Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Món quà bất ngờ

Không thể diễn tả được cảm xúc của mẹ vào buổi sáng nay, khi vừa bước vào phòng ăn phát hiện ra món quà của con gái tặng mẹ đặt ở trên bàn. Mẹ hạnh phúc vô cùng khi con luôn mang lại cho mẹ những điều bất ngờ. Mẹ lại càng vui hơn khi thấy con gái mẹ ngày càng khôn lớn, tinh tế và chăm chỉ. Tối qua đi trên xe, hai mẹ con mình đã có một buổi nói chuyện vô cùng thú vị, khiến mẹ nhận ra rằng, có nhiều điều mẹ cần học từ con.
Hôm nay mẹ đã thưởng thức bữa sáng bằng món bánh cookies do chính tay con làm cùng tách cà phê nóng rồi con yêu ạ. Cảm ơn yêu con nhiều lắm!



Thứ Hai, 7 tháng 3, 2011

Semiscon Vocal Band





Lần đầu tiên mình được xem chương trình biểu diễn của Đoàn nghệ thuật Semiscon Vocal Band 神秘失控人聲樂團 đến từ Đài Loan,  với phong cách A Capella vô cùng độc đáo. Mỗi một ca sĩ đều có sở trường của riêng mình để tạo ra những âm thanh thay thế nhạc cụ. Đoàn đã đi rất nhiều nước biểu diễn và lần này tới biểu diễn tại hai thành phố của Việt Nam là Hải Phòng và thành phố Hồ Chí Minh.



Và lần đầu tiên đoàn biểu diễn không chuyên của Văn phòng hát trước đông khán giả như thế này. Tiết mục biểu diễn của đoàn rất thành công và nhận được sự cổ vũ nhiệt tình của khán giả.

Nhạc trưởng Sếp chỉ huy rất pro.




Ca sĩ không chuyên trước giờ biểu diễn

Văn phòng chụp ảnh giao lưu cùng nhóm nhạc.


Tranh thủ thời gian tập luyện trước ngày biểu diễn

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2011

Đổi gió

Mình là người rất sợ nghe nhạc sến, hình như là chẳng khi nào nghe được trọn một bài.  Hồi còn bé, khu nhà mình nhà nào cũng có một cái đài Melody, bốn cái chân của nó dài ngoẵng. Thời đó, nhạc vàng đang bị cấm nghe,  thế nên mấy chị lớn hơn mình vài tuổi ở cùng khu mỗi khi muốn nghe nhạc vàng thì đều phải đợi những lúc bố mẹ đi làm rồi  mới dám bật lên nghe trộm. Mình chẳng thấy nhạc vàng hay gì cả, nghe gì mà não nề.  Thời đó, mặc dù mình chẳng biết tiếng Anh nhưng lại  thích nghe  ABBA, Smokie và Bee Gees. Bởi vậy nên mình chẳng thuộc được lời của một bài nhạc sến nào cả. Mình còn nhớ, cách đây hai năm, trong một lần đi taxi. Vừa bước vào xe, cậu tài xế bật đĩa nhạc vàng, một bài gì đó mà mình không nhớ nhưng nghe vô cùng  sến. Mình vội vàng nói với cậu ấy, em ơi, làm ơn tắt ngay giúp chị cái bài hát này được không? nghe sợ quá! sao em còn trẻ vậy mà lại thích nghe nhạc sến não nề đến vậy.? Cậu ta cười hề hề rồi tắt ngay bài hát đó đi, lại còn nói thêm một câu, chị tính trẻ nhỉ! Chẳng hiểu tại sao nhưng em thích nghe những bài nhạc vàng này lắm. Mình được thể nói luôn, cuộc sống đang tươi đẹp như thế này, tự nhiên nghe những ca từ ấy khiến chị cảm thấy cuộc sống có chiều hướng tiêu cực quá!


Vậy mà tối nay mình nhận lời đi xem chương trình  biểu diễn của Tuấn Vũ và Giao Linh. Một phần vì thấy cô em nhiệt tình mời quá, một phần mình  vì mình cũng tò mò một chút, đổi gió thử đi nghe  nhạc sến  xem sao.
Nghe ca sĩ Giao Linh hát quả thật là sến, nghe hơi khó vào, mình không thích lắm! Đến ca sĩ  Tuấn Vũ  hát thì  mình thấy khá hơn một chút vì chất giọng của Tuấn Vũ  hay. Ngày xưa,  mình biết mỗi Tuấn Vũ hát bài Hoa sứ nhà nàng, vì đi đến chỗ nào cũng nghe thấy bật bài  hát đó, nghe mãi rồi quen! Có một điều  khiến mình bật cười là anh ý hát nhạc sến của Việt Nam, nhưng hát xong mỗi bài đều luôn mồm nói thank you, thank you... nghe cứ kỳ kỳ thế nào ý. Chắc là anh ý tưởng mình đang biểu diễn tại Mỹ  chăng?
Cuối cùng là chàng ca sĩ ngông, lắm tài nhiều tật Ngọc Sơn. làm chủ  buổi diễn.  Lần đầu tiên mình được nghe Ngọc Sơn hát. Chất giọng cao, khỏe và âm vực khá rộng. Mặc dù sến nhưng lại pha đôi chút hài hước và biến tấu, khiến khán giả Hà Nội nhiệt tình vỗ tay hưởng ứng. Công nhận Ngọc Sơn hát hay thật! nhất là bài Lòng Mẹ. Cách ăn mặc của chàng này thì quả là, chẳng giống ai.


Thứ Ba, 1 tháng 3, 2011

Tương Tư

Dạo này nàng bỗng dưng trở nên trầm tính hẳn, nàng chẳng còn vui vẻ, yêu đời như trước. Nàng luôn sống trong tâm trạng căng thẳng, hồi hộp.  Mặc dù công việc ở văn phòng của nàng bận kinh khủng, nhưng nàng vẫn không thể ngừng được việc nghĩ đến anh ý. Nàng đang tương tư, tương tư một  anh chàng mà không chỉ một mình nàng thích, mà nàng biết chắc chắn một điều rằng, sẽ có rất nhiều người cũng mê anh ý như nàng.Từ trước đến nay nàng luôn nghĩ rằng, mình là kẻ yêu không bao giờ toan tính, ý vậy mà lần này, trong đầu nàng đang toan tính rất nhiều về anh, nàng muốn sở hữu anh thật nhiều, để nàng có thể vi vu đây đó, rồi lại muốn anh ý to béo ra. Nhất là trong cái thời buổi bão giá này, nàng lại mê anh ý nhiều hơn nữa. Trong lòng nàng tự nhủ, phải bình tĩnh! không lại xôi hỏng bỏng không hết kế hoạch của mình bi giờ! Vậy là lúc rảnh, nàng giết thời gian bằng cách đọc truyện, để nàng tạm quên anh ý đi. Nàng lôi mấy cuốn truyện mới mà nàng chưa  kịp đọc ra, đặt ở đầu giường bên trái một cuốn, bên phải cũng để một cuốn. Nhưng cứ đọc được vài chục trang là hình ảnh anh ý lại lởn vởn trong đầu nàng, nàng đặt ngay cuốn truyện sang bên cạnh, mắt chong chong nhìn lên trần nhà, mơ màng nghĩ về anh ý. Nghĩ mãi rồi nàng lại chuyển sang nghe nhạc, những lúc tâm trạng nàng bất an như thế này, âm nhạc là cách giúp nàng quên đi tất cả, quên cả anh ý đi. Nhưng  nghe  nhạc xong rồi, mọi việc lại đâu vào đấy, nàng nhớ anh ý cồn cào, không biết bao lâu nữa thì anh ý sẽ thuộc về nàng nhỉ? mặc dù nàng biết rằng mình chinh phục anh ý thì phải biết chờ đợi một thời gian, xong rồi mình lại chán, hết mê  anh ý mà thôi, mà không cẩn thận, anh ý sẽ bạc bẽo lắm, nhưng nàng vẫn quyết chinh phục anh ý bằng được. Rồi nàng lại mơ màng nghĩ, nghĩ đến cái thời nàng còn trẻ, có lẽ do nàng đã quá hài lòng với cuộc sống vốn có của nàng  rồi nên nàng chẳng màng đến anh ý lắm. Để đến tận bây giờ nàng lại  tham lam muốn có anh ý rất nhiều. Vẫn biết rằng anh ý là kẻ rất khó lường nhưng nàng vẫn muốn sở hữu anh ý nhiều hơn nữa. Nàng muốn nói với anh ý rằng, Tiền ơi, em đang mê anh !

Thứ Tư, 23 tháng 2, 2011

Vì sao quá yêu Em

Vậy là hôm nay mình đã tìm ra lời của  bản nhạc mà Richard Clayderman chơi  - Always. Cứ tưởng đó là một bản nhạc bí ẩn nào đó, nhưng hóa ra lại là một bài hát của ca sĩ Đài Loan nổi tiếng một thời Huang Pin Yuan (Hoàng Phẩm Nguyên) và Mo Wen Wei (Mạc Văn Úy) đọc lời  rap - Na Me Ai Ni  Wei Shen Me 那麼愛妳為什麼( Vì sao quá yêu Em).
Cách đây vài năm, đang trong lúc tâm trạng không vui, một người bạn đã gửi cho mình mấy bản nhạc của Richard Clayderman để nghe. Trong số đó,  Always đã khiến mình mê mẩn, nghe đi nghe lại mà không biết chán. Mình đã thêm vào mục, một trong những bản nhạc của Richard mà mình yêu thích nhất, chỉ sau Mariage D' amour, Voyage a Venise và  Souvenir D' enfance. Lần nào nghe bản nhạc này cũng khiến mình có cảm giác réo rắt một nỗi buồn.



Và đây là bài Na Me Ai Ni  Wei Shen Me  那麼愛妳為什麼 do Huang Pin Yuan và Mo Wen Wei hát (Tác giả bài hát gốc này hình như là người Hàn Quốc). Huang Pin Yuan  một thời quá nổi tiếng với bài Ni Shen me She De Wo Nan Guo 你怎麼捨得我難過(Vì sao Em nỡ để anh buồn) là một trong những bài bài hát tiếng Trung mình yêu thích mỗi khi đi hát karaoke.
Có một điều, cho đến tận bây giờ bản thân mình không lý giải được rằng, mình rất sợ nghe  những bài hát tiếng Việt sến, nhưng những bài hát tiếng Anh hoặc tiếng Trung sến thì lại thích nghe?





Vì sao quá yêu Em 那麼愛妳為什麼

Ca sĩ : Hoàng Phẩm Nguyên và Mạc Văn Úy
Lời dịch : Hsiang

" Chia tay Em là ngốc nghếch, là đúng hay sai
Là thấu đáo hay yếu mềm
Kết cục là yêu, là hận hay là gì đi chăng nữa
Nếu đó sự giải thoát
Thì tại sao vẫn còn lưu luyến ở trong tim?
Vì sao quá yêu Em


Đọc hát(Mạc Văn Úy)

Từ quan điểm của người phụ nữ, em muốn nói với anh rằng:
Cho dù anh có dâng cho em một tình yêu thắm thiết, 
Một con tim nồng nhiệt đi chăng nữa
Thì cũng chỉ khiến người ta coi như không quen biết mà thôi!
Nói thì anh không nghe, nghe thì anh không hiểu,
hiểu thì anh không làm, làm thì anh làm không xong, hừm
Bây giờ anh còn hát như vậy
Rốt cục ý anh là sao?

Đối diện với cuộc sống khó khăn đầy lạ lẫm và mơ hồ.
Những ngày đã qua dường như vẫn còn đang âm thầm chế nhạo anh
Chế nhạo sự buồn chán và dày vò của anh
Có lẽ , người ấy yêu Em nhiều hơn Anh... "


Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Tin làng

Sáng nay đi chợ phố, thịt lợn, thịt bò vẫn bày bán la liệt tại các quầy. Lượn đi, lượn lại vài vòng chẳng biết mua gì. Thôi thì lại mua ít sườn về nấu món con gái mình yêu thích vậy! Mặc dù đã được cảnh báo rằng, dạo này dịch bệnh ở lợn và bò nghiêm trọng lắm! Đừng nên ăn, tạm thời chỉ nên ăn thịt gà, cá và trứng thôi! Ôi dào ôi, bác cứ vẽ chuyện, bi giờ ăn cái gì cũng sợ thì chỉ có nước nhà em tuyệt thực. Hơn nữa, ngày nào em chẳng chăm đọc báo, nghe đài, có thấy báo đài nói gì đâu.
Chiều, tự dưng muốn phóng xe về quê, định bụng chỉ ghé về chút rồi sang . Ai dè, chẳng hẹn mà nhà nào cũng về. Cả hội rủ nhau ở lại nấu bữa cơm tối ăn rồi mới sang. Mỗi lần về quê, mình rất thích lượn một vòng chợ quê, vì mình mê rau củ quả ở quê mình lắm, rau sâu có, rau mơn mởn có, tha hồ mà lựa chọn. Bảo cậu em chở chị đi chợ một lát. Ra tới chợ, có mấy quầy thịt mà chẳng thấy bầy hàng bán, chợ chỉ toàn rau là rau, đi đến cuối chợ thì cũng có được một hàng bán mà chẳng thấy người mua, chưa kịp hỏi han gì thì gặp ngay bà chị họ ở chợ, bà liền lôi ra thì thầm, em ơi dịch bệnh nghiêm trọng lắm, đừng mua thịt lợn nhé! nhà chú A, chú B, lợn mẹ, lợn con chết hết cả rồi, chẳng cần chôn chiếc gì cả, nhà ai cũng đem lên cầu đôi vất  xuống sông Hôm kia, nhà chú A còn mấy con lợn ốm, người ở phố về mua trả có 70 nghin đồng một con, chú ấy bực mình mắng cho một trận đuổi đi, ấy vậy mà hôm nay phải gọi người ta sang mua với giá có 100 nghìn một con để về làm lợn quay bán đấy cô ạ, tôi nghe nói ở  một số chợ trên  Thái Nguyên bây giờ còn cấm bầy bán thịt  lợn và thịt bò cơ. Trời ơi, vậy mà thủ đô nhà em chẳng biết gì, vẫn thấy dân tình vô tư mua về ăn ầm ầm. Với lại bác cho em hỏi tí, sao dịch bệnh lợn chết nhiều như vậy mà chính quyền địa phương lại không có hướng dẫn cách hủy là thế nào, sao lại đem ra sông mà vất như vậy. Ôi dào,chôn với chiếc cái gì, cứ vứt để giải quyết cho nhanh, thời gian đâu mà đào với chẳng chôn. Choáng !!!


Cô bé bán rau Chíp.

Gái làng

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

Thơ thẩn của AQ

Trời Hà Nội mấy ngày nay mưa, lạnh, đường phố bẩn lép nhép.
Người Hà lội mấy ngày nay bận, mệt, người cứ thấy ươn ươn.

Sáng nay trời Hà Nội bỗng dưng hửng nắng.
Người Hà lội lòng cũng thấy ... tửng luôn.


Ngẫm

Trời mưa mãi cũng tạnh
Người ươn mãi lại tươi
Buồn mãi rồi sẽ vui
Bận mãi rồi sẽ hết

Cuộc đời vẫn còn dài hun hút ở phía xa...