Thứ Năm, 30 tháng 5, 2013

Trở lại ngày thường


Tạm kết thúc những chuỗi ngày mệt mỏi và bận rộn. Chạy ngược,chạy xuôi trên từng cây số. Mệt muốn đứt hơi luôn! Hai tuần rồi, chẳng có được một buổi nghĩ đến phòng gym. Cuộc sống cứ gấp gáp trôi qua. Có đôi lúc, cảm giác mình đang tồn tại chứ không phải là sống nữa. Từ Tết đến giờ, chưa có một kỳ nghỉ nào dành cho riêng mình. Sắp phát điên rồi! Chỉ mong cho nhanh hết tháng Sáu, con gái thi xong mới có thể chọn một nơi nào đó để nghỉ ngơi thư giãn. Mặc dù hai tuần vừa rồi, hai lần đi biển, nhưng là phải đi vì công việc. Lần đầu tiên trong đời, đi biển không soóc, không váy. Trong đầu không có lấy một phút thảnh thơi. Cũng ở khách sạn bốn, năm sao. Cũng ngắm trời xanh, mây trắng, nắng vàng. Cũng có những bữa ăn sơn hào hải vị. Vậy mà thấy vô nghĩa làm sao. Lần đầu tiên thấy mình vô cảm khi đứng trước biển. Đặt chân về tới nhà,cảm giác thật ấm áp. Cứ như mình đã đi xa lâu lắm rồi mới được trở về.

Sau hơn một ngày nghỉ ngơi, hôm nay bắt đầu có thời gian rảnh. Vậy mà vẫn chưa lấy lại tinh thần để bước vào phòng gym. Hy vọng bắt đầu từ ngày mai, cuộc sống sẽ trở lại guồng quay cũ. Để có thời gian theo dõi Roland Garros và nhảm trong những lúc nhàn.

 Biển không đẹp hay lòng người không cảm xúc?



Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

"Sau cơn mưa, trời lại sáng"


Thời tiết bên ngoài vào lúc 3h chiều ngày Thứ Hai 6/5/2013

Thời tiết dạo này thật kỳ quái! Đang nắng chang chang, bầu trời cao vời vợi. Bỗng dưng mây đen kéo đến ầm ầm, gió thổi lồng lộng. Cả một bầu trời tối sầm,đen kịt. Cái kiểu nóng lạnh thất thường này khiến mình bị cảm lạnh mất mấy ngày. Toàn thân đau ê ẩm.

Mấy ngày vừa rồi mình trở thành người "đi nhẹ, nói khẽ". Còn cười thì chẳng thể "duyên" được vì đang bị "rù". Mắt trông lờ đờ, y như ma dại. Đến văn phòng cứ phải đeo khẩu trang cả ngày và mặc áo mùa đông rồi mà vẫn thấy buốt tay. Năm hôm rồi, không được đến phòng gym. Người bắt đầu thấy bứt rứt khó chịu! Buổi tập gần đây nhất là cách đây năm ngày - chiều thứ Sáu tuần trước. Mình đã có một buổi tập MMA Fit thật đã! Tối về, gặp một trân mưa lớn ngập hết cả phố. Bị ngấm nước mưa  khiến mình bị cảm lạnh. Đêm về, người bắt đầu thấy đau, cứ tưởng do mình tập hăng quá nên bị đau cơ. Đến sáng thứ Bảy thì nhiễm lạnh toàn phần, toàn thân bắt đầu đau ê ẩm. Nghỉ ngơi được hai ngày, lên mạng đọc báo thấy có tin " Người đầu tiên ở TP HCM tử vong vì cúm " bắt đầu thấy hoang mang. Liệu mình có bị dính...???Rồi lại tự trấn an mình rằng, chắc mình bị cảm do nhiễm lạnh mà thôi!
Người đã ươn rồi mà công việc ở văn phòng mấy ngày nay không được "dễ thở" lắm. Không phải công việc của mình không được "dễ thở" mà sếp đang bị áp lực cực khùng từ trong nước. Mình chẳng giúp được gì và cũng chẳng biết đường sang chia sẻ vài câu mà chọn cách lặng lẽ làm việc. Toàn văn phòng không khí thật ngột ngạt! Chiều qua, có mỗi một việc cỏn con mà sếp gọi sang phòng nói chuyện gần nửa tiếng. Giọng không gay gắt, nhưng chẳng được dể chịu tẹo nào. Tự an ủi mình "Coi như sếp đang xả xì trét!" .

Sáng nay, ngủ dậy thấy người dễ chịu hơn một chút. Điều đầu tiên nghĩ đến trong ngày là, hôm nay mình có thể đến phòng gym được chưa nhỉ?
Sáng, sếp đi dự hội thảo cả buổi, gọi điện về chỉ thị mình làm một việc cho sếp. Mình lặng lẽ làm theo cách của mình xong mới nhắn tin cho sếp bằng tiếng Trung, đại ý là "Sếp bảo tôi làm thế này, nhưng tôi thấy như thế kia sẽ nhanh hơn, nên tôi đã làm theo cách của tôi rồi. Khoảng 20 phút nữa sếp sẽ nhận được thôi" . Một lúc sau, nhận được tin nhắn vừa Việt vừa Anh của sếp " Xin cam on, You are very smart and thoughtful of doing so. Tks a lot !! ". Ưu/ nhược điểm của mình như thế nào, tự mình cũng đã hiểu, nhưng đọc xong tin nhắn, cũng thấy trong lòng vui vui một chút.

 Trưa nay, tranh thủ mò sang phòng gym tập flow fit 1 tiếng. Thât dễ chịu khi các cơ sau mấy ngày không vận động được căng ra. Tập xong, chui vào phòng xông hơi 15 phút, nghỉ ngơi một lúc rồi lại về văn phòng làm việc.

Thời tiết chiều nay đã khá hơn mấy hôm trước. Sức khoẻ cũng đã tốt lên rất nhiều rồi. Mình luôn xác định, trong cuộc sống này " sau cơn mưa, trời lại sáng!" vậy nên khá bình tĩnh để đón nhận những "cơn mưa" đến bất chợt trong cuộc đời.



Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Sắc màu Tháng Năm


Phượng vĩ bắt đầu thắm sắc trong nắng hè. Bằng lăng tím ngát trên những con phố nhỏ. Điệp vàng đang nở rộ một góc trời. Tháng Năm - Mùa của những sắc màu, mùa của những cơn mưa rào bất chợt, và cũng là mùa thi rất căng thẳng của các bạn học trò. Lòng chợt nghĩ, nếu một ngày nào đó, mình phải xa Hà Nội, chắc sẽ nhớ lắm đây, những sắc màu của Tháng Năm!




Tháng Năm, mùa hoa sấu rụng trên từng con phố...




Mình đã bắt đầu chán mục  " Mặc gì trong ngày " rồi. Chẳng phải  bận tới mức không có thời gian. Vì chụp ảnh mất chưa đến năm phút, post ảnh lên mất chừng dăm, mười phút. Nhưng tự thấy, mình già rồi mà vấn còn xí xa, xí xớn thế nào í. Hai hôm nay đi làm, chán chẳng thèm chụp lại ảnh. Sáng nay, đang ngồi làm việc ở trong phòng, cháu Rong Rose cứ í ới gọi cô ra ngoài hành lang, để cháu chụp cho mấy kiểu. Hoặc cô xuống dưới nhà mấy phút, để cháu chụp ở ngoài trời cho nó đẹp hơn. Đang dở việc nên không chạy ra. Đến khi phòng cháu í vừa bó xong một bó hoa để tặng, nàng lại chạy vào phòng mình, lôi mình ra chụp bằng được. Thế là lại có ảnh trong ngày để " chưng" :D. Chiếc áo này mình toàn mặc cùng với quần, Hôm nay là lần đầu tiên mặc cùng chân váy.




Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Giầy Oxford

Mình rất mê giầy Oxford. Cách đây hơn hai mươi năm, giầy Oxford đã từng là một trong những kiểu giầy được thịnh hành. Ngày đó, mình cũng sắm một đôi màu đen có khuy sắt ở mặt trước, trông rất hầm hố. Thời đó giầy này chỉ đi khi mặc cùng quần bò. Mấy năm gần đây, giầy Oxford lại quay trở lại. Nhưng phối đồ đa dạng hơn trước rất nhiều. Mình vẫn thích đi, nhưng đang quen xỏ những đôi cao để tạo dáng rồi, nên mua một đôi mà thỉnh thoảng mới lôi ra đi một lần. Lúc nào cũng như mới:) Mỗi lần đi lượn phố phường rất thuận tiện và năng động. Đi cả ngày vẫn không sợ đau chân.





Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

Tín hiệu mừng?


Vừa đọc xong bài này, tự dưng mình lại nghĩ đến chuyện du lịch ở Việt Nam. Đây chỉ là một trong những vô vàn "con sâu" đã, đang và sẽ tiếp tục làm xấu đi hình ảnh về đất nước con người Việt Nam trong mắt khách du lịch quốc tế. Rất mong Tổng cục Du lịch phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng mạnh tay xử lý những trường hợp chặt chém khách du lịch. Để ngành du lịch Việt Nam phát triển bền vững hơn.

Chẳng cần nói đến du khách nước ngoài, du khách Việt Nam thỉnh thoảng cũng bị "chém" đẹp luôn! Mình đã từng bị "chặt chém" mất một vài lần khi đi du lịch ở các tỉnh khác và một vài lần vội nhảy nhầm lên tắc xi dù ở Hà Nội. Sau này có kinh nghiệm hơn, mình không còn buông xuôi, trả tiền cho qua chuyện nữa, mà phải mất công đôi co, hoặc thoả thuận rõ ràng ngay từ ban đầu để  không bị "chặt chém" một cách phi lý như vậy được.

Văn phòng mình hàng năm có không biết bao nhiêu đoàn khách sang Việt Nam. Khách sang du lịch có, khách sang công tác rồi tranh thủ đi du lịch cũng có. Đối với khách sang công tác rồi mới tranh thủ đi du lịch, bên mình thường giúp họ mua tour của các công ty có uy tin ở Hà Nội. Để họ tự đi. Còn đối với một số khách đặc biệt sang du lịch ở Việt Nam, mặc dù đã mua tour rồi, nhưng vẫn nhờ người ở văn phòng giúp đỡ hướng dẫn đi chơi khi họ ở Hà Nội. Một năm vài lần, mình phải đi làm hướng dẫn viên bất đắc dĩ như vậy. Có đi mình mới biết. Mặc dù khách du lịch đã trả tiền mua tour đầy đủ, nhưng một số các dịch vụ khác ngoài chương trình của tour, du khách bị "chém" khùng luôn. Ví dụ như, một lần mình tháp tùng khách đi mua sắm ở Hà Nội xong, họ muốn đi xe điện quanh phố cổ một vòng. Mình đi mua vé thì cậu hướng dẫn viên gọi lại và nói. Chị để em mua, em thu của mỗi khách 150 ngàn đồng một lượt. Thực tế chỉ có 15 ngàn đồng cho một khách. Tôi nói với cậu ấy, chị không thể làm như vậy được. Vì khi chị đã đi cùng, thì chị sẽ là người chịu trách nhiệm mua vé cho tất cả khách của chị và đảm bảo cho họ, trong thời gian ở Hà Nội không bị chặt chém. Còn khi khách đi Hạ Long, em thu tiền thể nào là việc của em, lúc đó mọi thứ sẽ thuộc trách nhiệm của công ty em. Bởi vậy, khi nào cậu hướng dẫn viên đó nhìn thấy mình đi cùng đoàn, cậu ấy nhìn tôi mặt buồn rười rượi nói,  em lại đói khi ở Hà Nội gặp phải chị rồi. 

 Nhiều lần, khi mình lên sân bay tiễn khách đi tour ở Việt Nam về nước. Mình hỏi họ có hài lòng với chuyến du lịch vừa rồi không? Ai khách khí một chút thì nói " cũng được". Còn rất nhiều người phản ánh với mình rằng, dịch vụ ở Việt Nam kém quá, mà thu tiền thì không hề rẻ chút nào. Thôi, chỉ đi một lần cho biết thôi! và còn rất nhiều chuyện buồn mà du khách gặp phải mà mình không tiện nói ra đây. 

Nói tóm lại, đọc xong bài này, mình thấy đó là một tín hiệu mừng từ cơ quan quản lý. Cần phải giảm bớt các tệ nạn " chặt chém" du khách nếu Việt Nam muốn khai thác tiềm năng du lịch và để thu hút khách du lịch quốc tế đến Việt Nam nhiều hơn nữa. Ngoài việc nâng cấp cơ sở hạ tầng, dịch vụ ra, thì cần phải nâng cao hơn nữa công tác quản lý du lịch và ý thức của mỗi một người dân cũng cần phải " nâng cấp". Thì mới có thể cạnh tranh được với các nước trong khu vực được


Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Ăn & Mặc - Thứ Ba 23/4/2013


Hôm nay, trời bỗng nhiên đổi gió, mưa to nên cả nhà quyết định ăn lẩu gầu bò. Mình về sớm, vào bếp làm thêm món bánh tráng trộn. Nhà không có trứng cút, mà mưa lại ngại đi mua, đành luộc tạm trứng gà. Làm vừa nhanh mà lại rất đơn giản, làm mồi nhậu cũng không tệ. Vì nhà có trẻ con ăn nên không dám cho sa tế hay ớt cay, mà chỉ trộn một chút tương ớt vào nhìn cho bắt mắt mà thôi



Thời trang trong ngày



Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

Luyên thuyên ngày đầu tuần



Hôm qua, tôi đã có một ngày Chủ Nhật thật là bận rộn. Dậy sớm đi chợ mua đồ về nấu nướng. Tới quầy hoa quả, giật mình khi nhìn thấy những quả đào chín, thơm phức đã được bày bán ở quầy. Thời gian trôi đi một cách quá nhanh! Vừa mới hôm nào, tôi còn đang say sưa ngắm những vườn hoa đào nở rộ. Cho đến bây giờ, những cánh hoa đào nở thắm sắc màu đó vẫn luôn ở trong tâm trí của tôi- chưa hề nhạt phai. Như nó vẫn đang còn hiện hữu ở ngay đâu đây. Cho đến hôm nay, khi nhìn thấy những quá đào chín vàng này, đã nhắc nhở tôi rằng, Xuân đã qua từ lâu rồi đó!

Đi chợ về, tôi tự xay cho mình một cốc nước đào mát lạnh, rồi bắt đầu xà vào bếp nấu nướng. Nấu một nồi phở bò cho con gái và các cháu ăn. Làm sẵn một nồi thịt kho trứng để ăn vào bữa tối. Giặt thêm một chậu quần áo, rồi vội vàng cùng bố mẹ và các anh chị em tới nhà bạn của bố mẹ ăn liên hoan.
 Hai tuần trước, bố mẹ tôi đã hỏi, các con xem tuần nào có mặt ở nhà đông đủ? để bố mẹ tôi nhận lời gia đình bạn bố mẹ tôi, dẫn cả đại gia đình tới nhà bác ăn cơm. Hai vợ chồng bác bạn của bố mẹ tôi rất quí gia đình tôi. Ngày xưa, bác trai cứ muốn làm mai con trai bác cho em gái tôi mà không thành. Từ đó trở đi, hai gia đình vẫn rất thân thiết. Thỉnh thoảng, hai bác và các anh chị vẫn qua nhà bố mẹ tôi chơi, nếu không qua được, thì lại gọi điện hỏi thăm. Bác trai năm nay đã ngoài tám mươi. Ốm lên, ốm xuống mấy lần tưởng không qua khỏi. Hai vợ chồng anh chị cả gọi điện cho bố tôi đến bàn chuyện, nhờ viết điếu văn giúp. Từ khi bố tôi viết điếu văn xong, bác trai tự nhiên lại khỏe khoắn, da dẻ hồng hào. Cả gia đình hai bác cùng các anh chị đều mừng lắm. Sau khi hai bác đi Sài gòn thăm con trai về. Hai bác quyết định mua một con lợn mán về làm cơm mời cả nhà tôi tới ăn. Bố mẹ tôi gọi điện báo cho hai bác, nhà tôi chỉ đến vừa hai mâm, còn các cháu thì ở nhà. vì phải đi học thêm. Cả nhà tôi xách hai chai rượu vang, 1 chai whisky và một ít hoa quả đến góp vui. Chúng tôi có một bữa ăn lâu nhất từ trước đến nay. Đó là bắt đầu ngồi từ lúc hơn 11 giờ cho đến hơn 3 giờ chiều mới kết thúc. Cánh đàn bà chúng tôi uống hết có hai chai vang, còn bên cánh mày râu thì nhâm nhi vài chai rượu mạnh. Vừa ăn, vừa ôn lại chuyện từ thời chúng tôi còn mặc quần rách đũng, tới bậy giờ. Rồi nói đến chuyện bọn trẻ. Hỏi thăm từng đứa trẻ của nhà nhau xong, có lẽ cũng đã hết cả tiếng. Quả là một dịp hiếm có, khi tất cả các thành viên của hai gia đình đều có mặt gần đủ hết. 
Thời gian đi trôi thật nhanh! Đôi lúc, cứ mải mê với vòng quay của cuộc sống, mà chúng tôi quên mất một điều. Bây giờ, chúng tôi đã là những ông bố, bà mẹ, gánh trên vai trọng trách nuôi dạy con cái để chúng lớn khôn nên người, có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Chẳng mấy chốc, chúng tôi cũng sẽ trở thành những ông bà già. Sẽ lại ngồi nhâm nhi chén trà, ngắm nhìn sự trưởng thành của con cháu mà kể chuyện ngày xưa.

Lai rai
Sáng thì đầu tắt mặt tối như bà mẹ mướp, bận rộn với chuyện chợ búa, cơm nước để phục vụ các con. Chiều về, lại xì tin lượn phố cà phê:D

Phở bò tại gia