Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2013

Hava Nagila


Tối Thứ Năm vừa rồi mình đi nghe David D'or, một danh ca hàng đầu của Israel hát. Trong đó có một bài mình đã cất công đi tìm vài năm nay mà không thể nào tìm ra - Hava Nagila.

Cách đây hơn mười năm, một cô bạn đi học ở Mỹ về cho mình mượn một đĩa nhạc hoà tấu với tựa đề Jewish Song. Mình nghe xong rồi thích mê mẩn. Nàng í liền cóp tặng mình một đĩa. Thỉnh thoảng, vào những tối cuối tuần, mình hay ngồi bệt xuống thảm, tựa lưng vào bàn, nhâm nhi ly Margarita rồi thưởng thức những bản nhạc đó. Giai điệu réo rắt, cảm giác thật sâu lắng, suy nghĩ mông lung. Sau vài năm chiếc đĩa sao đó bị hỏng mất. Bản gốc của bạn cũng bị mất tiêu luôn. Mỗi khi nhớ đến muốn nghe, tìm trên You Tube mãi mà không thể tìm ra bản nhạc đó. 
Cho đến tối Thứ năm vừa rồi mình đã được nghe David D'or hát lại bài này. Hoá ra đó là một bài hát dân ca vui nhộn khá nổi tiểng ở Israel - Hava Nagila.  tạm dịch là " Chúng ta hãy cùng vui". Vậy mà khi chuyển sang chơi Violin và Cello, chầm chậm réo rắt, buồn đến não lòng luôn. Tối về tôi lại cất công lên mạng tìm. Vẫn tìm trong vô vọng.
Thôi thì nghe Andre Rieu biểu diễn cùng dàn nhạc hoành tráng. Cũng thấy hay lắm rồi!





Everyday Look - Thứ Bẩy 13/4/2013

Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ!

Sáng cuối tuần được phép ngủ nướng một chút rồi cũng phải ra khỏi nhà, đi giải quyết một số việc nho nhỏ cho riêng mình. Thời tiết dạo này thật chẳng ra làm sao. Đã mấy hôm rồi, chẳng có lấy một chút nắng nào, bầu trời lúc nào cũng một màu trắng xám, lạnh lẽo. Trông thật u ám! Thèm được ngắm trời xanh, mây trắng, nắng vàng.
Mấy hôm nay trời lạnh, quần áo mùa đông thì đã đóng gói cất hết đi rồi. Chọn mặc chiếc quần bò Morgan cùng áo len Polo Jeans RL màu mười giờ cho đỡ u ám rồi bắt đầu ra khỏi nhà.





Xong việc rồi! Ngồi nghỉ ngơi trầm tư bên cốc Coffee Jelly mát lạnh

Mặc bộ này mới thấy, mình cần phải tập hăng hơn và ăn ít hơn:(

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Everyday Look- Thứ Sáu 12/4/2013


Hôm nay là ngày cuối tuần,  đi làm được ăn mặc thoải mái, nếu không có việc phải đi ra ngoài. Có thể mặc các thể loại như, quần bò áo phông, hoặc quần kaki...,  trừ quần soóc:)


Mở tủ ra, thấy cái quần ni quẳng ở góc tủ lâu lắm rồi không mặc, lôi ra là lượt tí tẹo rồi diện luôn đi làm. Những thể loại quần áo phải là là mình chúa ngại mặc. Vì rất mất công vào việc là lượt phẳng phiu.




Bỏ chiếc blazer len đen ra là lại thành một bộ diện đi chơi luôn




Tối qua đi xem chương trình biểu diễn " Giai điệu bàn bè" do Đại sứ quán Israel phối hợp với Học viện Âm nhạc Quốc gia tổ chức tại hát lớn TP. Hà Nội. Cùng với sự biểu diễn của David D'or - nam danh ca hàng đầu Israel, ca sỹ Thanh Lam, dàn nhạc giao hưởng Hà Nội (Học viện âm nhạc quốc gia) và David Eaton, Chỉ huy trưởng dàn nhạc giao hưởng thành phố New York.
Đi làm về, chỉ có 30 phút thay quần áo rồi phải đi ngay vì muốn đến đúng giờ. Trên đường từ văn phòng về nhà, trong đầu đã nghĩ, sẽ mặc một chiếc váy body fit. Cuối cùng lại chọn một bộ váy từ thời cổ lỗ sĩ nào  rồi. Khiến cháu Rong Rose vừa nhìn thấy đã nói, cô mặc váy chi mà nhừ đến thế là cùng. Mình thì chẳng có thời gian để mà trang điểm vì phải lái xe. Còn nàng Rong thì vừa ngồi trên xe vừa make up.





Hai cô cháu rất thích được đứng từ góc này ngắm phố phường Hà Nội


Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Everyday Look - Thứ Năm 11/4/2013


Năm nay không có rét tháng Ba? Những gánh hàng hoa rong chở đầy ắp hoa loa kèn trắng muốt, dịu dàng, tinh khôi đã có mặt trên khắp các nẻo đường Hà Nội. Báo hiệu một mùa Hè sắp tới.
Hai hôm nay, Hà Nội trời trở rét. Ngoài phố mọi người lại khoác lên mình những chiếc áo khoác nhẹ nhàng. Còn mình, ngồi trong văn phòng thời tiết quanh năm luôn là 22 đến 23 độ. Chỉ cần diện váy hoa đơn giản, cùng chiếc áo len có cùng tông màu với hoa nhẹ nhàng khoác bên ngoài là ổn cả ngày luôn

 Một ngày làm việc bắt đầu 






Giữ eo làm sao được khi không thể từ chối miếng bánh kem béo ngậy này, yum yum


Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Everyday Look - Thứ Tư 10/4/2013


Chưn chẳng dài, dáng chẳng đẹp, tuổi chẳng ít, quần áo chẳng còn mới, cũng chẳng mất công trang điểm cầu kỳ. Vậy mà vẫn đủ tự tin để làm một xê ri " thời trang trong ngày "dành cho U50. Rất mong nhận được những lời góp ý chân tình từ các bạn gần xa :D




Quen đeo kính rồi. Cứ bỏ kính ra là trông mắt kém sắc ngay





Trước bữa ăn trưa, ghé vào tiệm bánh mua bánh tặng một người bạn có sinh nhật vào tháng Tư 

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Ăn, tập - Tập, ăn

 "... Muốn khoẻ đẹp thì hãy tập thể thao, ai muốn khoẻ đẹp thì hãy tập thể thao"


Cuối tuần nào cũng gặp hai mẹ con chị ở cùng khu ở cũ đi tập cùng giờ. Hai mẹ con chị tập yoga ở phòng bên cạnh, còn mình thì rất ít khi vào lớp đó. Chị hỏi, vì sao em không tập yoga? Mình bảo chị, em cũng thích tập yoga lắm, nhưng chắc khoảng hai hoặc ba tháng nữa em mới tập yoga được. Đang độ phải tập để tiêu hao mỡ, tăng cơ và giảm cân. Yoga với em, chỉ là thư giãn thôi, chưa đủ độ. Mà toàn phải tham gia lớp Body pump, 20:20:20 hoặc Body combat (đấm bốc theo nhạc), sau đó làm một cuốc chạy bộ nữa, mới có thể khôi phục lại trọng lượng cơ thể của hơn một năm về trước được.

Trong vòng hơn một năm, tăng liền 4 kí. Tăng rồi không giảm xuống luôn vì cái thú ham ăn, lười vận động. Tháng đầu đi tập lại, không những không ăn uống kiêng khem gì, mà lại toàn phải uống thêm sữa ấm cho chút sôcola vào để còn có sức mà tập luyện. Sau bốn tháng tập luyện. Cơ thể mới cải thiện chút ít thôi, không nhiều. Bây giờ phải giảm hơn kí nữa thôi là ổn. Không ăn kiêng, lại chăm bồi dưỡng cơ thể. Giảm một cân cũng là vấn đề không nhỏ với mình. Thôi, lại biến gym thành một trong những niềm vui  trong cuộc sống vậy !
Uớc gì, mỗi ngày mình có hẳn 2 tiếng ở trong phòng gym 

Mình rất thích môn ni. Vì môn ni là một trong những môn giảm tress vô cùng hữu hiệu đấy.

 Trước khi cho tay vào găng đấm bốc phải cuốn dây thế này để không bị sái tay khi đấm


Tập rồi lại ăn, ăn rồi lại phải tập.

 Thỉnh thoảng lại có những buổi ăn thả phanh như vậy đó




Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn


Trưa nay, không đi tập gym như mọi ngày đi làm khác. Tâm trạng đang không được vui, vì vừa đọc xong một cuốn truyện buồn. Định rủ một ai đó sang quán mỳ Nhật ở bên cạnh ăn xem thế nào. Vì từ hôm khai trương đến nay, vẫn chưa qua ăn thử. Cuối cùng, lại quyết định xuống căng tin dưới tầng 3. Gọi một suất cơm, lặng lẽ ngồi ăn. Ăn xong, lên rủ đồng nghiệp sang toà nhà bên cạnh mua kem, vừa ăn vừa ngồi phơi nắng, ngắm buổi trưa tĩnh lặng một lúc. Rồi  lên phòng chợp mắt một lúc mới bắt đầu dậy làm việc. Đã lâu lắm rồi, không ngủ trưa. Lắm lúc tự nhắc mình, phải nhắm mắt nghỉ ngơi 5 phút, vậy mà chỉ được khoảng 1 phút, tôi lại mở mắt ra, nghĩ ngay đến việc gì đó mà mình quên chưa làm, hoặc lại lướt web.  Hôm nay, có lẽ sau mấy ngày thức khuya cày truyện, nên tôi cũng chợp mắt được khoảng 15 phút. Ánh mắt lờ đờ, tâm tư thẫn thờ tất cả là vì truyện. Lâu lắm rồi tôi không đọc cuốn nào say sưa đến vậy, cho đến tuần trước. Đọc trên tường FB của một người bạn viết ,


"Một tháng trước, vì đọc truyện ngắn trên mạng mà mình khóc, rồi đau họng rồi ốm, tự dặn lòng " từ mặt mấy tiểu thuyết ba xu". Chiều sang thăm Julia Tran, một " con nghiện" sách, một kẻ " sắt đá" có tiếng, bao năm chơi chưa một lần thấy nàng rơi nước mắt. Thế mà hôm nay, nàng ngấu nghiến tiểu thuyết ngôn tình, nước mắt đẫm đìa trên gối và nước mũi chan chứa một vạt áo, mắt húp, giọng khản đặc. . . Nghe hắn, lại mủi lòng, tha về hai bộ, thèm từ chiều mà chưa dám sờ. . . Hức, hức. . . Giờ thì không thể kìm hãm được cái sự tò mò và sung sướng, em bắt đầu đọc đây.
Nếu hôm nay em lỡ thức thâu đêm và mai sưng mắt thì đừng ai văn vẹo em rằng " có phải bị chồng đánh không nhé?".
Nặng hơn nữa là lỡ mai em ốm thì các Sếp bố trí người dạy thay em nhé. Hức, hức. . ."


 Tò mò nhảy vào hỏi nàng ý xem đó là cuốn gì xong. Lấy máy ra, nhắn cho cô em chuyên mua truyện giúp " Mua giúp chị 2 tập Bộ bộ kinh tâm " tin vừa gửi đi, nhận lại được trà lời ngay tắp lự " Vâng, mai em mang qua " . 

Con gái thấy mẹ ngồi đọc sách, ngó vào hỏi, mẹ đọc cuốn gì vậy?  Rồi nàng cầm lên và nói, ồ mẹ đọc cuốn này? Từ trước đến nay con có thấy mẹ đọc truyên tàu bao giờ đâu nhỉ.?  Với lại, đây là truyên dành cho teen đấy mẹ ạ. Mình bảo, truyện ngôn tình mà con? Nàng bảo vâng, truyện này 15++ là đọc được rồi mẹ ạ.

Kéo ghế ra ban công ngồi đọc cho thoáng. Ngồi đọc được gần hai tiếng, lại có việc phải đi. Đi chừng một tiếng lại về ôm truyện. Tối đến, đang đến đoạn hay không dứt thì bị cúp điện. Hậm hực nằm ườn một lúc, quyết định thắp nến lên để đọc. Có điện rồi thì cày một mạch đến 2h 30 sáng, hết cuốn một mới đi ngủ. Hôm sau dậy đi làm bình thường. Sáng đến, lên FB cằn nhằn với cô bạn. Say thì có say, nhưng sướt mướt đâu, mà chẳng thấy? Nàng hỏi tôi, đọc hết cuốn thứ hai chưa ? Tôi nói, mới hết nửa cuốn thứ hai thôi. Hay tôi máu lạnh, đọc chẳng thấy mít ướt gì cả? Nàng bảo cứ đọc tiếp đi.  Đọc gần đến chương cuối thì nước mắt nhạt nhoà. Thương cho số phận của Nhược Hi. Phải dứt ngay truyện, đứng dậy đi dạo một vòng cho nước mắt đỡ rơi lã chã. Rồi vào đọc tiếp. Không sưng mắt, nhưng đọc xong thì buồn ngẩn ngơ, ngơ ngẩn. Quyết định không đi tập gym nữa.

Lòng tự hỏi, có nên " cạch " truyện ngôn tình của Đồng Hoa không nhỉ?

 " Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau
 Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều..."



                                          Một khi đã say, mất điện cũng chỉ là chuyện nhỏ