Cứ ở nhà được vài buổi cuối tuần là bắt đầu thấy cuồng chân. Muốn đi! Chẳng cần biềt đi đâu, miễn là tạm lánh xa nơi ồn ào náo nhiệt, được hít thở không khí trong lành. Vậy là cả nhà lại quyết định lên đường. Đi về nơi vắng người, ít tiếng còi xe. Tận hưởng cái cảm giác yên bình của những miền quê Việt Nam yêu dấu!
Đi nhiều mới thấy, phong cảnh quê hương mình đẹp thật! Nhất là có những buổi được ngồi giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, uống rượu, ngắm trăng non. Cảm giác lúc đó thật sâu lắng, khó nói lên lời.
Đường đi có rất nhiều khúc quanh co. Nhưng bạn sẽ chẳng thể nhìn thấy bất kể một chiếc gương cầu lồi nào trên suốt chặng đường vài chục cây số. Như vậy cũng hay, bạn cứ việc vừa thư thả lái xe cho an toàn, vừa được ngắm nhìn phong cảnh núi non hai bên đường.
Ráng chiều
Sáng sớm trên vùng cao
Chúng tôi may mắn lên Hoà Bình vào đúng ngày chợ phiên của người dân địa phương. Nghe bác chủ nhà nói, cứ năm hôm mới có một phiên. Đi bất kể nơi nào, tôi cũng muốn được ghé thăm chợ ở vùng quê nơi đó. Chúng tôi rủ nhau dậy sớm đi chợ. Chợ phiên được họp ngay hai bên đường. Nếu xe ô tô nào muốn đi qua, cứ việc bò từng bước một để thoát qua khỏi cái chợ này. Chợ rất đông và chủ yếu là chị em phụ nữ mang hàng đi bán. Nhà nào có sản phẩm gì, cũng đều có thể mang ra bày ở mặt đường ngồi bán. Mỗi người một thứ, có nhà chỉ mang đi bán 1 túi đậu đen nho nhỏ, một vài quả mít chín cây, hoặc là một mớ cua vừa mới bắt được.
Nhìn thấy những chú vịt con đáng yêu này, các bạn trẻ thích quá nên mua hai con mang về nhà nuôi
Trải qua hành trình hơn 100 cây số, hai chú vịt con đã an toàn về đến ngôi nhà mới
Bữa tiệc tối cuối tuần của người Mường hiếu khách














