Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014
Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014
Những ngày vội vã
Bây giờ đang là mười giờ sáng ngày 24 tháng Chạp. Chỉ còn vài ngày nữa là Tết. Tôi cảm thấy ngột ngạt khi phải lái xe đi trên phố vào những lúc như thế này. Nhìn những dòng xe nối đuôi nhau, những chiếc xe máy lạng lách, rẽ ngược, rẽ xuôi. Đủ khiến tôi hoa mắt, chóng mặt. Mấy hôm nay, lượng xe lưu thông trên phố đông chưa từng thấy. Xe từ các tỉnh đổ về, xe biển xanh, biển trắng nườm nượp nối đuôi nhau đến các cơ quan ban ngành ở trung ương chúc Tết. Năm nay, trên phương tiện truyền thông phát đi phát lại tin, lãnh đạo ra chỉ thị " Cấm chúc tết lãnh đạo" khiến tôi bật cười. Mặc dù tôi là người may mắn, được làm việc trong môi trường không phải biếu quà các sếp, mà chỉ có các sếp tặng nhân viên mỗi dịp Tết đến. Nhưng tôi cũng thừa biết. Cấm thì cứ cấm. Ai dám không đi Tết lãnh đạo? Trên một số tuyến phố có trụ sở của các bộ ngành, ô tô xếp hàng dài chờ người vào chúc Tết. Bây giờ, vào những nơi ấy, có mấy ai đi tay xách nách mang gì đâu. Gọn nhẹ thì xách cái ca táp. Cồng kềnh hơn chút thì là túi rượu ngoại. Cứ thế, dòng người ra vào không ngớt. Ngày xưa các cụ có câu " phú quý sinh lễ nghĩa". Nhưng bây giờ, chưa " phú quý" thì cũng cố phải " lễ nghĩa" cho phải phép thôi.
Sáng nay tôi có việc phải ra ngoài, xe cứ phải nhích từng mét trên con phố đông đúc người qua lại. Bỗng nghe một tiếng rầm. Quay lại ngó. Một thanh niên đi xe máy đâm rầm vào đuôi xe tôi rồi ngã bổ chửng trên đường. Thấy hắn lò dò đứng dậy dựng xe lên, tôi mở cửa ra hỏi hắn. Đi đâu mà vội vã thế? Sao lại đi vào làn ô tô rồi đâm rầm vào xe tôi là sao? Mấy người đi trên đường cũng bức xúc nói chêm vào. Đi kiểu gì vậy? Sao lại đâm vào xe của người ta? Tôi chỉ hé cửa nói vậy thôi. Chứ không xuống xe ngó nghiêng cái đuôi xe làm gì. Vì đằng sau xe tôi là những dòng xe đang nối đuôi nhau dài vô tận. Tôi đoán, cùng lắm là móp một chút, nhẹ hơn thì chỉ xước sơn. Tôi mà dừng lại, cả tuyến phố tắc đường. Hàng trăm con mắt đổ dồn vào tôi ngó nghiêng. Vậy nên tôi để cho hắn đi, rồi tiếp tục hành trình nhích tiếp từng mét. Về tới chỗ đỗ xe ở văn phòng tôi, cũng quên chưa ngó xem cái đuôi xe của tôi nó xước xát ra làm sao.
Hai tuần vừa qua, tôi không có thời gian đi tập gym. Người bắt đầu thấy khó chịu. Nhưng tôi chẳng thể làm cho cuộc sống của mình dễ chịu hơn vào lúc này - khi không thể sắp xếp được thời gian. Dù chỉ chui vào đó tập 30 phút thôi cũng khiến tôi dễ chịu lắm rồi. Tôi đang ở trong trạng thái căng thẳng toàn thân, khi chưa hoàn thành xong được một đống việc xảy ra cùng một lúc. Tết đã khiến cuộc sống vốn đang bình yên của tôi bị đảo lộn thực sự. Tôi sợ sự vội vã. Mỗi khi phải gấp rút đi đâu, hay làm việc gì, tôi đều nhủ thầm, cứ bình tĩnh, cẩn thận, không đi đâu mà vội! Để tự trấn an mình. Nhưng trên thực tế, trong lòng tôi đang nghĩ đến trăm việc ngổn ngang. Trong đầu tôi đang tính, làm thế nào để nhanh chóng giải quyết xong mọi việc trong thời gian sớm nhất có thể? Để trước khi nghỉ Tết vài ngày, được nghỉ ngơi thoải mái một chút.
Tối hôm qua, sau khi giải quyết xong số việc trong ngày. Người mệt mỏi chẳng muốn ăn gì. Ngồi nói chuyện cùng con gái. Tôi buột miệng hỏi nàng một câu, mà hình như năm nào tôi cũng hỏi nàng câu đó, con có thích Tết không? Nàng bảo, có chứ ạ. Con vừa được nghỉ học, vừa được đi chơi. Lại còn được mừng tuổi nữa chứ. Không thích sao được. Còn tôi, tôi sợ Tết lắm rồi. Sợ nhất là tháng trước Tết. Có bao nhiêu việc nhỏ, việc lớn phải làm. Đến 29 tết, tôi mới thực sự được nghỉ ngơi, đi ngó nghiêng chợ hoa, sắp xếp trang trí lại nhà cửa. Thích nhất là ngày Mùng 1, Mùng 2. Tôi sẽ được sống với một Hà Nội rất khác, một cuộc sống tĩnh lặng, không ồn ào, không tắc đường,
không tiếng còi xe... Tất cả gợi nhớ về Hà Nội của mấy chục năm về trước.
Bao giờ cho đến ngày xưa!
Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014
Sapa có gì vui
Tôi vừa kết thúc kỳ nghỉ cuối năm 2013, đón năm 2014 ở Sapa. Trở về được hơn mười ngày. Nhưng người tôi vẫn đang trong trạng thái lặng lẽ, lửng lơ. Hết bồng bềnh trên mây, lại đến sương mù bao phủ quanh người. Bạn tôi bảo, Sapa có gì vui mà cậu lại mê lên đó đến vậy? Toàn sương mù lạnh lẽo. Đi lại thì khó khăn. Tôi bảo bạn, có lẽ tôi đã già. Thích sự bình yên, lặng lẽ ở nơi đây. Sống ở thành phố quá nhộn nhạo. Từ con người đến giao thông đều hỗn loạn, khiến tôi ngộp thở. Bởi vậy, mỗi khi lên Sapa, tôi như được sống một cuộc sống hoàn toàn khác - sống thật chậm, lặng lẽ từ từ. Tôi quên hết sự ồn ào, náo nhiệt của chốn thị thành, hòa mình cùng con người và cảnh vật nơi đây. Mỗi ngày tôi đi đến một nơi. Trên những con đường quanh co, uốn cong theo sườn núi. Mỗi địa danh ở Sapa đều cho tôi những cảm nhận dễ chịu khác nhau. Chỗ thì sương mù bao phủ, lên cao chút nữa ngắm mây trắng vờn quanh những ngọn núi cao trùng trùng, điệp điệp.
Sương mù huyền ảo
Trong thời gian ở Sapa, ngày nào điểm xuất phát của chúng tôi cũng bắt đầu từ phố Cầu Mây. Sau đó chúng tôi sẽ đi bộ vào những bản lân cận, hoặc thuê xe đến những nơi xa hơn. Có ngày chúng tôi đi bộ hơn chục cậy số vào các bản. Thăm quan cuộc sống của bà con người H'mông, người Dao sinh sống. Buổi nào không đi xa, tôi lại lang thang khám phá các quán cà phê ở Sapa. Tôi thích được ngồi bên lò sưởi, nhấp từng ngụm cà phê nóng để quên đi bên ngoài trời đang lạnh cóng.
Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013
Giáng sinh an lành!
Chúc cả nhà Giáng sinh vui vẻ & Năm Mới an khang, hạnh phúc!
Trước khi tôi đi chơi ở mấy tỉnh miền Tây. Bạn đã bảo, ra sớm đi! Giáng sinh bạn mời hai mẹ con cùng mấy người bạn khác tụ tập sum vầy một bữa. Bạn đã đặt chỗ rồi. Hai mẹ con tôi chỉ việc có mặt đúng giờ là được. Vậy là tôi không phải lo vụ Giáng sinh này mình đi đâu làm gì nữa!
Trên đường đi tới chỗ hẹn, hai mẹ con tôi ngồi trong xe, ngẫu hứng cùng nghêu ngao hát bài Santa Claus is coming to town. Bỗng nhiên tôi ngừng hát, quay sang nói với con gái. Con biết không, hôm nay mẹ đọc được một câu này bằng tiếng Trung, ngẫm thấy đúng ghê cơ. Con gái quay sang hỏi, câu gì vậy mẹ? Dịch sang tiếng Việt ý là:" Đừng nên gửi gắm hạnh phúc của mình vào người khác. Những niềm vui thực sự kia phải bắt nguồn từ chính mình!". Con gái bảo, vâng chính xác đấy mẹ ạ! Tôi bảo, mẹ thấy câu đó rất giống với suy nghĩ của mẹ " Hạnh phúc của mình, là do chính mình quyết định mà thôi!". Đó là câu trả lời với mọi người rằng, vì sao mẹ lúc nào cũng thấy lạc quan, yêu đời. Nàng quay sang bảo, mẹ có cô con gái tuyệt vời như thế, sao không vui tươi yêu đời được cơ chứ! Tôi trố mắt quay sang bảo nàng, con hài hước ghê nhỉ !:).
Cuộc sống của hai mẹ con tôi cứ trôi đi một cách nhẹ nhàng như vậy. Và chỉ còn mấy ngày nữa thôi, là lại hết một năm. Chúng tôi luôn cố gắng, mang đến cho nhau những niềm vui nho nhỏ hàng ngày. Cuối tuần này, nàng sẽ được nghỉ vài ngày. Tôi sẽ tháp tùng nàng đi chơi một chuyến nhân dịp cuối năm. Đó là món quà cuối năm tôi dành tặng nàng. Tôi muốn nàng có những chuyến đi cùng tôi để tích luỹ, hiểu biết thêm về cuộc sống muôn màu. Vì chẳng còn mấy năm nữa, nàng sẽ tách khỏi tôi luôn. Không còn muốn đi chơi cùng mẹ nàng nữa. Lúc đó tôi có thể sẽ yên tâm hơn, khi nàng đã từng có những chuyến đi "tập sự" từ trước.
Bạn chọn một nhà hàng có rượu ngon nổi tiếng, nằm sát ở Hồ Tây. Ngồi trên tầng có thể vừa ngắm cảnh Hồ Tây buổi tối, vừa nhâm nhi ly rượu cùng đồ ăn. Bọn trẻ con tung tăng chạy nhảy, rồi lại háo hức bóc quà Giáng sinh. Ngoài trời đang rất lạnh nhưng không khí Giáng sinh thật ấp cúng. Chỉ còn vài ngày nữa là kết thúc một năm. Luôn cầu mong mọi điều may mắn sẽ đến với tất cả mọi người!
Rượu ngon quá! Tây tây rồi
Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013
Sông nước miền Tây
Tôi vừa kết thúc một trong những kỳ nghỉ cuối năm bằng một chuyến đi tránh rét ngắn ngày ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Một chuyến đi với nhiều kỷ niệm và những ấn tượng thật khó quên. Ra tới Hà Nội, muốn ghi lại ngay những cảm nhận của tôi về những vùng đất và con người miền Tây mà tôi đã từng được đến và gặp. Vậy mà tôi bị cái rét ở Hà Nội làm cho " Đóng băng" luôn tất cả mọi cảm xúc. Đành post tạm vài tấm ảnh lên để ngắm và sẽ viết về một trong những nơi tôi có ấn tượng nhất trong những ngày lang thang ở vùng Sông nước miền Tây.
Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013
Vài gạch đầu dòng
- " Last Christmas I gave you my heart... " Những ca khúc bất hủ về Giáng sinh đã vang lên. Vừa rộn ràng, vừa buồn man mác bên tai. Nhắc tôi rằng, lại một mùa Giáng sinh nữa sắp tới! Ở một vài khu trung tâm mua sắm, đèn trang trí đã giăng lung linh trên những dãy phố. Trước cửa các văn phòng trong tòa nhà cũng bắt đầu trang trí cây thông noel. Không khí Giáng sinh ấm áp đã ở hiển diện ở khắp mọi nơi. Còn tôi - một kẻ bị " đánh cắp trái tim" thì vẫn còn đang hờ hững, chưa có bất kể một kế hoạch cụ thể gì cho riêng mình vào Lễ Giáng sinh sắp tới.
- Hai tuần nay, tôi đã có những buổi cuối tuần thật dễ chịu, dễ chịu nhất có thể. Được ngủ lười, rồi ra góc ban công ngồi đọc sách phơi nắng cùng những khóm dạ yến thảo rực rỡ sắc màu. Đi shopping cùng con gái.Tới phòng gym, rồi cà phê cùng bạn... Tôi vẫn đang tận hưởng những tháng ngày lặng lẽ bình yên nhất trong đời.
- Cuối tháng trước, tôi và nàng nhà tôi đã có một cuộc tranh luận nảy lửa. Rồi tôi giận nàng bằng cách, im lặng không nói gì. Im lặng hết mức có thể. Em gái tôi bảo " Kỳ lạ thật đấy! Làm gì có chuyện mẹ dỗi con bao giờ?". Tôi vẫn quan tâm chăm lo cho nàng theo đúng nghĩa vụ của một bà mẹ chăm sóc con. Chỉ trầm lắng với nàng hơn. Không bi bô kể chuyện, hay trêu trọc hỏi han nàng như mọi hôm.Tới ngày thứ ba, nàng xóa tan sự im lặng giữa hai mẹ con bằng cách, trong lúc tôi đang ngồi ở trên giường, nàng rón rén vào phòng, đưa tôi một món quà đính kèm theo vài dòng ghi vội và nói " Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ! Chẳng hiểu sao hôm đấy con điên điên". Đúng là hôm đấy nàng nhà tôi điên điên thật. Nhưng ngay lúc đó, tôi thấy nàng không thể nhận ra. Nếu có tranh luận nữa cũng không ra vấn đề. Vậy nên tôi phải chọn cách im lặng. Để cho nàng có thời gian phải suy nghĩ. Suy cho cùng, tôi vẫn luôn là một bà mẹ thật tệ! Vì đôi khi, tôi khá áp đặt ý nghĩ của mình cho con gái. Nàng đã mua tặng tôi một cây nến thơm có mùi lavander. Để tôi thắp sáng lên ngọn lửa yêu thương trong những ngày mùa đông giá rét.
- Hôm qua tôi bảo nàng, lâu lắm rồi mẹ không vào FB của con. Có gì hay ho không con? Nàng bảo, dạo này nàng ôn thi, nên nàng ít vào FB lắm. Tôi mò vào FB của nàng, đọc được stt của nàng ghi vào đúng buổi tối tôi và nàng tranh luận cùng nhau " Fake a smile then cry myself to sleep=)). thanks a lot mom=") "
- Cuối tuần vừa rồi, tôi và nàng ríu rít cùng nhau đi shopping. Tôi đã mua tặng nàng chiếc mũ Giáng sinh này làm món quà tạ lỗi với nàng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

































