Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Rộn ràng sắc Xuân

Năm nay, sợ chốn đông người. Tết đến nơi rồi mà vẫn không dám lượt lờ phố phường ngắm và sắm Tết. Thôi thì, loanh quanh vườn nhà cũng thấy Xuân đã đến rồi.


Đào bích

Đào phai

Quất dưới nắng vàng


Cúc vàng

Địa lan Kiếm Trần Mộng
 Lan Tai Trâu



Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Bánh chưng MC

Kể từ khi Bông học cấp 2, năm nào trường Bông cũng tổ chức cho các con gói bánh chưng mỗi dịp Tết đến Xuân về. Năm nay là năm thứ tư Bông được gói bánh tại trường, nên các bạn ý có rất nhiều kinh nghiệm tổ chức và vui tới bến luôn! Từ khâu chuẩn bị mua sắm đồ ăn đêm, đến mua thịt, khoai để nướng, ngô luộc, xúc xích đều do Bông cùng các bạn đi mua. Các mẹ đến trường chỉ là khách mời danh dự, ngồi nhìn các con trổ tài nấu nướng mời các thầy cô giáo và phụ huynh cùng thưởng thức.
Khi mẹ đến nơi thì các con đã gói bánh xong rồi. Đang nổi lửa luộc bánh, ăn tối rồi chuẩn bị các tiết mục biểu diển vui nhộn .


Bánh chưng đang luộc ở sau sân, các trò chơi và các tiết mục biểu diễn bắt đầu đốt nóng sân trường

Các cổ động viên cổ vũ hết mình 
 Chôp được slogan trên áo của các bạn lớp 9P
 
Biểu diễn xong lại quay về luộc bánh, nướng thịt, luộc ngô và nấu mì tôm để ăn đêm.

Sắp đến giờ vớt bánh

Chân dung mấy nàng quậy
 Vớt bánh

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

Có một ngày cuối tuần như thế



Sau một đợt giá rét kéo dài, bầu trời u ám. Hôm nay nắng đã về! Bất chợt, lòng bỗng thấy vui vui khi nhìn thấy ánh nắng sớm xuyên qua cửa sổ, hắt vào chiếu sáng cả một góc cầu thang. Phải công nhận, cảm xúc trong ngày của mình đôi khi cũng phụ thuộc vào thời tiết.
Trên đường đưa con gái đi học thêm, hai mẹ con có một buổi nói chuyện thật rôm rả. Chỉ mong cho đoạn đường dài thêm chút nữa, để hai mẹ con còn tiếp tục trao đổi thêm một số câu chuyện về cuộc sống thường nhật. Xuống xe, con gái nhắc mẹ, hôm nay đừng đón con muộn như chủ nhật tuần trước mẹ nhé! Tuần trước mẹ thật tệ! Cứ mải mê trong phòng gym, đến 10 giờ vẫn còn ham hố tham gia lớp Zumba, không thể bỏ dở chừng. Kết thúc lớp Zumba thì đã 11 giờ. Gọi cho con gái thì con gái quên không mang điện thoại. Đành phải để con gái đợi gần 30 phút dưới trời giá lạnh. Tuần này, mẹ hứa sẽ đón thật chuẩn giờ.
Hai ngày cuối tuần, nếu không đi đâu ra khỏi Hà Nội thì sẽ là hai ngày tập "đã" nhất ở phòng gym. Đang phấn đấu sau một tháng, sẽ giảm một ít béo và tăng thêm chút cơ nên phải tập hết mình một chút. Ngày nào tập "đã" một chút thì cảm thấy tinh thần thật sảng khoái! Phải công nhận, sau mỗi buổi tập, ăn uống ngon miệng thật. Chắc chắn với đà ăn này, có tập hăng thế nào đi chăng nữa, mình cũng chẳng giảm được kí nào cho mà xem. Tối qua đi tập về, đi qua Zpizza ghé vào mua hai chiếc cỡ vừa mang về nhà ăn thêm. Cả nhà ăn xong vẫn thòm thèm, nên hôm nay hai mẹ con quyết định đi mua đồ về làm cho cả nhà ăn một bữa thoải mái. Kết quả là, chỉ bỏ ra một nửa số tiền mua pizza nhưng làm đựoc những 4 chiếc mà vẫn còn dư lại một chiếc xúc xích. Chỉ mỗi tội, hơi bị tốn công sức và thời gian để đi mua nguyên liệu, nhào bột, làm sốt và nướng bánh. 
Chiều nay, nắng vẫn chói chang. Định vào rủ ông bà đi trà chiều. Cuối cùng lại đổi ý, phóng xe đi mua bánh ngọt về trà chiều tại gia. Ông bà tuổi đã cao, nên bất kể lúc nào có thời gian rảnh, mình chỉ muốn dành thời gian đó để đưa ông bà đi đến nhà bạn bè, họ hàng hay đi thăm thú đâu đó. Mình luôn động viên ông bà rằng, " chúng con chỉ cần bố mẹ khoẻ mạnh, đó là món quà vô giá để tặng cho con cái rồi. Vì bây giờ, các con ai cũng bận đi làm, nếu bố mẹ ốm đau, làm sao có thể nghỉ việc dài ngày ở nhà để chăm sóc bố mẹ được". Bởi vậy nên hai ông bà luôn xác định, sống lạc quan, chăm đi dạo để con cháu yên tâm cày cuốc. 
Tối nay, cả nhà đã có một bữa cuối tuần quây quần, thật đầm ấm!

 Mình đã có một ngày cuối tuần nhẹ nhàng như thế đấy!


Pizza tại gia


Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

Trân trọng cuộc sống


Một năm nữa đã qua. Mình không muốn nhìn lại, tổng kết xem một năm qua mình được gì, mất gì. Chỉ biết rằng, mình đang rất sung sức để chuẩn bị cho một hành trình dài trước mắt. Mặc dù hầu bao không được dư dả lắm. Đầu tuần nhận được tiền thưởng cuối năm. Năm nay được thưởng nhiều hơn mọi năm. Đã thế, lại được thanh toán thêm cả tiền phép nữa vì năm vừa rồi ít đi chơi, chăm đi cày. Chẳng tự thưởng cho mình cái gì. Số chẵn thì trả nợ, mình chỉ cầm  lại số lẻ để tiêu thôi. Chủ nợ bảo, hay là bớt lại một ít mà tiêu Tết? Mình gạt đi ngay và nói, sang tuần được thanh toán thêm  một khoản nữa, em cũng chỉ giữ lại số lẻ, còn đâu trả chị nốt chỗ chẵn. Thế là thanh toán xong được một khoản nợ.

 Dư âm của năm mới dường như vẫn chưa muốn dứt. Đúng là " Người giàu ham việc, thất nghiệp ham ăn". Từ đầu năm đền giờ, chưa bỏ một buổi tập gym nào, nhưng trọng lượng vẫn không ngừng tăng vì ngày nào cũng tụ tập ăn uống. Nhảy lên máy kiểm tra " thành phần cơ thể" . Huấn luyện viên bảo mình, phải giảm 3,5 kg trọng lượng, thêm 2,5 kg cơ và giảm vài kg mỡ béo. Hu hu, chạy và nhảy vã mồ hôi mà chẳng ăn thua vì bị các món ăn ngon cám dỗ. Trước lúc ăn nhiều mình phải hô khẩu hiệu với các bạn rằng, yên tâm đi! Dáng tớ sắp chuẩn rồi, và thế là cứ vô tư mà chén một cách ngon lành cành đào:D

Không thể cưỡng lại sự cám dỗ của món nướng

Góc ấm áp xua tan đi lạnh giá mùa Đông

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Ngày cuối cùng của năm

Sáng cuối cùng của năm, cả nhà lên đồi thông lượm quả. Thu hoạch được bao nhiêu là quả thông. Vui ơi là vui! 
Năm mới sắp đến rồi, chúc mọi người đón năm mới vui vẻ, an khang, hạnh phúc!




Bãi biển sớm mùa Đông vắng lặng, chẳng có mấy  người

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Buồn vui ngày Đông Chí


Hôm nay là một ngày đẹp! Vậy mà cả thế giới không biết có bao nhiêu người lo lắng vì hôm nay là ngày tận thế.  Mấy hôm trước, đồng nghiệp của tôi cứ hỏi đi hỏi lại về việc, nếu như còn một ngày để sống, bạn sẽ ước gì? Hiện tại tôi chẳng có mơ ước gì cả. Vì với tôi, ngày nào tôi cũng thấy mình sống nỗ lực hết mình rồi. Tôi chẳng tin có ngày tận thế, nhưng nếu có ngày tận thế thật đi chăng nữa, tôi cũng chẳng có gì phải nuối tiếc cả. Những cung bậc cảm xúc cuộc sống, từ khổ đau đến hạnh phúc dường như tôi đã trải qua hết mất rồi.

Hôm nay là một ngày bận rộn và có quá nhiều cảm xúc khác nhau trong một ngày. Năm giờ sáng tôi đã phải dậy về quê. Hôm nay là ngày bốc mộ ông chú đáng thương của tôi. Chú hơn tôi chỉ vài tuổi, nhưng tôi vẫn phải gọi bằng chú. Chú mất đã được sáu năm rồi, nhưng năm nay mới được bốc mộ vì lý do rất riêng. Đáng lẽ ra tôi phải về  từ chiều hôm qua mới phải, nhưng hôm qua tôi có quá nhiều việc phải làm, không thể về được. Vậy nên sáng nay tôi phải dậy thật sớm, trời còn đang tối đen như mực tôi đã phải ra khỏi nhà. Cà phê chẳng kịp pha. Tôi lái xe trong trạng thái ngái ngủ. Ra tới đường Phạm Văn Đồng có một đoạn đường đèn cao áp không sáng, vài chiếc xe đi ngược chiều bật đèn pha sáng loá, khiến tôi chẳng còn nhìn thấy đường. Tôi tập trung hết mình để nhìn đường nhưng bị đèn pha ngược chiều chiếu loá hết cả mắt. Tôi giảm tốc độ, đi lò dò trên đường. Lòng tự nhủ, thật quá nguy hiểm! Qua được đoạn đường nguy hiểm đó, tôi bắt đầu nghĩ đến chú tôi. Những ký ức vui buồn về thời chú còn sống cứ lần lượt hiện về. Nước mắt rơi lã chã vì thương chú sống vất vả xa quê hương, đến khi chuẩn bị về nước thì lại vĩnh viễn ra đi, chưa được hưởng thụ thành quả lao động của chính mình. Ra mộ thắp hương cho chú trời vẫn còn xám xịt bởi sương mù bao phủ. Tám giờ sáng tôi lại vội vàng về nhà thay quần áo, rồi vội vã đến văn phòng làm việc .

Trưa nay tôi đi dự một đám cưới ở một khách sạn lớn trong thành phố. Khách đến thật đông! Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy một đám cưới khiến tôi cảm động đến vậy. Sau khi bố chú rể lên phát biểu để cảm ơn hai bên họ hàng và bạn bè của gia đình cô dâu chú rể. Câu cuối cùng, ông quay sang cô dâu chú rể và nói " Bố mong hai con sẽ chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống, cùng nắm tay nhau đi hết cuộc đời này ". Nhìn vẻ mặt rạng ngời của họ trong ngày hạnh phúc. Tôi cũng chúc phúc họ sẽ gắn bó với nhau đến hết cuộc đời này!

Tối nay trường con gái tổ chức Noel và đón năm mới. Mặc dù rất mệt nhưng tôi vẫn cố gắng đến trường con vào lúc bảy giờ như đã hẹn. Tới trường, nhìn thấy bọn trẻ chơi đùa vui vẻ, bao nhiêu mệt mỏi trong tôi đã được xua tan hết. Tôi lại hoà mình cùng các bạn trẻ, đón một buối tối tràn ngập niềm vui.