúc con làm đổ cà phê vào áo, mình phản ứng nhẹ nhàng với con rồi đi thay áo ngay thì vẫn kịp đưa con đi học và mình vẫn kịp đến tham dự buổi họp ". Bông nghe xong liền nói, vậy thì con phải cảm ơn cái chú nào đó đã viết bài đó lên mới được.

Tối hôm đó, hai mẹ con đã có một buổi ăn tối thật tuyệt vời! "Lắng nghe và thấu hiểu". Bây giờ con gái đã lớn khôn thêm một chút. Mặc dù hai mẹ con mình không còn phải gào lên những câu như: Mẹ yêu con! Con yêu mẹ! hay con yêu mẹ một tỉ vân vân lần như trước đây. Nhưng trong lòng hai mẹ con mình vẫn hiểu rằng, tình cảm mẹ con mình là thiêng liêng nhất!

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Ba ngày nghỉ Lễ làm gì?


Đợt nghỉ Lễ lần này, gần đến ngày đi chơi mình mới quyết định hoãn lại không đi nữa. Mọi người ở văn phòng cứ gặng hỏi, có phải vì sự kiện tối mùng 4 tháng 9 không nỡ vắng mặt mà huỷ không? Thực ra cũng không hẳn là vậy! Một phần vì sợ Bông không được nghỉ dài. Vì năm nay chuẩn bị thi lên cấp ba nên nàng không dám nghỉ học liền mấy ngày để đi chơi xa. Một phần vì mình lại chuẩn bị chuyển nhà nên quyết định hoãn vé không đi chơi đợt này nữa. Ở nhà nghỉ ngơi để  còn có sức chuyển nhà cho khoẻ. Vậy mà sáng thứ ba đi làm với bộ dạng uể oải mệt hơn cả đi chơi xa. Ngồi ngẫm nghĩ lại xem mình đã đi đâu và làm những gì mà mệt đến vậy?

Ngày nghỉ thứ nhất: Bảy giờ đã tỉnh ngủ. Tám giờ đã ra khỏi nhà, qua rủ chị gái cùng đi Metro mua đồ ăn về để tụ tập cả đại gia đình nhân dịp ngày nghỉ Lễ. Metro buổi sớm mà đã khá đông người. Muốn mua tôm, mua cá phải tự mình vác vợt đi mà bắt. Vợt được ba con cá xong thì  bị chúng quẫy cho ướt hết cả tóc tai lẫn áo xống. Mua về rồi cả nhà cùng nấu nướng ăn trưa. Ăn xong rồi mình "chuồn" đi gội đầu thư giãn cả buổi chiều, rồi hai mẹ con qua nhà bạn ăn tối. Thế là kết thúc ngày nghỉ đầu tiên.

Ngày nghỉ thứ hai: Tám giờ ba mươi phút vào đón bố mẹ đi chợ quê ở Hưng Yên. Hà Nội đường thông hè thoáng. Không khí nơi đó thật thoải mái dễ chịu. Mình mua được rất nhiều hoa, quả và ăn uống no say.
Chiều về đến nhà, vừa nghỉ ngơi được một lúc thì hai vợ chồng em trai lại gọi xuống cà phê Highland ngồi "tám". Tám xong rồi lại rủ nhau lên Láng Hoà Lạc ăn lẩu cua đồng. May mà em dâu đã đặt bàn trước khi đi, chứ không thì phải ngồi đợi khá lâu mới đến lượt nhà mình vào ăn. Quả đúng là " Hữu xạ tự nhiên hương". Ở Hà Nội có biết bao nhiêu là quán ăn. Vậy mà mọi người vẫn cứ phóng xe lên tận trên này để thưởng thức. Mình đã ăn ở quán này từ hồi mới mở cách đây 2 năm, giá vẫn còn rất mềm. Sau mỗi lần đi ăn (cách nhau vài tháng) là một lần tăng giá. Và bây giờ, khi đã có tiếng một chút, giá cả đã kịp tăng gấp đôi rồi. Khách không những không giảm mà lại ngày càng đông hơn. Phải công nhận, nếu chủ quán vẫn giữ được chất lượng của nồi lẩu và cách phục vụ như thế này thì cũng nên mở rộng thêm diện tích nhà hàng để thu hút thêm nhiều khách tới ăn. Tối về nghỉ được một lúc thì các em của Bông ra tụ tập ngủ lại đến hôm sau. Mình cũng xí xớn xì tin cùng các bạn í đến 12 giờ mới đi ngủ.

Sang ngày nghỉ thứ ba: Tám giờ sáng "lùa" các bạn trẻ xuống bể bơi. Mẹ ở nhà chuẩn bị bữa sáng cho các bạn trẻ. Bơi xong các bạn í lên ăn sáng. Ăn xong các bạn í  lại kéo nhau đi mua vé xem phim buổi 10 giờ. Còn mẹ bắt đầu bữa trưa, đợi các bạn í đi xem về ăn. Đang say sưa nấu ăn thì bạn gọi nhắc có hẹn đi ăn trưa chia tay chị bạn chuẩn bị đi Mê - hi - cô, mà mình lại quên khuấy mất vụ này. Đành hẹn bạn mình sẽ đến muộn một chút để còn phục vụ các bạn trẻ ở nhà. Gần 1 giờ chiều mới phóng đi gặp bạn bè. Chia tay nhau thì đã hơn 5 giờ chiều. Mình buốt hết cả ruột khi phải trả 90k tiền gửi xe cho hơn 4 giờ đồng hồ tại một toà nhà nằm ở huyện Từ Liêm :(. Lần sau đi đến đó mình sẽ gọi taxi , vừa đỡ mất công lái xe mà lại chỉ phải trả bằng nửa số tiền gửi xe cho cả đi lẫn về. Về đến nhà là phải chuẩn bị bữa tối để mời khách từ xa đưa con lên Hà Nội nhập học. Dọn dẹp xong thì cũng đã khá muộn.
Vậy là ba ngày nghỉ đã vèo trôi qua. Không đi chơi xa nhưng cũng hoạt động "hết công suất". Ngày mai sẽ bắt đầu chuỗi  ngày tất bật.

Bông đi chở hoa ở chợ quê

Mẹ thì đi mua hoa và quả
 Ai phớ đê ê ê
 Gái dừ bên gốc bồ đề :)

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

Vẫn lại chuyện ăn

Mùa thu năm nào cũng là mùa bận rộn nhất trong năm của mình. Năm nay dường như là bận hơn cả! Chẳng còn thời gian để mà "ngẩn ngơ" cùng tiết trời mùa thu mơn man gió mát. Tháng này một tuần có hai buổi ( Thứ Ba và Thứ Năm) được nghỉ trưa có một tiếng. Vậy mà hội cơm của chúng tôi vẫn không từ bỏ một trong " tứ khoái" trong cuộc sống của mỗi người, đó là ăn uống đầy đủ để có sức khoẻ cầy cuốc. Trưa hôm qua cả hội làm món sushi. Khâu chuẩn bị thì đã có em tạp vụ đảm đang chuẩn bị sẵn giúp, chúng tôi chỉ việc bê ra phòng họp, trộn salat, ngồi tự cuốn sushi theo ý thích riêng của mình mà ăn thôi!


Đồ đã được chuẩn bị sẵn như thế này rồi


Món salat trộn với trứng cua

Chỉ cần một viên tương miso, một ít rong biển khô và vài bìa đậu là chúng tôi đã có bát canh 
" ăn nhanh" ngon lành rồi!
Không có mành nên cuốn hơi bị lỏng lẻo

Suất cơm trưa ở Văn phòng có kèm theo tráng miệng

Bữa trưa hôm nay - cháo cá và bún bò Nam Bộ

Thứ Hai, 13 tháng 8, 2012

Muốn ăn thì lăn vào bếp


Nàng thích ăn pizza, ăn riết ở ngoài mãi cũng tốn kém! Vậy nên nàng tự nghiên cứu cách làm bánh mà chẳng học qua trường lớp nào cả. Từ ngày nàng biết nhào bột làm đế pizza thành công, mỗi tuần nàng chiêu đãi mẹ một bữa ăn nhanh. Gọi là ăn nhanh nhưng hoá ra lại thành chậm. Vì ngoài làm đế pizza ra, nàng còn phải tự làm nước sốt. Tốn khá nhiều thời gian.
Hôm nay, tuy là ngày thứ Hai đầu tuần, nhưng mẹ nàng được về đúng giờ. Nàng bảo mẹ là, hôm nay con sẽ nấu mì spaghetti chiêu đãi mẹ. Mẹ cứ đi dạo một lát đi, rồi về ăn! Về đến nhà mẹ kiểm tra tủ lạnh, thấy vẫn còn bột đế pizza nàng nhào từ hôm qua, nên mẹ đặt thêm cả pizza nữa. Mặc dù còn thiếu rất nhiều nguyên liệu nhưng mẹ nàng bảo nàng khỏi cần đi mua cho đỡ mất thời gian. Nhà có gì nấu nấy cũng được! Nói vậy nên mẹ nàng khỏi đi dạo luôn. Ở nhà hỗ trợ nàng làm nước sốt cho chắc ăn.

Nước sốt cho cả pizza và mì spaghetti

 Nàng thích ăn piazza Hawaii nhất. Nhưng hôm nay nhà không còn ham và dứa nên nàng chỉ làm xúc xích và pho mát

Không còn thịt bò nên nàng nấu mì bằng thịt lợn luôn!

 Bữa tối đã xong
Nàng chia hai đĩa này là suất ăn tối của mẹ nàng.

Vẫn còn bột nên nàng  làm bánh mì, nhưng không thành công. Vì là bột nàng nhào để làm đế pizza, ít bột nở nên cứng quá!

Cuối cùng mẹ nàng cũng ăn hết sạch suất ăn nàng đã chia để minh chứng cho việc nàng nấu ăn ngon:). Kết quả là, mẹ nàng bị no kễnh bụng. Cứ đà này, trọng lượng của mẹ nàng sẽ không ngừng tăng mất thôi!
 
 Ăn xong ngồi ngắm sen tàn ...

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

Chút bối rối


Thứ Bảy tuần trước tôi bị mất điện thoại - chính xác là tôi đã để quên điện thoại ở quầy thanh toán của Big C. Vừa về đến nhà, chuẩn bị cầm bó hoa ra cắm, tôi mới sực nhớ ra, trong lúc mở ví ra lấy tiền để trả, tôi đã đặt chiếc điện thoại của mình trên quầy. Thanh toán xong tôi vội vàng đi luôn. 
Trên đường quay lại quầy thanh toán big C, tôi đã kịp lấy điện thoại của bạn gọi thử vào máy. Nghe tiếng ò e í, tôi đã hiểu rằng, chỉ vì một chút lơ đễnh của mình thôi, mà tôi sẽ chẳng bao giờ được gặp lại người bạn HTC già cỗi của tôi nữa! Trong lòng nghĩ vậy, nhưng tôi vẫn quay lại quầy thanh toán Big C ngay sau đó. Mặc dù tôi đã đoán rằng, chỉ có thể là người thanh toán sau tôi đã "giúp" tôi cất chiếc điện thoại đấy! Tôi nói với em ở quâỳ thanh toán rằng, có thể cho tôi xem lại camera, xem người sau tôi là ai? Và họ có dùng thẻ thành viên Big C không? Anh quản lý kéo tôi ra ngoài hỏi nhỏ, sao chị lại nghĩ là người đằng sau chị lấy mà không phải là nhân viên ở quầy? Tôi bảo với anh ấy rằng, chiếc điện thoại của tôi là loại smartphone tôi đã cài mật mã, để tắt được máy thì cô nhân viên ở quầy không thể làm được ngay, vì cô ấy còn phải thanh toán tiền cho khách hàng, làm sao có thể loay hoay tìm chỗ tắt máy được, muốn tháo dời pin thì phải mất thời gian. Sau khi xem lại camera, nhìn đằng sau tôi là một người phụ nữ, chị ta mua một vài món hàng, trả tiền xong nhẹ nhàng cầm chiếc điện thoại của tôi "cất hộ" vào túi chị ta rồi đi ngay.  Tôi thẫn thờ trong giây lát. Nghĩ đến tất cả số điện thoại để ở trong máy tôi không hề cóp lại mà toát mồ hôi!

Để xin lại một cái sim hoặc mua một cái điện thoại khác không khó, nhưng để xin lại số điện thoại của mọi người, với tôi thì khó khăn vô cùng! Hễ ai gọi cho tôi, tôi lại bảo họ nhắn lại cho tôi một vài số điện thoại của các bạn cùng chơi, cứ thế dần dần, chiếc điện thoại mới của tôi cũng cập nhật thêm một ít số. Thỉnh thoảng nhận được một tin nhắn của ai đó, tôi lại phải nhắn lại, xin lỗi hỏi người nhắn là ai? Vì tôi bị mất điện thoại nên không lưu số.

Sáng nay, tôi giật mình khi nhận được một tin nhắn " Anh có chuyện đau lòng quá! Con trai đầu của anh, cháu vào bệnh viên mổ, bác sĩ nói là khối u ác tính "  Tôi bối rối vô cùng vì không nhớ ra số điện thoại đó là của ai. Mà hỏi lại trong lúc này thì thật là vô duyên quá! Nhìn lại một lần nữa, vẫn không thể đoán ra được là ai. Đã từ lâu rồi, tôi luôn ỉ lại vào cái gọi là công nghệ tiên tiến nên sinh ra bệnh lười nhớ. Ngoài những số điện thoại của người thân trong gia đình và một vài số khác ra, tôi phó mặc cho bộ nhớ của chiếc điện thoại chịu trách nhiệm cung cấp cho tôi khi tôi cần. Chần chừ trong giây lát, tôi quyết định bốc máy lên gọi lại. Hoá ra là số của một anh bạn đã từng "quan tâm" tôi một thời gian, nhưng tôi chỉ coi anh như một người bạn. Tôi hỏi qua anh về tình hình của cháu. Giọng anh buồn bã nói " Chỉ vì sự ích kỷ của cô ấy, mà con trai anh ra nông nỗi này. Cháu bị đau bụng một tháng nay rồi, như cô ấy giấu, không hề báo cho anh một câu. Cuối tuần vừa rồi đến đón con gái đi chơi mà cô ấy cấm con gái không được nói với bố. Đưa con gái về rồi mua pizza cho bọn trẻ ăn, định xin gặp con trai thì cô ấy đóng cửa không cho vào gặp. Cô ấy tự đưa con đi khám ở một vài trung tâm mà họ không phát hiện ra. Hai hôm trước, anh đang trên đường ra sân bay thì cô cháu gọi điện thoại báo, anh vội quay lại đưa cháu đi bệnh viện. Bác sĩ chỉ định mổ ngay, nhưng vừa mổ ra thì lại phải khâu vào vì đã bị di căn".  Tôi lặng người trong giây lát, chỉ biết khuyên anh lúc này nên bình tĩnh. Đừng trách cứ nhau làm gì. Bố mẹ nào mà chẳng hết mực yêu thương và lo lắng cho con. Hy vọng bác sĩ chẩn đoán nhầm...
Thương quá! Cháu ý mới 16 tuổi mà đã bị như vậy rồi. Cầu mong cháu khỏi bệnh!

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

Nhớ vườn hoa của Nội


Năm nay giỗ ông nội đúng vào ngày cuối tuần, cũng là một dịp để các con, các cháu, chắt có mặt đông đủ để thắp hương cho ông. Ông nội mất đã được gần ba mươi năm, nhưng không một năm nào bố tôi không mua những bó huệ trắng đặt lên bàn thờ ông.


Tôi vẫn còn nhớ, sinh thời, ông nội tôi rất thích trồng hoa và  ướp trà sen vào mỗi mùa hè sen nở. Mỗi khi về quê thăm ông, tôi lại được ra vườn chăm hoa cùng ông. Vườn ông trồng lúc nào cũng có rất nhiều loại hoa. Vài luống huệ nhỏ ở bên trái nhà thờ được ông chăm sóc rất tỉ mẩn. Mỗi khi hoa nở, mùi hương thơm toả khắp nhà. Còn thược dược và lay ơn thì ông trồng ngay gần cây cam chua ở bên phải nhà thờ. Mỗi khi hoa tàn, tôi lại giúp ông nhổ và phơi những củ thược dược, lay ơn ở sân cho khô rồi cất vào trong nhà ngang để đến mùa thu lại bắt đầu trồng tiếp. Trước sân nhà thờ ông trồng một giàn nho xanh mướt, năm nào cũng sai trĩu quả. Tôi sợ nhất mỗi khi hái nho, bắt gặp những con sâu màu xanh như lá nho nằm ẩn mình trong lá. Tất cả các khoảng đất ở sau nhà được ông trồng rất nhiều mít và nhãn. Giống mít nhà ông múi dài và ngọt vô cùng! Cho đến bây giờ, duy nhất chỉ còn một cây mít và một cây nhãn là vẫn được giữ lại từ thời cụ tôi trồng hơn trăm năm để lại. Còn đâu đều là cây đã được trồng mới vài chục năm nay. Mặc dù bây giờ vườn hoa của nội không còn nữa, nhưng tôi vẫn còn nhớ như in từng cây hoa ông trồng ở trong vườn.


Vườn huệ ngày xưa ông nội trồng bây giờ đã được thay thế bằng những cây cau, cây ngâu và hoa đào.


Hơn ba mươi năm trước, mỗi khi mấy chị em tôi về, ông nội thường kê chiếc giường này dưới gốc nhãn để chị em tôi ngồi chơi hóng mát. Bây giờ chiếc giường này đã quá cũ nát, nhưng cả nhà tôi vẫn muốn giữ lại làm kỷ niệm.

Mây trời và hoa