Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

Cuộc đời là những chuyến đi


Sông Lô nước trong xanh

Đang là mùa đẹp nhất trong năm ở Hà Nội. Vậy mà tôi chỉ muốn trốn chạy khỏi nơi đây!
Vừa mới đầu tuần, đã mong nhanh đến cuối tuần. Để lại được vác ba lô lên đường. Tránh xa nơi ồn ào náo nhiệt, đi về nơi xa vắng, hít thở không khí trong lành và quên đi hết nhưng lo âu phiền muộn. Để rồi khi trở về, lại phải đối mặt với cuộc sống thực tại. Với một núi công việc để mưu sinh. Thế nhưng, có những lúc, mới xa Hà Nội được vài ba ngày, tôi đã nhớ Hà Nội đến cồn cào. Chỉ muốn quay về ngay!

 Tuần vừa rồi, chúng tôi vừa có một chuyến đi đầy gian khổ, nhưng không kém phần vui vẻ. Gần mười tiếng đồng hồ ngồi trên xe, mà cả hội vẫn tán dóc tỉnh queo, không biết mệt là chi!
Cuộc đời là những chuyến đi, mỗi một chuyến đi đều cho tôi những trải nghiệm thật thú vị. Vẫn còn quá nhiều địa danh trong nước mà tôi vẫn chưa có dịp được ghé qua - để khám phá những " Vẻ đẹp tiềm ẩn" của đất nước. Với quĩ thời gian eo hẹp như hiện nay, tôi chỉ có thể có những chuyến đi chớp nhoáng, ngắn ngày. Rồi lại phải trở về để "cày cuốc". Dự định cho một chuyến đi chơi xa lâu ngày vẫn còn rất xa. Chưa dám buông bỏ tất cả để đi. Hiện tại, sẽ cố gắng rèn luyện thể lực và chăm chỉ cày cuốc. Để khi về hưu non, có đủ sức khỏe và tài chính, rong ruổi trên những chặng đường còn lại của cuộc đời.


Tạo dáng tại UBND huyện Chiêm Hóa, Tuyên Quang





Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Tan chảy


Ngày cuối tuần đi leo núi vào đúng vào ngày 20-10. Từ trước đến nay, mình chưa bao giờ có khái niệm ngày đó là ngày gì. Mặc dù ra đường, nhìn người và hoa nhộn nhịp, nhưng lòng không thấy xốn xang hay buồn tủi, khi không nhận được quà và hoa. Sáng hôm đó, phải dậy từ rất sớm để đi. Chiều về đến nhà, người cũng hơi mệt. Thay quần áo xong, vội lên nhà pha cốc cà phê để uống. Từ sáng đến chiều, chưa được cốc nào vào người, thấy kém phần tỉnh táo. Cà phê vừa bê xuống, thật bất ngờ khi nhìn thấy trên bàn đặt một hộp bánh macaron nhỏ, ba chiếc bánh kem mochi trà xanh (loại mẹ thích ăn nhất), kèm theo một tấm thiệp. Chẳng hiểu vì sao, lúc nào viết thiệp tặng mẹ, nàng cũng đều viết bằng tiếng Anh. Có lẽ cho bớt phần sến sẩm :)). Tuy trình tiếng Anh của mẹ mới chỉ đến lớp vỡ lòng, chính tả của con gái cũng sai tùm lum. Nhưng mẹ cũng "tan chảy" khi đọc được những dòng chữ của con gái. Nàng luôn mang đến cho mẹ nàng những niềm hạnh phúc rất bất ngờ.


Sớm nay, thu se lạnh!  Mẹ lại pha cho mình một cốc cà phê không đường. Ngồi nhâm nhi chiếc macaron con gái tặng. Lòng ấm áp vô cùng! Cảm giác hạnh phúc trào dâng.



Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Cuối tuần leo núi




Hôm qua là một ngày leo núi thường niên của chúng tôi. Năm nào cũng vậy, để gặp gỡ một đoàn xuất phát từ Hải Phòng cùng lên Yên Tử leo núi, chúng tôi phải rời Hà Nội từ rất sớm. Khi trời vẫn còn tối đen, chưa nhìn thấy mặt người.Tới gần địa phận tỉnh Bắc Ninh, rạng đông bắt đầu xuất hiện. Lần đầu tiên tôi được ngắm rạng đông lâu như vậy, ở những vị trí khác nhau do sự di chuyển của xe. Chọn cho mình một ghế ở ngay gần đầu, vị trí dễ quan sát nhất. Dán mắt qua lớp kính xe. Tầm nhìn khá thoáng rộng, tôi nhìn không chớp mắt khi thấy bầu trời sáng dần lên từ xa. Một bức tranh thiên nhiên đẹp tuyệt vời hiện lên ngay trước mắt, thật khó tả! Dưới chân núi xa xa, những mảng đỏ hồng bắt đầu xuất hiện, di chuyển ngày càng cao, xen lẫn vào những đám mây trắng bồng bềnh đan kín vào nhau tầng tầng, lớp lớp, từ từ bay lên trên bầu trời xanh thẳm. Một lúc sau, mặt trời bắt đầu nhô lên, đỏ rực như một quả cầu lửa ngay trước mặt. Lên cao thêm một chút nữa, rồi bị những đám mây che kín, tạo ra những vệt hồng ngang loang dài, từ từ khuất sau những đám mây.
Tôi ước gì lúc đó tôi có một chiếc máy ảnh thật xịn, để có thể ghi lại được những khoảnh khắc đẹp đó một cách sắc nét hơn.

Rạng đông một ngày đẹp trời(Trên QL 1A)

 Sáng sớm trên QL 18

Lần đầu tiên tôi may mắn được đi leo núi vào một ngày đẹp trời như thế này. Năm nào lên Yên Tử, nếu không vào ngày bão, thì cũng vào ngày mưa dầm.









Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Những ngày vừa qua


Có quá nhiều việc phải làm trong những ngày vừa qua. Trước Lễ Song Thập một tuần, không đến phòng gym được lần nào. Chạy ngược chạy xuôi mệt quá. Khỏi cần tập luôn! Nghỉ ngơi thêm một hai ngày nữa cho lại sức, rồi sẽ lại buổi tập buổi không.

Dạo này mình bị mọi người chê, để mặt gầy quá, nên trông già:(. Nghe chê nhưng lại chẳng buồn. Vì ai cũng hiểu, theo qui luật tự nhiên của cuộc sống, con người sẽ già đi theo năm tháng. Điều quan trọng nhất là, mình đang có một tinh thần lạc quan yêu đời và một sức khoẻ tốt. Chỉ cần vậy thôi, không mong ước gì nhiều.

Tuần trước, hẹn gặp chị bạn hơn mình gần chục tuổi. Sau gần một năm mới gặp lại, chị thay đổi nhiều. Da dẻ sáng hơn trước. Trông rất tự tin. Mình hỏi chị có bí quyết gì mà lâu ngày không gặp trông khác vậy? Chị bảo, gần một năm nay chị tập Pháp Luân Công. Mình hỏi chị, chị sống ở xa vậy? Sao có lớp mà học? Chị bảo, chị toàn tự tập qua You Tube và đọc sách. Trước đây, chị có rất nhiều bệnh như: tim, basedow, tiền mãn kinh.... Hàng ngày phải uống hàng đống thuốc, ngày nào không có thuốc là người mệt mỏi khó chịu, tính khí thất thường. Từ khi chị theo tập Pháp Luân Công, chị không cần dùng đến thuốc nữa mà vẫn thấy ổn. Tâm tính thay đổi điềm đạm hơn rất nhiều. Hơn nữa, rất chủ động về thời gian. Vì luyện ở nhà, không phải mất thời gian đi lại. Lúc nào rảnh là có thể luyện được. Mình cũng đã nghe qua Pháp Luân Công. Nghe nói, ở đại lục cấm kinh lắm. Mình bảo chị hướng dẫn qua xem mấy động tác. Cũng không khó để tự tập ở nhà. Nhưng  mình đang mua thẻ tập gym cả năm rồi. Nên chắc phải sang năm mới thử học được. Nếu ổn, mình sẽ theo!

 Tháng trước, các bạn sinh viên trong đoàn Đại sứ thanh niên Đài Loan sang Việt Nam. Đến giao lưu với các bạn sinh viên của một số các trường đại học lớn ở Hà Nội . Mình mới có dịp được trở về mấy trường đại học. Trở về theo đúng nghĩa là, được sống trong môi trường sinh viên, giao lưu cùng các bạn, ăn cơm ở căng tin của trường và cũng xì tin như các bạn ấy luôn :D. Cảm xúc thật bồi hồi. Cái thời sinh viên xa xưa ấy, bỗng nhiên lại được trở về. Phải công nhận các bạn trẻ bây giờ tự tin và năng động hơn thế hệ trước rất nhiều. Điều kiện và môi trường học tập cũng tốt hơn trước. Cuộc sống bây giờ đúng là một thế giới phẳng. Ở hai nước khác nhau, chưa từng gặp gỡ trao đổi cùng nhau. Chỉ gặp nhau qua một buổi giao lưu. Tất cả đã là không biên giới. Qua những câu chuyện, qua những bài hát, các bạn ấy đã hoà vào nhau, không có một khoảng cách nào cả. Kết thúc chương trình giao lưu là một buổi liên hoan văn nghệ giữa các trường đại học. Đạo diễn là một đồng nghiệp của tôi phối hợp cùng các bạn sinh viên. Có thể nói, buổi biểu diễn đã rất thành công( ở đây)

Hôm qua, Lễ Song Thập vừa kết thúc. Về tới nhà mệt mỏi tới mức không ngủ được luôn. Được một ngày nghỉ bù, nhưng mình muốn gộp lại đến tháng sau làm một chuyến đi xa. Tự thưởng cho mình sau những ngày lao động mệt nhọc. Mình sẽ quyết định, dứt bỏ một sự kiện của tháng mười một để đi chơi. Mình vẫn nói với mọi người" Vắng cô thì chợ vẫn đông" nhưng lần này mà nghỉ chắc "Quản lí chợ" cũng phải ậm ừ đồng ý thôi. Nhưng chắc sẽ không vui, trong lòng sẽ bảo, biết có sự kiện từ trước mà vẫn còn nghỉ. Kệ thôi, thể là đủ rồi, nghĩ nhiều làm gì cho mệt!


Lễ song thập lần thứ 102

Đoàn hợp ca của văn phòng hát cùng dàn nhac giao hưởng Eva Green 


Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Tháng Chín


Một tháng Chín đầy áp lực, mệt mỏi với một đống công việc chồng chất đã được giải quyết gần xong.  Năm nay, sinh nhật mình lại rơi đúng vào tuần bận nhất trong tháng. Nhưng dù sao, hôm đó cũng có một buổi ăn trưa cùng tất cả các bạn đồng nghiệp, và buổi tối vẫn kịp về nhà cùng gia đình thổi nến để chúc mừng ngày mình ra đời.

Cảm ơn những lời chúc mừng, những đoá hoa tươi thắm cùng những món quà mọi người tặng cho mình. Thêm một tuổi nữa qua đi, mà vẫn chưa kịp có thời gian để ngẫm lại, những buồn vui của một năm vừa qua. Dù gì đi nữa, vui nhiều hơn buồn là may mắn lắm rồi


Tháng Chín với quá nhiều công việc và niềm vui. Sinh nhật vừa qua. Trung Thu lại tới. Mệt mỏi sau những giờ làm việc căng thẳng. Cũng chẳng có thời gian để thưởng lãm trăng. Nhưng cả nhà cũng có một bữa cơm đoàn viên đơn giản để đón Trung Thu.


Gần hai chục năm đi làm, vào những ngày lễ tết, mình may mắn không phải đi tặng quà các sếp. Mà ngược lại, các sếp luôn tặng quà nhân viên.


. Đây là một trong những hộp bánh sếp mua từ Đài Loan, mang sang tặng nhân viên nhân dịp Trung Thu





Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

24h trong ngày


- 11:00 pm  ngày 9/9: quyết định đi ngủ, để 4h sáng dậy xem trận chung kết US Open giữa Nole và Rafa.
- 1:00 am : Bỗng nhiên tỉnh giấc. Không ngủ lại được nữa, nhưng cứ phải nhắm mắt nằm nghỉ, để mai còn có sức mà đi cày
- 4:00 am :TV tự động bật. Tỉnh dậy xem trận chung kết US Open bắt đầu
- 6:30 am : Sang phòng gọi con gái dậy ăn sáng để mẹ đưa đi học. Mẹ vừa xem TV vừa tranh thủ đánh răng, rửa mặt thay quần áo đi làm.
- 7:00 am : Đưa con gái và cháu gái đến trường, rồi vội vàng đến văn phòng bật TV xem nốt trận chung kết
- 7:35 am :Rafa đã đả bại Nole, giành chiếc cup Grand Slam lần thứ 13 trong sự nghiệp
- 8:00 am : Ăn sáng và tự pha coffee tại văn phòng ngồi ăn, uống và lướt web check/trả lời mail
- 8:30 am : Bắt đầu một ngày làm việc
-10:30 am : Con gái tan học buổi sáng. Mua cho mẹ một suất Burger và đồ uống. Để mẹ ăn, trưa còn tranh thủ đi tập gym
-11:40 am : Mr. Lucas sang bảo: Hsiang, 1:00 pm vào phòng họp tập hát để chuẩn bị cho đợt giao lưu vào tháng tới( xin vào muộn 10p' vì đã có lịch đi tập gym vào buổi trưa)
-11:55 am : Vôi vàng chạy sang phòng gym, tham gia lớp Body Combat.
-12:50 am : Chuồn khỏi lớp tập sớm 10p', vội vàng vào tắm thay đồ, rồi chạy về văn phòng
- 1:10 pm : Tranh thủ tập hát cùng các đồng nghiệp
- 2:00 pm : Vào phòng làm việc tiếp
- 3:00 pm: Bụng đói cồn cào, không thể làm việc được nữa. Nhờ một bạn xuống mua hộ một bát bún cá ăn không xỉu mất.
-3:30 pm :Vào phòng trà ăn, ăn xong đi pha một cốc coffee, vừa làm việc vừa uống.
-5:30 pm: Con gái lên văn phòng ngồi đợi mẹ về cùng
-5:45 pm: Cùng con gái về nhà
- 6:00 pm : Về tới nhà. Định bụng thay quần áo, nghỉ ngơi khoảng 30p' rồi lên xem cả nhà ăn tối ntn
- 6:10 pm: Chuông cửa kêu, ngó xuống thì thấy bố mẹ đi dạo ghé vào thăm các con. Lên nhà, gọt hoa quả ngồi ăn và nói chuyện cùng bố mẹ.
- 6:30 pm : Bố mẹ về ăn tối. Đặt cơm và nhặt rau, ngâm trong chậu rửa rồi xuống nhà nghỉ ngơi một lúc.
- 7:00 pm :  Lên phòng bếp rửa rau nấu ăn.
-7:45pm : Cả nhà có mặt đông đủ ngồi ăn tối, nói chuyện
- 8:30pm : Ăn xong, pha một cốc trà nóng mang xuống phòng ngồi uống. Check mail xem lại cho bạn một số giấy tờ để ngày mai ký.
-9:30 pm: Đánh răng rửa mặt xong. Mang sang phòng cho con gái một cốc nước  uống, rồi về phòng mình lướt web. Vừa ngồi chưa được 5p'. Em gái xuống gọi lên có chị hàng xóm thân thiết của gia đình sang mời cưới. Lại lên ngồi tiếp khách thêm 20p'
-9: 50pm : Đọc tin, vào blog nhảm
-10:30 pm : Mệt! Đi ngủ sớm. Kết thúc công việc của một ngày!

G9!



Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

Yêu lắm những tháng ngày



Tháng đầu tiên của mùa Thu đã qua. Chẳng mấy chốc, lại kết thúc một năm. Thời gian cứ vuột trôi; hối hả, vội về. Chẳng có thời gian để mà nhìn lại những tháng ngày đã qua.

Những ngày này, cuộc sống trôi qua thật nhẹ nhàng êm ả. Với mình, không nhất thiết " Tiền phải đầy túi, tình phải đầy tim"  thì cuộc sống mới đẹp tươi. Mà ngay lúc này đây - tại thời điểm này, mình đang tận hưởng một cuộc sống vô cùng tuơi đẹp. Màu xám của đất trời chẳng khiến cho cuộc sống của mình giảm đi sự tươi sáng. 

Sáng nay, đáng lý ra cả nhà sẽ đi nghỉ hai ngày ở khu suối khoáng nóng. Mình đã tưởng tượng ra cảnh, được ngâm mình trong bể nước suối nóng. Thả hồn theo những áng mây trôi. Ngắm cảnh núi non cây cối xanh tươi.Chuẩn bị dậy để đi thì nhìn thấy bầu trời xám xịt. Báo hiệu sẽ có một trận mưa dài không biết khi nào mới ngớt. Em từ trên tầng gọi điện xuống bảo: mưa thế này, nhà mình không đi nữa nhé? Thế là cả nhà quyết định, không đi nữa. Ở nhà liên hoan tại gia. Lại có những bữa cơm đoàn viên đầm ấm, chan hoà. Mỗi ngày trôi qua, cuộc sống đều thật tuyệt! Hãy biết trân trọng từng phút, từng giây trong cuộc sống này. Để cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn. Sống là để đừng bao giờ phải nói câu hối tiếc.

Dạo này, mình rất vui khi suốt ngày "hẹn hò" với nàng nhà mình. Sáng vừa chia tay nhau xong. Trưa lại hẹn nàng đi ăn uống. Rồi hết giờ lại phải gặp nhau một chút rồi mới về nhà cùng nhau. Hai mẹ con đang tận hưởng những tháng ngày  êm đềm hạnh phúc. Yêu lắm! Cuộc đời này!