Thứ Sáu, 12 tháng 10, 2012

Bánh cuốn Nam Định


Nói đến bánh cuốn, chắc ai cũng nghĩ đến bánh cuốn Thanh Trì hoặc một số hàng bánh cuốn khi khách vào rồi mới ngồi tráng bánh, nóng hổi vừa ăn vừa thổi như một số hàng bánh cuốn ở Hà Nội. Hôm nay văn phòng chúng tôi ăn một loại bánh cuốn khác, được làm từ xa gửi đến, nhưng ăn không kém phần hấp dẫn so với loại " Bánh trần không nhân mềm mại, thanh mát được nhúng vào thứ nước chấm màu hổ phách không chua quá, mặn quá, cay quá và dậy hương cà cuống" như một nhà văn nổi tiếng Hà Thành đã tả. Đúng là " Của một đồng công một nén". Vừa sáng nay thôi,  bánh được tráng ở Nam Định, vậy mà bữa trưa đã có trên bàn ăn ở văn phòng chúng tôi.

Bánh cuốn Nam Định

 Thêm một ít chả mua ở đầu Ô Chợ Dừa
 Vậy là chúng tôi có một bữa bánh cuốn Nam Định ngon ơi là ngon

 Thêm một bát phở gà, thế là chúng tôi có một bữa trưa cuối tuần rất "đã". Dạo này " làm cật lực, ăn hết mình" nên trọng lượng cơ thể tăng rõ rệt. Đi ở ngoài hành lang văn phòng gặp ai cũng chỉ chào một câu, dạo này chị béo ra. Mặt vẫn mỉm cười nhưng trong lòng không được tươi lắm. Dù sao vẫn tự an ủi, hết tháng sau mình lại có thời gian đi tập lại rồi. tai sao phải hoãn cái sự sung sướng lại cơ chứ?:)

Phở TECO





Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Nhảm trong ngày mù sương


Hôm nay lại là một ngày thứ Bảy, tôi vẫn lại dậy sớm như một ngày bình thường. Con gái đã đi học, tôi thì chuẩn bị bắt đầu một buổi sáng cuối tuần bận rộn.
Dạo này tôi già rồi, nên mắc bênh hay quên. Chiều qua bạn tôi gọi điện hẹn đi đám cưới con một người bạn vào lúc mười một giờ sáng nay. Tôi bốc đồng hẹn bạn, ta đi sớm hơn một chút đi! Tiết Thu đẹp thế này, tụ tập nhau cà phê ngoài trời, buôn chuyện rồi mới đi đám cưới. Bạn tôi đồng ý liền, thế là tôi dập máy. Tối, đang dự sinh nhật Tin, cháu tôi thì con trai một người bạn thân lại gọi điện. Bác ơi mai sinh nhật cháu, bác qua nấu mì spaghetti cho bọn cháu ăn chứ ạ? Tôi ngẩn người trong giây lát, rồi chợt nhớ ra. Cách đây hai tuần nó bảo tôi rằng, sắp sinh nhật cháu, cháu lại mời các bạn về nhà chơi như năm ngoái. Bác vẫn qua nấu các món cho bọn cháu ăn chứ ạ? Tôi đã gật đầu đồng ý. Tôi hứa rồi mà lại quên. Tôi đành xin lỗi cháu vì tôi đã quên, nhưng tôi vẫn sẽ qua chuẩn bị đồ ăn cho bọn trẻ rồi mới đi đám cưới chứ không thể ở đó cả buổi đuợc. Pizza thì tôi đã có một đống thẻ giảm giá của Alfresco's rồi, nên tôi sẽ gọi họ mang đến. Tôi chỉ việc đi mua hai gói mì spaghetti và thịt bò xay về làm hai đĩa mì to cho bọn trẻ, còn mẹ nó sẽ làm các món khác tiếp theo. Tôi vừa trang điểm nhẹ nhàng và diện một chiếc váy màu vàng chanh để thắp sáng ngày cuối tuần sương mù u ám. Vừa bước ra khỏi nhà để đi vào siêu thị mua đồ nấu cho bọn trẻ thì bạn tôi gọi điện bảo không phải mua nữa. Bạn ấy đã đặt ở nhà hàng dưới tầng 5 rồi, tôi chỉ việc đặt cho bọn chúng 2 chiếc pizza để họ mang đến đó vào lúc 12 giờ trưa là xong! Vậy là tôi lại có thể gọi cho bạn tôi qua đón tôi đúng giờ như đã hẹn.
Tôi đi dự đám cưới, nhưng vẫn cảm thấy hơi áy náy vì vụ lỡ hẹn với bạn trẻ kia. Chẳng hiểu vì sao tôi rất thích chiều theo sở thích của bọn trẻ. Bọn nó gọi tôi là bác già khó tính, vì tôi hay chỉnh đốn bọn chúng. Nhưng chúng cũng rất yêu quí tôi, vì tôi hay chiều chuộng bọn chúng, như đưa chúng đi bơi, đi xem phim hoặc đi ăn vào những ngày cuối tuần. Thằng cháu trai yêu quí của tôi. Trông mặt mũi sáng sủa đẹp trai như vậy mà cái gì nó cũng sợ. Có hôm cả nhà tôi đang ngồi uống trà ở phòng khách, mẹ nó sai nó lên tầng lấy cái bật lửa, nó bảo là nó sợ bóng tối, phải rủ chị Bông lên cùng. Tôi liền bảo, không được! Cháu phải tự lên lấy đi! Đàn ông con trai cần phải mạnh mẽ. Cả nhà đang ngồi ở đây, sợ cái gì mà sợ? Ai lại để chị Bông là con gái đi thay. Thế là nó nhìn tôi, rồi miễn cưỡng lên nhà. Khi nó cao lớn lên một chút, nó có kiểu đi lưng gù dặt dẹo, chân nam đá chân chiêu. Tôi lại chỉnh nó, đàn ông đàn ang đi đứng vai và lưng phải thẳng, mắt nhìn về phía trước, sao lại cúi gằm xuống như vậy? Bây giờ nó đã là một chàng trai mười năm tuổi cao một mét bảy lăm, chững chạc và trông rất đàn ông. Còn mấy đứa cháu gái nhà tôi, tôi luôn chấn chỉnh tư thế ngồi của chúng mỗi khi ngồi vào bàn ăn, phải ngồi ngay ngắn, không được gù lưng, ngoài ra con gái phải nhẹ nhàng nữ tính một chút. Ai lại cười hô hố lên như vậy. Nghe mà thấy khiếp! Thế là chúng nó cười  bảo tôi, bác khó tính quá! nhưng mà chúng cháu vẫn yêu bác! Điển hình là lần sinh nhật vừa rồi của tôi. Mới sáng sớm mà bọn trẻ đã nhắn tin " Sinh nhật vui vẻ nhé bác già khó tính của cháu! :D Chúng cháu chúc bác luôn vui vẻ hạnh phúc và ngày càng có nhiều tiền để chiêu đãi bọn cháu. Bọn cháu yêu bác!"  Còn nàng nhà tôi thì đáng yêu không thể tả. Nàng không những là một cô bé sống tình cảm dễ thương mà luôn biết nói những lời "có cánh" để nịnh mẹ. Tối khuya ngày mười lăm tôi đi ăn uống cùng bạn, rồi lại rủ nhau đi uống coktail. Đang ngồi nhâm nhi ly Magarita thì nhận được tin nhắn của nàng " Happy birthday Mommy! Mom 45 tuổi mà nhìn như 30 tuổi ấy, nên con chẳng chúc mom trẻ và xinh đâu. Con chỉ chúc mom khoẻ mạnh này, chúc mom mau kiếm được chồng này! yêu mom nhiều lắm! Con gái duy nhất của mẹ! 00:00 ngày 16/9/2012 "  Nàng đã ăn gian mấy chục phút, vì lúc đó tôi nhìn đồng hồ mới có 23 giờ 37 phút ngày 15. Chắc vì nàng muốn nàng là người đầu tiên chúc mừng mẹ nàng bước sang tuổi mới rồi nàng mới yên tâm đi ngủ đây mà. Mấy ngày sau, khi tôi đi làm về, vừa bước vào phòng ngủ đã thấy nàng đặt trên giường tôi một món quà, đó là một chiếc khăn len hai màu đen trắng nàng tự tay đan. Nàng nhắn cho tôi vài dòng rằng, tuy lần đầu nàng tập đan nên không được đẹp, nhưng hy vọng rằng tôi sẽ thích món quà đó. Các bạn trẻ của tôi thật đáng yêu!
 Tin Tin tròn 9 tuổi

Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

Trung Thu vui vẻ!


Trung Thu năm nay rơi đúng vào ngày cuối tuần. Chẳng hiểu vì sao mình  lại dậy sớm đến vậy. Vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ, đường phố vẫn vắng người đi lại. Sửng sốt khi lần đầu tiên được ngắm mặt trời mọc ở ngay chính phòng ngủ của mình. Lấy điện thoại ra, mắt nhắm mắt mở chụp ngay vài kiểu.


Năm nay nàng nhà mình đã nhớn rồi, thế nhưng nàng í vẫn háo hức với Tết Trung Thu như hồi còn nhỏ. Mấy hôm trước, ngồi trên xe, nàng nhắc đi nhắc lại chuyện nàng muốn lên Hàng Mã. Mẹ nàng nghe nói đến hai từ " Hàng Mã" đã muốn ngất xỉu, vì sợ chốn đông người nên vờ như đang say sưa nghe nhạc nên không nghe thấy nàng nói gì.  Cuối cùng, mấy nàng trong lớp cũng thuyết phục được bố của một bạn xung phong chở đi. Bảy bạn không nhỏ ngồi ních trên một cái xe không lớn. Vậy mà các bạn ấy vẫn vui như Tết. lại còn mua được rất nhiều đồ chơi.

 Kính thưa các loại kính - Mua cho mình và mua cho bạn

Tối về nàng í lại rủ mẹ xì tin cùng nàng
Rồi lại quậy ở trường
  
 Sáng nay mẹ lại làm tài xế chở các bạn í đi vui Tết Trung Thu ở một điểm khác nữa. Mẹ thích nhất là chú Tễu, vì trông chú ấy thật ngộ nghĩnh, đáng yêu!
Các bạn í còn đi nặn gốm
Tài xế cũng được ké vài pô ảnh
 Mở quà Trung Thu
 Tối nay nhà nàng tụ tập tại sân thượng nhà dì để phá cỗ, ngắm trăng. Trăng đêm rằm lặng lẽ tỏa sáng yêu thương.
 Đèn trăng - Trăng đèn


Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

Bún thang cuối tuần


Hôm nay ngày cuối tuần và cũng sắp đến Trung Thu. Chúng tôi nghĩ mãi không biết nấu món gì để cả văn phòng cùng ăn. Cuối cùng nàng Nga quyết định nấu món bún thang chiêu đãi cả văn phòng. Ăn thì quá đơn giản, nhưng nấu món này thì chẳng đơn giản chút nào. Vừa cầu kỳ, vừa tỉ mỉ. Từ sớm hôm trước nàng ý đã phải đi mua sá sùng và đầu tôm khô để về nấu nước bún, ngâm củ cải khô. Rồi luộc gà lấy nước. Rồi tráng trứng, thái giò...

Ngoài thịt gà ra còn có rau thơm, trứng, củ cải và giò...




Món ăn thêm
Bún thang văn phòng

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012

Việt Nam quê hương tôi

(Viết trong lúc đang dạy các sếp hát bài Việt Nam quê hương tôi để hát giao lưu trong một sự kiện sẽ diễn ra vào tháng 10 tới)

Nếu ai đó bảo tôi, hãy giới thiệu về Việt Nam quê hương bạn. Sẽ chẳng có một bài giới thiệu nào hay hơn là tôi sẽ hát cho họ nghe bài ca Việt Nam quê hương tôi. Mặc dù tôi đã được nghe rất nhiều lần và đã hát trong một số buổi giao lưu với mọi người. Nhưng mỗi khi lời ca cất lên, trong lòng tôi lại có cảm giác thiết tha, bồi hồi xúc động - khoé mắt cay cay. 
Tất cả những vẻ đẹp của quê hương được thiên nhiên ban tặng, những hình ảnh thân thuộc, giản dị chân thực và thanh bình của quê hương Việt Nam đã được nhạc sĩ Đỗ Nhuận miêu tả trong từng lời hát " Bạn ơi hãy đến thăm quê hương chúng tôi, ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời..." Có đi mới thấy, biển quê hương mình thật đẹp! Những bãi cát trắng trải dài, nước biển trong xanh, bên rặng phi lao hay những hàng dừa chạy dài thẳng tắp. " Mùa xuân đã tới quê hương chúng tôi, mía ngọt chè xanh bông trắng lưng đồi. Đồng xanh lúa rập rờn biển cả, tiếng ai ru con ngủ ru hời. .."  . " Việt Nam yêu dấu xanh xanh luỹ tre, suối đổ về sông qua những nương chè..." . Ôi thân thương biết mấy, quê hương tôi!  Những đồi chè xanh mướt nhấp nhô, những cánh đồng mía được chăm sóc bởi người nông dân cần cù lao động để tạo nên bức tranh đồng quê Việt Nam vô cùng yêu dấu!



Việt Nam quê hương tôi
Sáng tác: Đỗ Nhuận

Bạn ơi hãy đến quê hương chúng tôi
Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời,
Nghe sóng vỗ dạt dào biển cả,
Vút phi lao gió thổi trên bờ.
Buồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơi,
Trong nắng hồng bừng lên sáng ngời.

Miền Nam đất nước quê hương chúng tôi,
Có rừng dừa xanh xa tít chân trời.
Người thiếu nữ dạt dào tình trẻ,
Dáng xinh tươi đang tuổi yêu đời.
Lòng trai tráng rộng lớn như biển khơi,
Với cánh tay dựng nên đất trời.

Mùa xuân đã tới quê hương chúng tôi,
Mía ngọt chè xanh bông trắng lưng đồi,
Đồng xanh lúa rập rờn biển cả,
Tiếng ai ru con ngủ ru hời.
Đồng xanh lúa thẳng cánh bay cò bay,
Đưa nước về làng quê sáng rồi.

Việt Nam yêu dấu xanh xanh lũy tre,
Suối đổ về sông qua những nương chè,
Dòng sông cuốn dồn về biển cả,
Lứa thanh niên vui thỏa cuộc đời.
Mùa xuân tới nguồn sống dâng sục sôi,
Đất nước tôi Việt Nam sáng ngời.

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Hương mùa Thu




Tôi ra đời vào một sớm mùa Thu cách đây hơn bốn mươi mấy năm về trước. Bởi vậy nên bố mẹ đặt tên tôi là mùa Thu có Hương. Có lẽ được sinh ra vào mùa Thu - mùa của những bông hoa thắm sắc dưới ánh nắng vàng óng ả, mùa của những cơn gió heo may, lá vàng rơi xào xạc, mùa gợi sầu, gợi nhớ. Nên đã hơn bốn mươi mùa lá rụng trôi qua, nhưng trong tôi vẫn dạt dào cảm xúc mỗi khi thấy Thu về. Khi thì trầm lắng, dịu dàng. Khi thì thấy trong lòng xốn xang khó tả. Đôi lúc lại có những nỗi buồn phảng phất lướt qua...
Vẫn biết cuộc sống phía trước không phải lúc nào cũng là con đường bằng phẳng trải đầy hoa, nhưng tôi vẫn muốn - kể cả những lúc khó khăn nhất trong cuộc sống này, chỉ một bông hoa dại bên đường thôi cũng đủ làm cho tâm hồn tôi xao xuyến.
Yêu lắm cuộc đời này!

Mùa Thu có Hương


Tuần trước tôi đã ghi status trên FB : Mình mới biết " Đàn bà càng già càng có nhiều quà hihi "
Cảm ơn những lời chúc mừng của tất mọi người và những món quà, những đoá hoa tươi thắm cho ngày 16-9. Mặc dù "tất tả" trong những ngày vừa qua. Nhưng thấy rất ấm lòng khi được mọi người nhớ đến "ngày đặc biệt" trong năm này.
  

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012

Vườn nhà nay đã có hoa

Sau bao ngày kiên trì trồng hoa leo, cuối cùng ước mơ có một giàn hoa Tigôn do chính tay mình trồng cũng đã trở thành hiện thực. Cách đây mấy năm, khi còn ở nhà cũ, tôi đã nhiều lần trồng hoa leo ở trên ban công tầng hai, với mong muốn cho hoa leo lên hết mặt trước của ngôi nhà mà không thành. Hễ hoa vừa leo lên được mấy nhành là lại thấy khô héo vì bị cắt gần sát gốc. Tôi bực lắm! Cố rình xem ai đã dám trèo sang cắt gốc cây hoa leo của tôi. Rình mãi không được, rồi tôi lại kiên trì ra phố Hoàng Hoa Thám mua tiếp về trồng. Sau hai tháng chăm bẵm hoa vừa leo lên được 5 nhành thì lại bị cắt heo khô. Cuối cùng tôi cũng phát hiện ra thủ phạm phá hoại giàn hoa của tôi là một chú chuột. mà chẳng hiểu vì sao chú cắn cây của tôi không cắn sát gốc mà cứ lơ lửng ở một đoạn bên trên.
 Sớm nay ra hiên tưới hoa, tôi đã nhìn thấy chùm hoa đầu tiên bắt đầu nở. Hôm 30 tháng 4 vừa qua, hai mẹ con Bông lên trang trại nhà bạn Bông chơi. Nhìn giàn hoa Tigôn đẹp ngỡ ngàng mê mẩn nên xin một nhánh về trồng. Sau hơn 4 tháng trồng hoa trong chậu  đến nay cây đã ra hoa.
 
Bông hoa đầu tiên

Thắm sắc hơn khi nắng thu về