Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Ăn, cầu nguyện & đi





Phải lòng Lhasa

Xuống tới sân bay Lhasa, chúng tôi về ngay khách sạn. Cậu hướng dẫn cho biết, mất khoảng một giờ xe mới vào tới Lhasa.
Hai bên đường từ sân bay tới Lhasa, thỉnh thoảng chúng tôi lại gặp cảnh sát vũ trang súng ống quanh mình, lính, trạm kiểm soát, cờ Đại lục bay rợp trời cùng với những băng rôn biểu ngữ sặc mùi "hô khẩu hiệu" được giăng lên ở rất nhiều nơi. Tây Tạng kỷ niệm 50 năm ngày thành lập. Sẽ có diễu binh, diễu hành cùng rất nhiều hoạt động chào mừng ngày giải phóng. Chúng tôi là một trong những khách du lịch may mắn, vô tình được đứng bên đường xem các đoàn xe diễu binh biểu dương lực lượng đi trên phố. Đó là lý do vì sao dịp này Tây Tạng hạn chế người nước ngoài nhập cảnh.

Tôi phải lòng Lhasa ngay từ khi bước chân vào con ngõ rộng của khách sạn, nơi chúng tôi ở. Với lối kiến trúc mang đậm nét Tây Tạng, hoa văn màu sắc sặc sỡ nhưng vô cùng bắt mắt và cuốn hút, cùng với mùi hương trầm thoang thoảng toả ra từ sảnh của khách sạn. Khiến cho tôi có cảm giác rất thân quen, như mình đã thuộc về nơi này từ lâu rồi. Chứ không có bất kỳ một chút cảm giác bỡ ngỡ của người lần đầu được đặt chân đến mảnh đất thiêng này. Sau khi làm thủ tục check in, chẳng cần phải nghỉ ngơi,để làm quen với cái gọi là " phản ứng cao nguyên" như mọi người đã kể trước khi chúng tôi lên đường. Chúng tôi hẹn nhau, 30 phút sau gặp nhau ở sảnh khách sạn để cùng nhau đi ăn trưa. Cậu hướng dẫn đưa chúng tôi vào trung tâm phố cổ ở Lhasa, tìm một nhà hàng ăn trưa, ngồi cùng chúng tôi một lúc rồi chào tạm biệt, để chúng tôi ngồi lại đó ăn uống, rồi được tự do đi khám phá phố phường ở Lhasa buổi chiều và tối. Hẹn hôm sau, 9 giờ sáng sẽ đến đưa chúng tôi đi thăm các tu viện ở Lhasa. Chúng tôi ngồi trên nóc của tòa nhà đối diện với quảng trường, say sưa ngắm nhìn dòng người đi lại tấp nập mà nóng hết cả chân. Chỉ muốn ăn thật nhanh, để bắt đầu một hành trình khám phá vùng đất đầy linh thiêng và bí ẩn này.

Vừa bước chân vào một cổng đi vào quảng trường Barkhor , chúng tôi đã gặp một trong những chốt kiểm tra an ninh như ở sân bay. Balo túi xách đều phải cho vào máy soi kiểm tra. Bật lửa phải để lại, không được mang vào trong quảng trường. Điều khiến tôi ngạc nhiên hơn nữa là, trên các góc của nóc nhà trước quảng trường, có vài người lính ngồi trực trong những cái lều dựng tạm . Dùng ống nhòm quan sát toàn bộ khu quảng trường. Bộ đàm luôn cầm trong tay. Tôi đã cảm nhận thấy, người Tạng không được tự do trên chính mảnh đất của mình!
Ăn trưa xong, chúng tôi bắt đầu đi bộ vào quảng trường Barkhor, điều khiến tôi vô cùng ngạc nhiên và thích thú là những người dân ở nơi đây, trên gương mặt họ, ai ai cũng đều toát lên vẻ thật thà, hiền hậu. Họ đi bộ quanh quảng trường theo chiều kim đồng hồ, trên tay cầm chuỗi hạt hoặc maliluan ( quay luân hồi), vừa đi vừa cầu nguyện. Khiến cho tôi, vốn dĩ là một kẻ vô sư vô sãi cũng hòa mình vào dòng người miệng khẽ nguyện cầu " Oma Mani Padme Hum".
Chúng tôi vô cùng hào hứng, quên hết mệt mỏi, đi bộ trên từng con phố, xuyên vào các ngõ nhỏ tĩnh lặng để tận hưởng những khoảng khắc hiếm có trong đời.



















Đây là sân của khách  sạn tôi ở tại Lhasa. Cứ mỗi khi đi qua sân, nhìn thấy mấy cô nhân viên của khách sạn ngồi nghỉ trưa nói chuyện, lại khiến tôi nhớ đến cuốn truyện Người đua diều của nhà văn Khaled Hoseini.








Hoa trên ban công khách sạn







Một tốp lính đi tuần đã vô tình lọt vào ống kính của tôi



Đường phố ở quảng trường Barkhor buổi trưa khá vắng người

Đền Jokhang nằm ngay ở trung tâm khu quảng trường Barkhor






















Đã hơn 11 giờ đêm mà chúng tôi vẫn gặp một người đàn ông làm lễ nhất bộ nhất bái.








Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Ngẫu hứng Tây Tạng


Tôi nghĩ, mơ ước được đi Tây Tạng không chỉ là của riêng mình tôi, mà còn là mơ ước chung của rất nhiều bạn gần già, cũng như các bạn trẻ. Đã là mơ ước thì phải được ấp ủ từ bao năm. Ấy vậy mà chuyến đi này của chúng tôi, từ lúc ấp ủ đến lúc khởi hành, tất cả chỉ vẻn vẹn trong vòng 20 ngày. Bởi vậy nên tôi gọi chuyến đi này của chúng tôi là một chuyến đi đầy ngẫu hứng!
Đã thế, trong chuyến đi này lại còn gặp toàn thánh nổ ( ăn được, làm được, chém chuối được), thánh hớn ( đang ngất trên cành quất, nhưng lúc cần thiết, vẫn hớn quên mình) và tiên nữ ( hiền lành hưởng thái bình) tạo nên một chuyến đi đầy những trải nghiệm vô cùng thú vị và khó quên.

Khởi nguồn của chuyến đi được bắt đầu bằng một bữa cháo lòng, vào một ngày trong tuần thứ hai của tháng Tám. Một bạn trong nhóm cháo lòng đã inbox hỏi xem, tuần đó có ai rảnh buổi trưa nào trong tuần không? Vì bạn ấy thèm tụ tập để ăn một bữa lòng lợn. Vậy là tôi lên tiếng bảo, chỉ rảnh trưa hôm đó thôi. Còn đâu các ngày trong tuần tôi đều bận. Thế là bữa cháo lòng được quyết ngay sau 2 giờ hẹn hò. Chúng tôi vừa ăn vừa hàn huyên về các lịch đi chơi trong năm. Tôi bảo bạn đồng hành trong đợt leo Fan đầu năm rằng, chúng tôi sẽ lên lịch đi chinh phục nóc nhà Đông Nam Á-Kota Kinabalu vào đầu năm tới. Nhưng thực ra, tôi mong muốn được đi Tây Tạng trước, chứ không phải là Kota Kinabalu. Vậy là cả hội đồng thanh nói, muốn đi! Nhưng lịch đã kín rồi. Chẳng nhẽ lại đợi đến mùa thu năm sau? Tôi bảo, tôi còn rảnh vào cuối tháng Tám, đầu tháng Chín. Còn trung tuần tháng Chín và tháng Mười là tôi lại bận mất rồi. Vậy là một cuộc điện thoại được gọi đi thăm dò ngay trong bữa trưa hôm đó. Chúng tôi quyết định gom hộ chiếu làm visa Trung Quốc gấp, để còn xin giấy phép đi Tây Tạng. Hộ chiếu của tôi đang đưa đi làm visa Nhật. Tôi phải gọi mang về làm visa Trung Quốc trước, sau đó làm visa Nhật rồi mới đi Tây Tạng. Vé sang Trung Quốc đã xong, chỉ còn chờ giấy phép vào Tây Tạng là chúng tôi sẽ mua vé Thành Đô - Lhasa. Chúng tôi được báo, đầu tháng 9 Tây Tạng kỷ niệm 50 ngày thành lập ( chịu sự kiểm soát của Trung Quốc). Vậy nên sẽ hạn chế người nước ngoài nhập cảnh vào Tây Tạng từ cuối tháng 8 đến ngày 12/9. Nhưng với lòng quyết tâm cao độ, nên bạn đồng hành của chúng tôi lại mail thuyết phục bên Tây Tạng giúp đỡ hết sức, để chúng tôi có thể đi vào đầu tháng 9. Đến ngày 28/8 vẫn chưa thấy hồi âm. Tối hôm đó, bạn tôi lại gọi một cuộc điện thoại sang Tây Tạng để hỏi kết quả. Bên Tây Tạng trả lời ngày mai mới biết. Tôi lo lắng nói với các bạn, chúng ta phải tính phương án 2. Kiểu gì thì chúng ta vẫn cứ đi! Gặp phải thánh nổ thản nhiên chém. Kiểu gì cũng sẽ có permit trước ngày khởi hành. Bạn tôi được một bạn phượt chuyên nghiệp tư vấn, nếu không có permit vào Tây Tạng, chúng tôi sẽ bay đến Thành Đô rồi thuê xe đi theo lộ trình không cần giấy phép, nhưng phong cảnh vẫn không kém phần hấp dẫn so với đường bay đến Lhasa. Đến tối 30/8 thì chúng tôi được báo là giấy phép đã thành công được 80% rồi. Hy vọng hôm sau sẽ có tin tốt là hoàn thành 100%. Chúng tôi vội nhờ công ty du lịch ở Lhasa đặt giúp vé từ Thành Đô đi Lhasa. Và bảo phía bạn cho chúng tôi tài khoản để chúng tôi chuyển tiền đặt cọc cho việc làm giấy phép và tiền vé. Bên bạn trả lời, không cần thiết phải đặt cọc bất kể một đồng nào, sang đó thanh toán sau cũng được. Vậy là tôi chuẩn bị hành lý vội vàng trước hôm khởi hành một ngày.

Chúng tôi lên đường vào đúng hôm Hà Nội đang rầm rộ mít tinh, diễu binh, diễu hành mừng Ngày Độc Lập.


Tây Tạng nhìn từ trên máy bay



Bè lũ 5 tên tại sân bay Lhasa




Phút ngẫu hứng










Body Combat giữa cao nguyên mênh mông :))





Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Sen cuối mùa

Hàng năm, cứ mỗi khi gần cuối mùa sen, là đến ngày giỗ ông nội.

Giỗ ông nội năm nay vào một ngày cuối tuần mưa tầm tã, kéo dài suốt từ mấy ngày hôm trước. Chiều thứ Bảy đưa bố mẹ về quê. Nhờ người dọn dẹp nhà cửa đến lau dọn bụi bẩn của căn nhà sau một thời gian không có người ở. Ở lại dạo mưa một lúc rồi về. Sáng Chủ Nhật, trời vẫn không ngừng mưa. các cháu nội ngoại đã có mặt đông đủ từ sớm. Mỗi người một tay, phụ trách một vài món làm cơm thắp hương cho ông. Bọn trẻ con gọi ông bằng cụ mấy năm nay đã lớn. Chúng là những trợ thủ đắc lực. Chạy ngược, chạy xuôi phụ giúp bưng bê các món sắp lên mâm cỗ. Ngày giỗ ông là một trong ba ngày trong năm các con cháu nội ngoại có mặt đông đủ nhất. Cũng là dịp để con cháu nhớ về cội nguồn. Thắp cho ông nén nhang. Cầu mong ông phù hộ cho sự bình yên của đại gia đình họ Hoàng. Ăn xong, cả nhà lại quây quần pha vài ấm trà sen. Ngồi nghe các bậc tiền bối kể chuyện ngày xưa của các cụ. Chỉ có vài giờ đoàn tụ họ hàng nội ngoại, rồi lại ai về nhà đấy, tẩt bật với cuộc sống mưu sinh hàng ngày, nhưng đã ghi sâu vào trong tâm trí của các cháu. Mãi không bao giờ quên.














Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Sáng sớm trên bãi biển

Dậy sớm đón bình minh. 
Lần đầu tiên được nhìn thấy cuộc sống của người dân nơi đây. Tấp nập, nhộn nhịp từ buổi sáng sớm.