Chủ Nhật, 9 tháng 1, 2011

Chia tay bạn

Mấy hôm nay Bông có vẻ buồn vì sắp phải chia tay bạn QA. Chủ nhật tuần này, bạn ý sẽ đi Úc học một năm, nàng cứ trăn trở không biết nên mua món quà gì tặng bạn. Hôm qua, nàng xin phép mẹ cho con mời bạn đến nhà chơi sau giờ học và chỉ yêu cầu mẹ làm một món đơn giản mà bọn con thích ăn, đó là món mì spaghetti. Buổi trưa mẹ mải mê xem chương trình Talk Việt Nam nên suýt quên giờ đón con và các bạn. Vội vàng phóng xe đi đón con rồi về nấu ăn theo thực đơn các bạn trẻ yêu cầu. Mặc dù được các bạn trẻ khen ngon và ăn hết sạch, nhưng mẹ vẫn không hài lòng  lắm vì hơi ít  nước sốt và thiếu lá thơm Oregano.


Bông, Quỳnh Anh và Thu Anh




Có mỗi ba nàng thôi mà nô đùa  ầm ĩ hết cả nhà 


Tớ tặng cậu một bài nhé!



Tối đến nàng nằm co ro trong chăn kêu là sẽ nhớ bạn. Mẹ động viên rằng, bạn ý đi có một năm rồi về ý mà, nàng liền cãi lại, nếu con đi một năm mới về mẹ có buồn không? Mẹ, bó tay!

" Cậu bé không có khuôn mặt "

Tôi đã khóc, không thể cầm được nước mắt khi xem chương trình Talk Việt Nam vào buổi sáng ngày 8-1-2011 trên kênh VTV1.  The Boy With No Face " Cậu bé không có khuôn mặt"  là tên của bộ phim tài liệu do anh Folke Rydén, một phóng viên người Thuỵ Điển làm đạo diễn. Bộ phim này đã được công chiếu rất nhiều lần tại các rạp chiếu phim,trên truyền hình của Thuỵ Điển và một số nước trên thế giới. Nhờ có bộ phim đó mà đã làm thay đổi cuộc đời của Hoà, một trong những nạn nhân sau chiến tranh chống Mỹ.
Năm 1994, Hoà cùng một người anh sinh đôi được năm tuổi, trên đường đi bộ đến lớp mẫu giáo, Hoà cùng người anh đi qua một cửa hàng buôn bán phế liệu, hai em đã ghé vào xem một người đàn ông đang tháo gỡ một quả mìn để làm sắt vụn. Quả mìn đã phát nổ, ông hàng xóm đã chết ngay tại  chỗ, còn hai anh em Hoà thì thoát chết với một bộ mặt đã qua nhiều lần phẩu thuật ở Việt Nam rồi  mà cậu ấy vẫn không bao giờ dám soi gương. Qua bộ phim tài liệu của đạo diễn Folke Rydén đã  khiến cho anh Goran Anvinius, một công dân Thuỵ Điển vô cùng xúc động. Anh đã tìm cách quyên góp giúp đỡ Hoà trang trải mọi chi phí ăn, ở, giúp Hoà làm mọi thủ tục để Hoà được sang một bệnh viện tại Boston, Mỹ phẫu thuật lại khuôn mặt,  khắc phục nỗi đau thể xác và tâm hồn em. Trải qua nhiều lần phẩu thuật, sau tám tháng chữa trị ở Mỹ và được sự giúp đỡ tân tình của bác sĩ John Constable và các y tá của bệnh viện Shrines, Boston. Hoà đã trở về Việt nam và hoà nhập được với cộng đồng. Hoà đã lập ra một quỹ nhỏ hỗ trợ nạn nhân bom mìn và tham gia nhiều hoạt động giúp đỡ cộng đồng.
 Một câu chuyện cổ tích có hậu. Là một người dân Việt Nam, cá nhân tôi vô cùng cảm ơn hai anh Folke và Goran. Nhờ có sự giúp đỡ của các anh, đã giúp cho một công dân của Việt nam chúng tôi có thêm sự tự tin để trở lại cuộc sống đời thường và tiếp tục giúp đỡ những người có cùng hoàn cảnh. Mong ước trên thế giới này sẽ còn có nhiều người hảo tâm như anh Goran, giúp đỡ cho những người dân Việt có những hoàn cảnh tương tự.

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

Happy Friday

Ngày thứ Sáu đầu tiên của năm 2011 diễn ra khá dễ chịu, công việc thuận lợi, thời gian không bị gò bó, tinh thần phấn chấn, vui vẻ.
Trưa nay, hội cơm ăn món Cao Lầu. Chưa lần nào tôi được ăn món Cao Lầu ngon như lần này, ngay cả khi ăn ở Hội An cũng không có được cái cảm giác ngon đến vậy. Mẹ Chi chế biến thịt rất ngon, nước dùng vừa đậm, Maggie đồ mỳ rất kỹ nên sợi mỳ mềm và thơm vô cùng, còn rau sống đã được nàng Ma gờ rét rửa sạch sẽ, kỹ càng nên chúng tôi hoàn toàn yên tâm về vấn đề an toàn thực phẩm. Chúng tôi vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngon khiến mẹ Chi cánh mũi phập phồng ( Mẹ Chi kém tôi những năm tuổi lận, nhưng tất cả chúng tôi gần chục năm nay đều gọi nàng ý là mẹ Chi vì được  mẹ  ý chăm sóc cho từng bữa ăn ngon ở cái nơi công sở này, nên con già, con trẻ đều kêu nàng ý là mẹ :D) .
Buổi chiều được về đúng giờ, quyết định không tập tành gì hết, thay vào đó, rủ Bông đi Big C cùng mẹ mua đồ ăn về nấu để mời mẹ con cô Hà tới ăn tối cùng. Chúng tôi lại có một buổi tối vui vẻ và cười đau hết cả bụng. Mong sao thứ Sáu nào cũng được dễ chịu như thứ Sáu tuần này!



Cao Lầu nơi công sở


Bonus thêm bàn tay đẹp của nàng Maggie

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

Cảm giác lạ

Bạn đã khi nào ra khỏi giường vào lúc 10h30, lái xe tới Megastar trong trạng thái ngái ngủ, sau đó dùng bữa sáng tại rạp chiếu phim với một cốc Cappuccino nóng kèm một Popcorrn rồi cùng ngồi thưởng thức phim Norwegian Wood  ? Hãy thử xem, hay phết !



Bữa sáng của Hsiang cùng với Norwegian Wood

Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011

Ngày nào cũng là ngày vui

Vẫn biết "chẳng có hoa nào trăm ngày nở, chẳng có người nào vạn ngày vui ". Nhưng mẹ con nhà Bông sẽ cố gắng  luôn giữ cho cuộc sống ngày nào cũng là ngày vui. Sau những gì đã trải qua, mình  mới đúc kết được một điều, hạnh phúc hay buồn đau thường do chính mình tạo ra mà thôi!  Cuộc sống càng đơn giản càng thấy mình hạnh phúc.
Hôm nay là ngày thứ hai của năm mới, mẹ con nhà Bông mời ông bà cùng gia đình chú dì và một nửa tiểu đội nít nhít đi một chặng đường hơn ba mươi cây số để được ăn một bữa lẩu cua đồng. Mình rất thích nhà hàng này bởi sự đơn sơ mộc mạc của nó nhưng rất sạch sẽ và tinh tế. Cả nhà đều xuýt xoa vì lâu lắm rồi mới được ăn một bữa lẩu cua đồng ngon đến vậy! Xứng đáng đi một chặng đường dài để thưởng thức " hương đồng gió nội ". Ăn xong cả nhà chạy xe thêm khoảng năm cây số nữa để cho các bạn trẻ được " tận hưởng " cuộc sống thôn quê.
Ngày mai sẽ là ngày mẹ được free một ngày cho riêng mình. Kế hoạch đi xem phim Rừng Na Uy, ngắm phố phường và cà phê dưa lê cùng các bạn.


Mặc dù không có bố mẹ đi cùng, Chíp và Tin vẫn ăn uống say sưa và vui vẻ.


Thích thú được hái chè





Cánh cam trong vườn chè


Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

Ngày mới

Ngày đầu tiên của năm 2011, trời Hà Nội se lạnh, đường phố xe cộ vắng vẻ hẳn, khiến cho mình có cảm giác như ngày mùng một tết âm lịch vậy. Chỉ khác là không phải làm cơm thắp hương ông bà tổ tiên vào buổi sáng sớm.
Được ngủ nướng đến tận 10h30 mới chui ra khỏi chăn ấm. Em trai gọi điện báo cả đại gia đình sẽ cùng vào nhà ông bà ăn bữa cơm đoàn viên đầu năm.
Bữa cơm đầu tiên của năm 2011 thật là thịnh soạn, ấm cúng và vui vẻ. Cả nhà cùng cụng ly chúc mừng năm mới và sức khoẻ. Ăn xong, cả nhà quây quần ngồi uống trà và ăn mứt tết Hữu Nghị, không khí của một cái Tết đầm ấm đã về. Kế hoạch tiếp theo của những ngày đầu năm là, tối nay hai mẹ con sẽ qua nhà bạn ăn tối, rồi sẽ còn hai ngày nữa được tụ tập ăn uống cùng gia đình. 
Cầu mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với tất cả mọi người, bạn bè gần xa, cùng cả đại gia đình yêu quí của mình trong năm 2011 này!

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2011 !!!

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Xui & Vui

  1. Tháng Mười Một âm lịch này là cái tháng xui nhất của mình trong năm hay sao thế không biết! Toàn là những chuyện không may xảy ra. Nào là không may bị mất cái túi xách yêu thích của mình cùng với hàng loạt giấy tờ, và thiệt hại tài không nhỏ về tài chính, nào là bất cẩn để vỡ mất dây của chiếc đồng hồ yêu quý của mình đến bây giờ vẫn không có đồ để thay... Bụng bảo dạ, thây kệ mấy cái chuyện bất cẩn và xui xẻo ấy. Nhất định mình sẽ không để vài ba cái chuyện đó ảnh hưởng tới kỳ nghỉ Noel này của mình!
  2.  Âm thầm nhờ xin mãi mới được chỗ cho con gái đi cùng, tối về hí hửng báo tin cho con gái vui về kỳ nghỉ cuối năm. Hy vọng nàng sẽ thấy vui về món quà bất ngờ này, vậy mà nàng dửng dưng nói rằng không muốn đi! Mặc dù mẹ lôi cả Disneyland ra dụ vẫn không ăn thua. Nàng muốn ở nhà đi học rồi tổ chức Noel tại gia cùng các chị vui hơn, thế mới chán!
  3. Vẫn tự tin về sức khoẻ của bản thân trong mấy năm gần đây, nhờ có luyện tập mà chẳng ốm đau gì sất. Ý vậy mà trước kỳ đi nghỉ ba ngày, người bỗng dưng dở chứng phải cảm, đầu đau như búa bổ phải nằm bết xê lết mất một buổi. Ơn Trời, nhờ có vài viên thuốc mà người đã khá khẩm lên được rất nhiều. Khấp khởi mừng thầm vì sức khoẻ đã ổn. Ai dè, được một hôm thì lại đến cái lưng trở chứng bị đau. Dấu hiệu của tuổi già đây mừ.
  4. Sáng thứ Năm dậy chuẩn bị đồ để khởi hành, nhìn thấy vài dòng nhắn gửi viết vội của con gái trước giờ đi học, khiến mẹ cảm động vô cùng. Trên đường đi sân bay lòng cứ vui lâng lâng vì sự quan tâm của con gái. Trong suốt chuyến đi chơi luôn tự nhắc nhở bản thân rằng, phải nhớ lời con gái dặn. Vì cách đây 1 năm mình đã từng bị móc mất cái ví vừa mới bóc tem  tại Sogo ở Hồng Kông.


5. Không khí Giáng sinh ở Hông Công thật là vui vẻ và tấp nập. Đèn hoa rợp đường, khiến mình quên béng mất chuyện cái lưng đang đau của mình. Không tham gia leo trèo núi được với các bạn nên hai ngày đầu đành một mình lủi thủi đi shopping, ngắm phố phường. Cách đây hơn bốn năm mình là hướng dẫn viên cho bạn Julia  đi shopping ở Hông Công, vậy mà bi giờ, bạn ý lại là hướng dẫn viên cho mình và mọi người. Tối Giáng sinh cả hội hẹn nhau có một bữa ăn tối thật vui vẻ và hoành tráng.

Một trong những khu mua sắm nổi tiếng của Hồng Công.


Hoà mình cùng dòng người trên phố




Trông giống dân buôn thứ thiệt ghê