Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Giáng sinh an lành!

Chúc cả nhà Giáng sinh vui vẻ & Năm Mới an khang, hạnh phúc!

Trước khi tôi đi chơi ở mấy tỉnh miền Tây. Bạn đã bảo, ra sớm đi! Giáng sinh bạn mời hai mẹ con cùng mấy người bạn khác tụ tập sum vầy một bữa. Bạn đã đặt chỗ rồi. Hai mẹ con tôi chỉ việc có mặt đúng giờ là được. Vậy là tôi không phải lo vụ Giáng sinh này mình đi đâu làm gì nữa!

Trên đường đi tới chỗ hẹn, hai mẹ con tôi ngồi trong xe, ngẫu hứng cùng nghêu ngao hát bài Santa Claus is coming to town. Bỗng nhiên tôi ngừng hát, quay sang nói với con gái. Con biết không, hôm nay mẹ đọc được một câu này bằng tiếng Trung, ngẫm thấy đúng ghê cơ. Con gái quay sang hỏi, câu gì vậy mẹ? Dịch sang tiếng Việt ý là:" Đừng nên gửi gắm hạnh phúc của mình vào người khác. Những niềm vui thực sự kia phải bắt nguồn từ chính mình!". Con gái bảo, vâng chính xác đấy mẹ ạ! Tôi bảo, mẹ thấy câu đó rất giống với suy nghĩ của mẹ " Hạnh phúc của mình, là do chính mình quyết định mà thôi!". Đó là câu trả lời với mọi người rằng, vì sao mẹ lúc nào cũng thấy lạc quan, yêu đời. Nàng quay sang bảo, mẹ có cô con gái tuyệt vời như  thế, sao không vui tươi yêu đời được cơ chứ! Tôi trố mắt quay sang bảo nàng, con hài hước ghê nhỉ !:).
Cuộc sống của hai mẹ con tôi cứ trôi đi một cách nhẹ nhàng như vậy. Và chỉ còn mấy ngày nữa thôi, là lại hết một năm. Chúng tôi luôn cố gắng, mang đến cho nhau những niềm vui nho nhỏ hàng ngày. Cuối tuần này, nàng sẽ được nghỉ vài ngày. Tôi sẽ tháp tùng nàng đi chơi một chuyến nhân dịp cuối năm. Đó là món quà cuối năm tôi dành tặng nàng. Tôi muốn nàng có những chuyến đi cùng tôi để tích luỹ, hiểu biết thêm về cuộc sống muôn màu. Vì chẳng còn mấy năm nữa, nàng sẽ tách khỏi tôi luôn. Không còn muốn đi chơi cùng mẹ nàng nữa. Lúc đó tôi có thể sẽ yên tâm hơn, khi nàng đã từng có những chuyến đi "tập sự" từ trước.

Bạn chọn một nhà hàng có rượu ngon nổi tiếng, nằm sát ở Hồ Tây. Ngồi trên tầng có thể vừa ngắm cảnh Hồ Tây buổi tối, vừa nhâm nhi ly rượu cùng đồ ăn. Bọn trẻ con tung tăng chạy nhảy, rồi lại háo hức bóc quà Giáng sinh. Ngoài trời đang rất lạnh nhưng không khí Giáng sinh thật ấp cúng. Chỉ còn vài ngày nữa là kết thúc một năm. Luôn cầu mong mọi điều may mắn sẽ đến với tất cả mọi người!


Rượu ngon quá! Tây tây rồi

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Sông nước miền Tây


Tôi vừa kết thúc một trong những kỳ nghỉ cuối năm bằng một chuyến đi tránh rét ngắn ngày ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Một chuyến đi với nhiều kỷ niệm và những ấn tượng thật khó quên. Ra tới Hà Nội, muốn ghi lại ngay những cảm nhận của tôi về những vùng đất và con người miền Tây mà tôi đã từng được đến và gặp. Vậy mà tôi bị cái rét ở Hà Nội làm cho " Đóng băng" luôn tất cả mọi cảm xúc. Đành post tạm vài tấm ảnh lên để ngắm và sẽ viết về một trong những nơi tôi có ấn tượng nhất trong những ngày lang thang ở vùng Sông nước miền Tây.










Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Vài gạch đầu dòng



- " Last Christmas I gave you my heart... " Những ca khúc bất hủ về Giáng sinh đã vang lên. Vừa rộn ràng, vừa buồn man mác bên tai. Nhắc tôi rằng, lại một mùa Giáng sinh nữa sắp tới! Ở một vài khu trung tâm mua sắm, đèn trang trí đã giăng lung linh trên những dãy phố. Trước cửa các văn phòng trong tòa nhà cũng bắt đầu trang trí cây thông noel.  Không khí Giáng sinh ấm áp đã ở hiển diện ở khắp mọi nơi. Còn tôi - một kẻ bị " đánh cắp trái tim" thì vẫn còn đang hờ hững, chưa có bất kể một kế hoạch cụ thể gì cho riêng mình vào Lễ Giáng sinh sắp tới.

- Hai tuần nay, tôi đã có những buổi cuối tuần thật dễ chịu, dễ chịu nhất có thể. Được ngủ lười, rồi ra góc ban công ngồi đọc sách phơi nắng cùng những khóm dạ yến thảo rực rỡ sắc màu. Đi shopping cùng con gái.Tới phòng gym, rồi cà phê cùng bạn... Tôi vẫn đang tận hưởng những tháng ngày lặng lẽ bình yên nhất trong đời.



- Cuối tháng trước, tôi và nàng nhà tôi đã có một cuộc tranh luận nảy lửa. Rồi tôi giận nàng bằng cách, im lặng không nói gì. Im lặng hết mức có thể. Em gái tôi bảo " Kỳ lạ thật đấy! Làm gì có chuyện mẹ dỗi con bao giờ?". Tôi vẫn quan tâm chăm lo cho nàng theo đúng nghĩa vụ của một bà mẹ chăm sóc con. Chỉ trầm lắng với nàng hơn. Không bi bô kể chuyện, hay trêu trọc hỏi han nàng như mọi hôm.Tới ngày thứ ba, nàng xóa tan sự im lặng giữa hai mẹ con bằng cách, trong lúc tôi đang ngồi ở trên giường, nàng rón rén vào phòng, đưa tôi một món quà đính kèm theo vài dòng ghi vội và nói " Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ! Chẳng hiểu sao hôm đấy con điên điên". Đúng là hôm đấy nàng nhà tôi điên điên thật. Nhưng ngay lúc đó, tôi thấy nàng không thể nhận ra. Nếu có tranh luận nữa cũng không ra vấn đề. Vậy nên tôi phải chọn cách im lặng. Để cho nàng có thời gian phải suy nghĩ.  Suy cho cùng, tôi vẫn luôn là một bà mẹ thật tệ! Vì đôi khi, tôi khá áp đặt ý nghĩ của mình cho con gái. Nàng đã mua tặng tôi một cây nến thơm có mùi lavander. Để tôi thắp sáng lên ngọn lửa yêu thương trong những ngày mùa đông giá rét.


- Hôm qua tôi bảo nàng, lâu lắm rồi mẹ không vào FB của con. Có gì hay ho không con? Nàng bảo, dạo này nàng ôn thi, nên nàng ít vào FB lắm. Tôi mò vào FB của nàng, đọc được stt của nàng ghi vào đúng buổi tối tôi và nàng tranh luận cùng nhau " Fake a smile then cry myself to sleep=)). thanks a lot mom=") "  



- Cuối tuần vừa rồi, tôi và nàng ríu rít cùng nhau đi shopping. Tôi đã mua tặng nàng chiếc mũ Giáng sinh  này làm món quà tạ lỗi với nàng



Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

Chuyện của những người phụ nữ quanh tôi

Cho dù có bất kể chuyện tồi tệ gì xảy ra trên cuộc đời này. Luôn mong những người phụ nữ quanh tôi mạnh mẽ, đầy nghị lực để vượt qua !

Nhìn người phụ nữ ngoài năm mươi khóc nức nở vì chuyện gia đình. Tôi chẳng biết nói gì. Ánh mắt hơi bối rối. Còn đầu óc thì nghĩ ngợi mông lung. Tôi muốn im lặng, để chị khóc, khóc cho vơi đi hết những muộn phiền đang chất chứa trong lòng. Bất chợt chị ngừng khóc, quay sang hỏi tôi, theo em bây giờ chị nên làm gì? Tôi chưa thấy một câu hỏi nào khó trả lời như câu hỏi của chị lúc này. Vì từ trước đến nay, tôi luôn nghĩ, chị là người phụ nữ mà tôi cần phải học hỏi nhiều điều.
Chị nhẹ nhàng mà mạnh mẽ, khá chín chắn và chỉn chu. Chị có một vốn sống nhất định, khiến nhiều người phụ nữ cần phải học hỏi. Chị luôn động viên tôi, nên bớt chút thời gian tập thiền mỗi ngày, vào những lúc mình rảnh. Tôi đã từng mong ước. Sau này, tôi có được cuộc sống an nhiên như chị. Chị không giàu, nhưng rất biết sống. Biết chăm sóc bản thân. Cách ăn mặc của chị nhẹ nhàng, lịch lãm. Tôi và chị rất hợp nhau về suy nghĩ và cách tận hưởng cuộc sống nhẹ nhàng. Không thích bon chen. Chị xin về hưu sớm vì không chịu được sự lộn xộn ở cơ quan. Còn chồng chị, một người đàn ông không có gì nổi trội, nhưng hiền lành, ít nói. Hơn chị hai tuổi. Chị dự tính sẽ cùng chồng đi một nhiệm kỳ ở nước ngoài rồi anh cũng đến tuổi về hưu. Con cái chị cũng đã trưởng thành, hiện đang sống và làm việc tại nước ngoài.
 Mọi việc tưởng chừng rất viên mãn, cho đến một ngày. Máy tính ở nhà bị hỏng, chị mượn laptop của chồng để dùng. Và không ngờ địa chỉ hòm thư của anh để chế độ tự động nhớ password. Chị mở ra, và không tin vào mắt mình. Những dòng chữ yêu thương, nhớ nhung của chồng đang nhảy múa trước mắt chị, nhưng không phải dành cho chị, mà dành cho người phụ nữ hơn chị hai tuổi và là bạn học ngày xưa của chồng. Chị bảo, lúc đấy người chị nóng bừng lên, bàn tay run rẩy nhấp chuột. Nhưng chị vẫn rất bình tĩnh, ngồi đọc hết những lá thư mà hai người viết cho nhau. Qua đó chị biết được, họ đã qua lại với nhau gần hai năm. Chị rất sốc. Rồi cũng bình tâm nhìn lại. Hèn chi, trong thời gian vừa qua, thấy anh kém mặn mà với chị. Nhưng chị lại nghĩ, chắc do anh có tuổi nên sinh lý của anh có phần giảm sút. Làm sao nghĩ đến chuyện, người chồng chị hết lòng yêu thương tin tưởng kia lại có thể tơ tưởng đến một người phụ nữ khác. Người phụ nữ kia đã có gia đình, nhưng họ không hạnh phúc. Cô ấy đã chia sẻ với anh. Những câu chuyện gia đình, nhẹ nhàng, kín đáo. Chị cũng đã vài lần gặp cô ấy, nhưng chị chỉ đơn thuần nghĩ, họ là bạn. Cho đến hôm chị đọc được những lời yêu thương họ dành cho nhau. Mới đầu chị muốn hất tung tất cả, những chia sẻ cay đắng ngọt bùi cùng anh suốt ba mươi năm qua. Sau một hồi suy nghĩ lại. Chị đã có một buổi nói chuyện cùng anh. Anh thú nhận tất cả, và mong chị cho anh một cơ hội để sửa sai. Họ đã cho nhau một cơ hội để làm lại. Tôi cũng bảo chị, hãy cho anh ấy một thời gian. Vì để từ bỏ một mối tình đã được gắn kết, không phải cứ nói cắt là xong. Chị không nhắc đến chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Cho đến hôm nay, chị lại nhìn thấy những dòng chữ yêu thương họ dành cho nhau chưa hề nguội tắt. Chị khóc nức nở, khóc như một đứa trẻ gặp điều oan ức cần được trải lòng. Tôi chẳng biết khuyên chị như thế nào cho phải. Nhất là vào lúc này, tôi lại càng không thể đổ thêm dầu vào lửa. Chỉ ngồi lặng im nghe chị chút bầu tâm sự. Trong lòng tôi tự nghĩ. Nếu là tôi, tôi đã cho người ta một cơ hội rồi. Người ta không biết đón nhận nó, thì tôi đành phải chuyển cơ hội đó sang cho chính mình mà thôi. Hy vọng sau khi lau nước mắt. Chị sẽ có cái nhìn sáng suốt hơn để quyết định chặng đường tiếp theo của chị. 
Nếu là một người tân tiến và văn minh, họ đều sống đúng với lứa tuổi đang có. Mình đang có vẻ đẹp của lứa tuổi bây giờ, còn 20 năm trước lại có sự trong trẻo của thanh niên. Mỗi khoảnh khắc đều có giá trị nhất định. Tôi thấy mình đẹp nhất khi có cả chiều sâu tâm hồn cũng như văn minh của xã hội hiện đại. Tôi thích mình của bây giờ hơn vì có sự tự tin, chín muồi của người phụ nữ, có đầy đủ tố chất để kiêu hãnh trước mọi người và trong mắt người đàn ông.

Bài viết: http://news.zing.vn/Thanh-Lam-Khi-yeu-toi-hu-lam-post371708.html

Nguồn Zing News

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Nhảm khi đông về


Đông lại về, tiết trời trở lạnh, bầu trời u ám sương mù. Trong lòng có đôi chút hiu quạnh. Mấy tuần gần đây, vui chơi hơi nhiều. Không có thời gian để mà suy tư, đắm chìm và ngụp lặn. Thấy cuộc sống của mình hơi nhạt, với cái đầu rỗng tuếch. Tự nhiên tôi muốn hủy hết mọi hoạt động sắp diễn ra trong thời gian sắp tới. Để có cảm giác được sống chậm lại. Để có thời gian để cảm nhận cuộc sống an nhiên của riêng mình.

 Ngày xưa, tôi thường hay bị thay đổi tâm trạng theo thời tiết. Mỗi khi đông về, trong lòng tôi luôn có cảm giác buồn vô cớ. Tôi đã từng rất ghét mùa Đông u ám!
Mấy năm gần đây, tôi bắt đầu nhận thấy, mùa nào cũng có nét riêng đẹp của nó. Mỗi khi thời tiết chuyển mùa, tôi không còn có cảm giác tự kỷ nữa. Mà an nhiên tận hưởng khí hậu bốn mùa trong năm.

Hôm nay, bỗng nhiên tôi lại nhớ đến một khổ thơ của Thiền sư Tuệ Khai phái Võ Môn.


Tâm bình thường là đạo

Xuân có trăm hoa, thu có trăng
Hạ mang gió mát, tuyết mùa đông
Tâm hồn thanh thản không lo nghĩ
Bốn mùa đều thấy đẹp vô cùng
 (Thiền sư Tuệ Khai phái Võ  Môn)
(Hsiang dịch)

Bài gốc

春有百花秋有月
夏有涼風冬有雪
若無閒事掛心頭
便是人好時節

Xuân hữu bách hoa, thu hữu nguyệt
Hạ hữu lương phong, đông hữu tuyết
Nhược vô nhàn sự quải tâm đầu
Tiện thị nhân gian hảo thời tiết







Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

Cuộc đời là những chuyến đi


Sông Lô nước trong xanh

Đang là mùa đẹp nhất trong năm ở Hà Nội. Vậy mà tôi chỉ muốn trốn chạy khỏi nơi đây!
Vừa mới đầu tuần, đã mong nhanh đến cuối tuần. Để lại được vác ba lô lên đường. Tránh xa nơi ồn ào náo nhiệt, đi về nơi xa vắng, hít thở không khí trong lành và quên đi hết nhưng lo âu phiền muộn. Để rồi khi trở về, lại phải đối mặt với cuộc sống thực tại. Với một núi công việc để mưu sinh. Thế nhưng, có những lúc, mới xa Hà Nội được vài ba ngày, tôi đã nhớ Hà Nội đến cồn cào. Chỉ muốn quay về ngay!

 Tuần vừa rồi, chúng tôi vừa có một chuyến đi đầy gian khổ, nhưng không kém phần vui vẻ. Gần mười tiếng đồng hồ ngồi trên xe, mà cả hội vẫn tán dóc tỉnh queo, không biết mệt là chi!
Cuộc đời là những chuyến đi, mỗi một chuyến đi đều cho tôi những trải nghiệm thật thú vị. Vẫn còn quá nhiều địa danh trong nước mà tôi vẫn chưa có dịp được ghé qua - để khám phá những " Vẻ đẹp tiềm ẩn" của đất nước. Với quĩ thời gian eo hẹp như hiện nay, tôi chỉ có thể có những chuyến đi chớp nhoáng, ngắn ngày. Rồi lại phải trở về để "cày cuốc". Dự định cho một chuyến đi chơi xa lâu ngày vẫn còn rất xa. Chưa dám buông bỏ tất cả để đi. Hiện tại, sẽ cố gắng rèn luyện thể lực và chăm chỉ cày cuốc. Để khi về hưu non, có đủ sức khỏe và tài chính, rong ruổi trên những chặng đường còn lại của cuộc đời.


Tạo dáng tại UBND huyện Chiêm Hóa, Tuyên Quang





Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Tan chảy


Ngày cuối tuần đi leo núi vào đúng vào ngày 20-10. Từ trước đến nay, mình chưa bao giờ có khái niệm ngày đó là ngày gì. Mặc dù ra đường, nhìn người và hoa nhộn nhịp, nhưng lòng không thấy xốn xang hay buồn tủi, khi không nhận được quà và hoa. Sáng hôm đó, phải dậy từ rất sớm để đi. Chiều về đến nhà, người cũng hơi mệt. Thay quần áo xong, vội lên nhà pha cốc cà phê để uống. Từ sáng đến chiều, chưa được cốc nào vào người, thấy kém phần tỉnh táo. Cà phê vừa bê xuống, thật bất ngờ khi nhìn thấy trên bàn đặt một hộp bánh macaron nhỏ, ba chiếc bánh kem mochi trà xanh (loại mẹ thích ăn nhất), kèm theo một tấm thiệp. Chẳng hiểu vì sao, lúc nào viết thiệp tặng mẹ, nàng cũng đều viết bằng tiếng Anh. Có lẽ cho bớt phần sến sẩm :)). Tuy trình tiếng Anh của mẹ mới chỉ đến lớp vỡ lòng, chính tả của con gái cũng sai tùm lum. Nhưng mẹ cũng "tan chảy" khi đọc được những dòng chữ của con gái. Nàng luôn mang đến cho mẹ nàng những niềm hạnh phúc rất bất ngờ.


Sớm nay, thu se lạnh!  Mẹ lại pha cho mình một cốc cà phê không đường. Ngồi nhâm nhi chiếc macaron con gái tặng. Lòng ấm áp vô cùng! Cảm giác hạnh phúc trào dâng.