Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Ngẫu hứng Tây Tạng


Tôi nghĩ, mơ ước được đi Tây Tạng không chỉ là của riêng mình tôi, mà còn là mơ ước chung của rất nhiều bạn gần già, cũng như các bạn trẻ. Đã là mơ ước thì phải được ấp ủ từ bao năm. Ấy vậy mà chuyến đi này của chúng tôi, từ lúc ấp ủ đến lúc khởi hành, tất cả chỉ vẻn vẹn trong vòng 20 ngày. Bởi vậy nên tôi gọi chuyến đi này của chúng tôi là một chuyến đi đầy ngẫu hứng!
Đã thế, trong chuyến đi này lại còn gặp toàn thánh nổ ( ăn được, làm được, chém chuối được), thánh hớn ( đang ngất trên cành quất, nhưng lúc cần thiết, vẫn hớn quên mình) và tiên nữ ( hiền lành hưởng thái bình) tạo nên một chuyến đi đầy những trải nghiệm vô cùng thú vị và khó quên.

Khởi nguồn của chuyến đi được bắt đầu bằng một bữa cháo lòng, vào một ngày trong tuần thứ hai của tháng Tám. Một bạn trong nhóm cháo lòng đã inbox hỏi xem, tuần đó có ai rảnh buổi trưa nào trong tuần không? Vì bạn ấy thèm tụ tập để ăn một bữa lòng lợn. Vậy là tôi lên tiếng bảo, chỉ rảnh trưa hôm đó thôi. Còn đâu các ngày trong tuần tôi đều bận. Thế là bữa cháo lòng được quyết ngay sau 2 giờ hẹn hò. Chúng tôi vừa ăn vừa hàn huyên về các lịch đi chơi trong năm. Tôi bảo bạn đồng hành trong đợt leo Fan đầu năm rằng, chúng tôi sẽ lên lịch đi chinh phục nóc nhà Đông Nam Á-Kota Kinabalu vào đầu năm tới. Nhưng thực ra, tôi mong muốn được đi Tây Tạng trước, chứ không phải là Kota Kinabalu. Vậy là cả hội đồng thanh nói, muốn đi! Nhưng lịch đã kín rồi. Chẳng nhẽ lại đợi đến mùa thu năm sau? Tôi bảo, tôi còn rảnh vào cuối tháng Tám, đầu tháng Chín. Còn trung tuần tháng Chín và tháng Mười là tôi lại bận mất rồi. Vậy là một cuộc điện thoại được gọi đi thăm dò ngay trong bữa trưa hôm đó. Chúng tôi quyết định gom hộ chiếu làm visa Trung Quốc gấp, để còn xin giấy phép đi Tây Tạng. Hộ chiếu của tôi đang đưa đi làm visa Nhật. Tôi phải gọi mang về làm visa Trung Quốc trước, sau đó làm visa Nhật rồi mới đi Tây Tạng. Vé sang Trung Quốc đã xong, chỉ còn chờ giấy phép vào Tây Tạng là chúng tôi sẽ mua vé Thành Đô - Lhasa. Chúng tôi được báo, đầu tháng 9 Tây Tạng kỷ niệm 50 ngày thành lập ( chịu sự kiểm soát của Trung Quốc). Vậy nên sẽ hạn chế người nước ngoài nhập cảnh vào Tây Tạng từ cuối tháng 8 đến ngày 12/9. Nhưng với lòng quyết tâm cao độ, nên bạn đồng hành của chúng tôi lại mail thuyết phục bên Tây Tạng giúp đỡ hết sức, để chúng tôi có thể đi vào đầu tháng 9. Đến ngày 28/8 vẫn chưa thấy hồi âm. Tối hôm đó, bạn tôi lại gọi một cuộc điện thoại sang Tây Tạng để hỏi kết quả. Bên Tây Tạng trả lời ngày mai mới biết. Tôi lo lắng nói với các bạn, chúng ta phải tính phương án 2. Kiểu gì thì chúng ta vẫn cứ đi! Gặp phải thánh nổ thản nhiên chém. Kiểu gì cũng sẽ có permit trước ngày khởi hành. Bạn tôi được một bạn phượt chuyên nghiệp tư vấn, nếu không có permit vào Tây Tạng, chúng tôi sẽ bay đến Thành Đô rồi thuê xe đi theo lộ trình không cần giấy phép, nhưng phong cảnh vẫn không kém phần hấp dẫn so với đường bay đến Lhasa. Đến tối 30/8 thì chúng tôi được báo là giấy phép đã thành công được 80% rồi. Hy vọng hôm sau sẽ có tin tốt là hoàn thành 100%. Chúng tôi vội nhờ công ty du lịch ở Lhasa đặt giúp vé từ Thành Đô đi Lhasa. Và bảo phía bạn cho chúng tôi tài khoản để chúng tôi chuyển tiền đặt cọc cho việc làm giấy phép và tiền vé. Bên bạn trả lời, không cần thiết phải đặt cọc bất kể một đồng nào, sang đó thanh toán sau cũng được. Vậy là tôi chuẩn bị hành lý vội vàng trước hôm khởi hành một ngày.

Chúng tôi lên đường vào đúng hôm Hà Nội đang rầm rộ mít tinh, diễu binh, diễu hành mừng Ngày Độc Lập.


Tây Tạng nhìn từ trên máy bay



Bè lũ 5 tên tại sân bay Lhasa




Phút ngẫu hứng










Body Combat giữa cao nguyên mênh mông :))





Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Sen cuối mùa

Hàng năm, cứ mỗi khi gần cuối mùa sen, là đến ngày giỗ ông nội.

Giỗ ông nội năm nay vào một ngày cuối tuần mưa tầm tã, kéo dài suốt từ mấy ngày hôm trước. Chiều thứ Bảy đưa bố mẹ về quê. Nhờ người dọn dẹp nhà cửa đến lau dọn bụi bẩn của căn nhà sau một thời gian không có người ở. Ở lại dạo mưa một lúc rồi về. Sáng Chủ Nhật, trời vẫn không ngừng mưa. các cháu nội ngoại đã có mặt đông đủ từ sớm. Mỗi người một tay, phụ trách một vài món làm cơm thắp hương cho ông. Bọn trẻ con gọi ông bằng cụ mấy năm nay đã lớn. Chúng là những trợ thủ đắc lực. Chạy ngược, chạy xuôi phụ giúp bưng bê các món sắp lên mâm cỗ. Ngày giỗ ông là một trong ba ngày trong năm các con cháu nội ngoại có mặt đông đủ nhất. Cũng là dịp để con cháu nhớ về cội nguồn. Thắp cho ông nén nhang. Cầu mong ông phù hộ cho sự bình yên của đại gia đình họ Hoàng. Ăn xong, cả nhà lại quây quần pha vài ấm trà sen. Ngồi nghe các bậc tiền bối kể chuyện ngày xưa của các cụ. Chỉ có vài giờ đoàn tụ họ hàng nội ngoại, rồi lại ai về nhà đấy, tẩt bật với cuộc sống mưu sinh hàng ngày, nhưng đã ghi sâu vào trong tâm trí của các cháu. Mãi không bao giờ quên.














Thứ Năm, 30 tháng 7, 2015

Sáng sớm trên bãi biển

Dậy sớm đón bình minh. 
Lần đầu tiên được nhìn thấy cuộc sống của người dân nơi đây. Tấp nập, nhộn nhịp từ buổi sáng sớm.
















Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Về miền gió cát


Đi Mũi Né nhiều lần rồi. Nhưng lần đầu tiên tôi mới có thời gian đi Bàu cát trắng. Một trong những đia điểm quá nổi tiếng ở Bình Thuận ( được gọi là sa mạc cát ở Việt Nam). Đến nơi, được tận mắt nhìn thấy những cồn cát rộng mênh mông trải dài tít tắp, với những đường cong uốn lượn, mới cảm nhận thấy tuyệt vời làm sao! Gió cát thổi mát rượi chứ không hề nóng như tôi đã từng tượng tượng khi đi trên sa mạc. Thỉnh thoảng, những đợt gió lớn thổi vào đồi cát, tạo lên những trận gió cát làm rát hết cả đôi chân mặc sooc ngắn của tôi. Bọn trẻ thì bất chấp những cơn gió cát, tha hồ lăn lộn để có được những cảm giác thật khó quên trong chuyến đi lần này.


Chúng tôi quyết định không thuê xe chạy trên cát mà tự đi bộ để cảm nhận được vẻ đẹp của những cồn cát ở nới đây.

Vì đi sớm nên trên những dải cát dài chưa hề có một dấu chân người


Cảm giác thật yomost :)

Cả nhà tự sướng


Bọn trẻ chẳng mấy khi có dịp được nhào lộn trên cát




Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Mùa sen nở

Đến hẹn lại lên. Mùa sen đã về!



Một ngày cuối tuần, nàng chở mẹ đi dạo một vòng Hà Nội để kèm tay lái xe máy thực tế cho nàng. Hai mẹ con đi một vòng phố cổ. Sau đó chọn một quán trà kiểu Châu Âu có tiếng ở Hà Nội, ngồi nghỉ ngơi, nhâm nhi tách trà chiều. Trong lúc uống trà, mẹ có ý định lên Hồ Tây mua sen về ướp trà cho ông. Lên tới Hồ Tây đúng lúc mặt trời sắp lặn. Mải mê ngắm hoàng hôn nên ra tới hồ sen thì trời đã tối. Chủ hồ sen bảo, em muốn mua sen về ướp trà thì sớm mai, trước 6h30 lên hồ, may ra mới còn sen để bán. Muộn hơn là không còn đâu nhé!  Mẹ hẹn con gái, hôm sau cố dậy sớm lên hồ mua sen.

Không khí sớm mai trên hồ sen thật dễ chịu. Hai mẹ con rút ngay điện thoại ra, tranh thủ chụp được vài tấm hình rồi mới ngồi ngắm sen và tận hưởng không khí buổi sáng sớm trong lành ở nơi đó. Mặt trời đã lên, một ngày nắng nóng bắt đầu. Mùi thơm từ những bông sen trên hồ tỏa hương thơm ngát. Lòng ngất ngây theo hương sen nhẹ bay trong nắng gió Tây Hồ.







Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Tai bay vạ gió

Từ rất lâu rồi, tôi đã luôn nghĩ, mình phải rất cẩn trọng trong cuộc sống hàng ngày. Ra đường luôn cố gắng không bon chen, nhường nhịn khi tham gia giao thông. Cố gắng cẩn thận, để tránh những điều đáng tiếc xảy ra với mình. Vậy mà, bỗng dưng vào một ngày Chủ Nhật đẹp trời. Đã có một chuyện chẳng bao giờ ngờ đến đã xảy ra với tôi. Chuyện nhỏ, nhưng đã mang lại bao phiền phức với cá nhân tôi. Ghi lại để nhớ.

Tối Thứ Bảy, bạn gọi hẹn đi cà phê buổi sáng Chủ Nhật. Tôi nói với bạn rằng, tôi muốn dành buổi sáng Chủ Nhật đến phòng tập gym vì Thứ Bảy tôi đã đi chơi cả ngày không tập. Hẹn bạn lúc khác. Bạn hỏi tôi đến phòng gym vào lúc mấy giờ? Tôi bảo bạn, 10 giờ bắt đầu. Vậy là bạn hẹn chúng tôi gặp nhau ăn sáng cà phê sớm. Sau đó tôi đến phòng gym là vừa.

Sớm hơn giờ cà phê, mẹ gọi điện hỏi, con có lịch gì chưa? Tôi hỏi mẹ, bố mẹ định đi đâu? Mẹ bảo nếu chưa có lịch gì thì chở bố mẹ đến nhà bạn chơi. Tôi ít khi từ chối bố mẹ nếu không có lịch gì quan trọng. Tôi bảo mẹ, 9h30 con sẽ vào đón. Sau đó tôi dậy, chuẩn bị đi cà phê cùng bạn.

9h20 phút tôi chào bạn rồi rời quán cà phê gần nhà để về lấy xe vào chở bố mẹ đi. Vừa đi ra khỏi quán cà phê được chừng 40m. Một con chó của nhà đầu phố bất ngờ chạy ra đợp ngay một phát vào chân tôi ngọt lịm. Quá bất ngờ, tôi chưa kịp nghĩ chuyện gì xảy ra với mình thì nhìn xuống chân. Xong rồi! Đây là sự thực, không phải là mơ! Một vết cắn sâu đã ở cẳng chân của tôi. Tôi hoang mang vô cùng, hét lên. May mà bên cạnh là tiêm làm răng đã cho tôi vào lấy xà phòng xối nước vào rửa vết thương. Tôi nhờ cô lễ tân gọi chủ nhà xuống, để tôi hỏi tình hình con chó. Em lễ tân bảo, giúp việc nói, chị chủ  nhà đi bơi nên không mang điện thoại. Tôi băng bó vết thương xong, nhờ mấy em ở tiệm răng nhắn chủ nhà, buổi chiều tôi sẽ quay lại xem phiếu tiêm phòng dại cho chó. Rồi vội vào đón bố mẹ đến nhà bác bạn bố mẹ. Bố mẹ đến nhà bạn chơi. Hai bác cứ giữ ở lại ăn trưa, vì mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi. Bố mẹ tôi thì sốt ruột chuyện của tôi nên cứ bảo về luôn. Nhìn hai bác già đang rất vui khi có bạn già đến chơi mà lại đột ngột về. Tôi bảo bố mẹ tôi, cứ ở lại ăn xong rồi về cũng được. Nói vậy thôi, chứ trong lúc đi chơi cùng bố mẹ tôi cũng hoang mang lo lắng vô cùng.

Đưa bố mẹ về nhà xong, tôi về nhà cất xe rồi đi bộ ra nhà chủ chó. Sau một hồi bấm chuông, chị chủ nhà xuống mở cửa mời tôi lên nhà. Chị xin lỗi tôi vì khi chị đi vắng. Con trai đã mở cửa nhà đi ra ngoài mà không xích chó lại. Tôi hỏi chị giấy tiêm phòng. Chị nói, giấy tiêm phòng nhà chị có, nhưng tiêm từ tháng tư năm ngoái, năm nay vẫn chưa tiêm. Hiện con chó nhà chị đang bị bênh ngoài da, chị bôi thuốc cho nó nên nó đang bị đi ngoài. Lúc đầu tôi chỉ định mua thuốc kháng sinh, thuốc chống phù nế và tiêm phòng uốn ván. Còn đâu là sẽ theo dõi chó hàng ngày, xem tình hình như thế nào rồi mới đi tiêm phòng dại. Vì tôi biết, tiêm phòng dại rất không tốt cho sức khỏe. Tôi trách chị, sao chó nhà chị dữ vậy mà chị không đeo rọ mỗm cho nó. Nuôi cho mà để như vậy thì nguy hiểm cho mọi người quá. Chị định rút ví ra đưa tiền cho tôi, nhưng tôi gạt đi ngay. Tôi bảo chị, điều tôi cần bây giờ là chị phải theo dõi chó và có trách nhiệm thông báo cho tôi thường xuyên để tôi yên tâm. Chứ lúc này đây, tôi đang lo sợ nên phải đến hỏi chị cặn kẽ chứ không phải đến vòi tiền.

Buổi chiều, con gái mang đơn thuốc đi mua thuốc về xong. Chở tôi đến Trung tâm tiêm phòng uốn ván. Hơn 2 giờ chiều mà tôi lấy số 168, trong lúc đó họ mới đang tư vấn tiêm phòng cho mọi người đến số 41. Người đông đúc, nóng vã mồ hôi. Tôi bảo con gái là tôi mệt, cần về nhà nghỉ ngơi nên không đợi nữa. Về gần đến nhà thì chị chủ nhà gọi điện, hỏi tôi đã đi tiêm chưa? Tôi bảo, tôi mệt không đợi được nữa, sáng hôm sau sẽ dậy sớm đi tiêm. Chị bảo, nếu tiêm uốn ván thì sáng mai lên bệnh viện Việt Đức. Chồng chị làm ở đó sẽ tiêm cho tôi. Tôi từ chối, vì lên Việt Đức quá xa. Tôi sẽ đến bệnh viện gần cơ quan tiêm song rồi về làm.

Hôm sau tôi đến bệnh viện 198 cho gần, theo sự hướng dẫn của cậu nha sĩ ở chỗ tôi bị chó cắn. Đến bệnh viện, họ chỉ cho tôi đi ra ngoài cùng phố đó, có Trung tâm tiêm phòng quốc tế có dịch vụ đó. Tôi lại quay ra. Có bị bệnh mới thấy, chỉ tính riêng chuyện phải đi lại đã đủ mệt rồi, chứ chưa tính đến chuyện chữa trị. Tôi ra đó xếp hàng hơn một tiếng. Sau khi bác sĩ tư vấn khuyên tôi nên tiêm cho chắc chắn. Vì tôi kể chuyện con chó bị ốm. Rồi bác sĩ nói, ở đây chỉ có vaccin phòng uốn ván, chứ không có huyết thanh uốn ván. Tôi chỉ tiêm thuốc chống dại ở đây. Rồi vào bệnh viện tiêm huyết thanh uốn ván. Tôi đành quyết định tiêm phòng dại cho tư tưởng được thoải mái. Họ hẹn tôi 3 ngày sau đến tiêm mũi thứ 2. Rồi 3 ngày sau nữa đến tiêm mũi thứ 3. Sau đó con chó còn sống thì mới ngưng tiêm mũi thứ 4 và thứ 5. Bác sĩ dặn tôi về ăn uống đầy đủ, ăn nhiều hoa quả và không được vận động nhiều. Như vậy có nghĩa, tôi sẽ phải nghỉ tập gym một thời gian.
Buổi trưa, chị chủ nhà hỏi gọi điện thăm xem tôi đã tiêm phòng uốn ván chưa? Tôi kể cho chị, là tôi chẳng biết đi tiêm ở đâu nữa. Nhờ có đến trung tâm đó tôi mới biết, tôi phải tiêm huyết thanh uốn ván chứ không phải vaccin uốn ván. May mà hôm qua tôi không đến trung tâm kia yêu cầu tiêm vaccin. Chị sốt ruột bảo tôi, vậy em đến 50c Hàng Bài tiêm ngay. Vì tiêm uốn ván chỉ có giá trị trong vòng 48 tiếng. Chị khẳng định rằng, ở 50c Hàng Bài chắc chắn có. Từ chỗ tôi lên phố khá xa. Tôi rất sợ lên tới nơi mà lại không được việc nên gọi cho cô bạn làm ở đó. Bạn bảo, trên chỗ bạn không có. Phải vào bệnh viên Viện Đức hoặc Sain  Paul. Tôi nản lắm rồi. Nhờ đồng nghiệp hỏi cô bạn làm bác sĩ ở Sain Paul. Cô ấy khuyên tôi không nên tiêm. Vì có người tiêm bị số phản vệ gì gì đó khiếp lắm. Tôi quyết định không tiêm uốn ván nữa. Chỉ uống kháng sinh liều cao, chống phù nề và tiêm phòng. Ngần đó thứ thuốc vào người đã khiến tôi đủ mệt rồi. Cái chân ngày càng sưng to, tím bầm nhìn rất khiếp. Còn tôi sau khi tiêm phòng dại, tinh thần đỡ lo lắng hơn rất nhiều. Hôm nay đã tròn một tuần, chân vẫn hơi sưng còn và tím. May mà năm nay sắm được vài cái váy maxi mặc để che đi vết tím bàm ở chân. Đáng lý ra tuần này con gái đã xong hết mọi việc. Cả nhà sẽ đi biển. Vậy mà phải hoãn lại vài tuần cho cái chân lành lặn một chút.
Đúng là tai bay vạ gió!