Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Ngày hôm qua

1.
Ngày hôm qua là ngày đầu tiên Bông tự đạp xe từ nhà đến trường chuyên ngữ. Mẹ hơi lo lắng, dậy sớm hơn mọi ngày, ngồi ăn sáng cùng con gái. Tối hôm trước, mẹ nghe được ba chị em háo hức bàn với nhau sẽ mỗi người đi một xe chứ không chở nhau, lúc đó mẹ cũng rất ủng hộ. Vậy mà sáng nay ngồi ăn cùng con gái mẹ lại hơi do dự, mẹ nói với con gái, hay là mẹ chở ba chị em đi? Con gái bảo, mẹ yên tâm, con tự đi được mà!  Mẹ yên tâm ở con gái mẹ, nhưng mẹ không thể yên tâm với cái hệ thống giao thông hiện nay, nhất là đoạn đường Phạm Hùng có nhiều xe khách đi lại lộn xộn. Mẹ rất tin tưởng con gái mẹ nhưng mẹ lại không tin tưởng lắm vào một số người tham gia giao thông thiếu ý thức trên đường. Cuối cùng mẹ vẫn quyết định để con gái tự đi, mẹ chỉ dặn con gái, học xong về đến nhà, gọi điện cho mẹ ngay nhé! 11h30 nhìn thấy số điện thoại ở nhà gọi vào máy mẹ, lúc đó mẹ mới thở phào nhẹ nhõm.
2.
Ngày hôm qua mình chẳng biết là ngày bao nhiêu âm lịch, nhưng mình chắc một điều rằng, ngày hôm qua là ngày đẹp! vì ngày đẹp nên nhà em gái mình mới lựa chọn là ngày để đổ mái. Buổi trưa mình đến nhà đồng nghiệp ăn cơm và ngắm nhà mới. Rồi đến tối, lại đến nhà bạn thân nấu ăn, mừng ngày đầu tiên bạn mình chuyển đến nhà mới. Mặc dù mình phải lăn vào bếp nấu ăn nhưng mà vẫn thích, thích nấu vì được mở hàng cái bếp mới coóng  nhà bạn. lại còn xịn nữa chứ! Nhà mình mà có bếp đẹp thế này chắc mình sẽ chăm lăn vào bếp lắm đây
3.
Ngày hôm qua, đúng, ngày hôm qua! Mình đang ngồi trong phòng thưởng thức một ca khúc bất hủ của The Beatles - Yesterday - Ngày hôm qua. Chưa lúc nào mình chán nghe bài hát này!



Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2011

Trốn bão

Sáng nay gọi điện về nhà, Hà Nội cuối tuần ảnh hưởng bão Haima mưa ngập, lụt lội. May mà nhà Bông đã kịp trốn bão đi chơi.

Biển xanh vắng lặng, sóng vỗ rì rào...


  

Không thích bơi mà chỉ thích nhào lộn

" I believe I can fly..."

 
"  I believe I can touch the sky... "


Bơi bể rồi lại đến bơi biển

Sóng bắt đầu dữ dội



Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

Ăn cho quên hết sự đời

Mặc dù công việc bề bộn, mệt mỏi, nhưng hội cơm không vì thế mà chểnh mảng chuyện ăn uống. Thỉnh thoảng cả hội vẫn hay bàn tính chuyện cải thiện bữa ăn vào ngày cuối tuần để xả xì trét. Trưa hôm qua cả hội ngồi nghĩ mãi không ra món ăn của bữa trưa thứ sáu này là món gì. Cuối cùng quyết định ăn món bún tôm tự chế. Nàng Maggie phụ trách chuẩn bị món chính, mình phụ trách bún, nước xương ninh và rau thì là, mẹ Chi phụ trách mang dọc mùng. Vậy là cả hội lại có một bữa ăn trưa ngon lành ở văn phòng vào ngày cuối tuần.


Tôm đã được nàng Maggie chế biến sẵn từ nhà


Để có được nồi nước dùng thơm ngon, bốc hơi nóng nghi ngút như thế này phải dùng một kí lô xương lợn ninh lên, sau đó cho gạch tôm đã được phi cùng với hành và dầu ăn vào (nước dùng cho 7 bát)



Ăn đi thôi, ăn cho quên đi hết sự đời



Chủ Nhật, 12 tháng 6, 2011

Bỗng dưng muốn" hét"

Lâu lắm rồi mới có một buổi chiều đi tập "đã" đến vậy, mồ hôi vã như tắm, tinh thần sảng khoái vô cùng. Vừa tập xong, ngồi nghỉ ngơi chờ cho ráo mồ hôi rồi vào tắm thì bạn nhắn tin rủ ra Minutka ngồi uống cà phê. Không muốn đi lắm nhưng hẹn nhiều lần rồi mà chưa gặp được nhau, con gái lại đi chơi không có nhà nên nhận lời với bạn. Thay xong quần áo ra khỏi phòng tập chạy ra chỗ bạn ngồi. Mấy tháng rồi không gặp, nhìn bạn trông rất khác. Sau một hồi hàn huyên nhiều chuyện về bạn, về con người và cuộc sống. Mình bỗng thấy nản vô cùng, chẳng muốn ngồi thêm nữa! Cuộc sống bây giờ phức tạp đến vậy sao? Phóng xe về nhà với một tâm trạng không vui lắm. Kỳ lạ, sao mình lại vô cớ buồn về chuyện của người khác nhỉ ???
Lâu lắm rồi mình rất ổn, chẳng cần nghe nhạc để vực tinh thần như ngày xưa nữa. Nhưng hôm nay lại muốn nghe I'll survive của Gloria Gaynor. Thống thiết quá! giống như mình đang bị phụ tình vậy :D

I WILL SURVIVE
 (Gloria Gaynor)



At first I was afraid
I was petrified
Kept thinking I could never live
without you by my side
But then I spent so many nights
thinking how you did me wrong
And I grew strong
And I learned how to get along
and so you're back
from outer space
I just walked in to find you here
with that sad look upon your face
I should have changed that stupid lock
I should have made you leave your key
If I had known for just one second
you'd be back to bother me

Go on now go walk out the door
just turn around now
'cause you're not welcome anymore
weren't you the one who tried to hurt me with goodbye
Did you think I'd crumble
Did you think I'd lay down and die
Oh no, not I
I will survive
oh as long as i know how to love
I know I'll stay alive
I've got all my life to live
I've got all my love to give
and I'll survive
I will survive (hey hey)

It took all the strength I had
not to fall apart
kept trying hard to mend
the pieces of my broken heart
and I spent oh so many nights
just feeling sorry for myself
I used to cry
But now I hold my head up high
and you see me
somebody new
I'm not that chained up little person
still in love with you
and so you felt like dropping in
and just expect me to be free
But now I'm saving all my loving
for someone who's loving me

Go on now go walk out the door
just turn around now
'cause you're not welcome anymore
weren't you the one who tried to break me with goodbye
Did you think I'd crumble
Did you think I'd lay down and die
Oh no, not I
I will survive
oh as long as i know how to love
I know I'll stay alive
I've got all my life to live
I've got all my love to give
and I'll survive
I will survive (oh)

Go on now go, walk out the door
just turn around now
'cause you're not welcome anymore
weren't you the one who tried to break me with goodbye
Did you think I'd crumble
Did you think I'd lay down and die
Oh no, not I
I will survive
oh as long as i know how to love
I know I'll stay alive
I've got all my life to live
I've got all my love to give
and I'll survive
I will survive
I will survive...!


 

Dậy sóng





Tưởng rằng đất nước đã bình yên, qua rồi những năm tháng chiến tranh tàn khốc. Rất nhiều người trong đó có tôi đã từng nghĩ rằng, thanh niên Việt Nam bây giờ sống trong thời bình, đang có một cuộc sống ấm no, có lẽ tinh thần yêu nước đã bị mai một? Tưởng vậy mà không phải vậy! Những ngày gần đây, cả nước đang sôi sục hướng về biển Đông. Những người con đất Việt làm sao có thể ngồi yên khi lãnh hải đang bị đe dọạ thôn tính? Tinh thần yêu nước của người con đất Việt tiếp tục được khơi dậy. Chúng ta không thể làm ngơ trước hành động đê tiện, ngang ngược của bọn bành trướng. Tưởng rằng sóng gió đã qua - biển đã lặng. Vậy mà, cây muốn lặng sao gió lại chẳng đừng? Những người con đất Việt yêu chuộng hoà bình vẫn đang trăn trở, từng ngày từng giờ dõi theo tình hình của đất nước. Vẫn biết " một cánh én nhỏ chẳng làm nên mùa Xuân" nhưng tôi vẫn muốn góp một tiếng nói cùng với tất cả người dân đất Việt, tất cả chúng ta đang hướng về biển Đông!

Vẫn biết rằng, phải biết kiềm chế trước những mưu đồ của bọn bành trướng gian, thâm. Nhưng nghe văng vẳng đâu đây tiếng nói của Bác Hồ " Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm..."

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2011

Thư giãn cuối tuần

Xin các bà, các mẹ đừng ngạc nhiên, có thể ở nhà bạn còn có những hình ảnh thú vị hơn nữa, bạn có muốn chia sẻ ? :D


 

(ảnh sưu tầm)