Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Mùa sen nở

Đến hẹn lại lên. Mùa sen đã về!



Một ngày cuối tuần, nàng chở mẹ đi dạo một vòng Hà Nội để kèm tay lái xe máy thực tế cho nàng. Hai mẹ con đi một vòng phố cổ. Sau đó chọn một quán trà kiểu Châu Âu có tiếng ở Hà Nội, ngồi nghỉ ngơi, nhâm nhi tách trà chiều. Trong lúc uống trà, mẹ có ý định lên Hồ Tây mua sen về ướp trà cho ông. Lên tới Hồ Tây đúng lúc mặt trời sắp lặn. Mải mê ngắm hoàng hôn nên ra tới hồ sen thì trời đã tối. Chủ hồ sen bảo, em muốn mua sen về ướp trà thì sớm mai, trước 6h30 lên hồ, may ra mới còn sen để bán. Muộn hơn là không còn đâu nhé!  Mẹ hẹn con gái, hôm sau cố dậy sớm lên hồ mua sen.

Không khí sớm mai trên hồ sen thật dễ chịu. Hai mẹ con rút ngay điện thoại ra, tranh thủ chụp được vài tấm hình rồi mới ngồi ngắm sen và tận hưởng không khí buổi sáng sớm trong lành ở nơi đó. Mặt trời đã lên, một ngày nắng nóng bắt đầu. Mùi thơm từ những bông sen trên hồ tỏa hương thơm ngát. Lòng ngất ngây theo hương sen nhẹ bay trong nắng gió Tây Hồ.







Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Tai bay vạ gió

Từ rất lâu rồi, tôi đã luôn nghĩ, mình phải rất cẩn trọng trong cuộc sống hàng ngày. Ra đường luôn cố gắng không bon chen, nhường nhịn khi tham gia giao thông. Cố gắng cẩn thận, để tránh những điều đáng tiếc xảy ra với mình. Vậy mà, bỗng dưng vào một ngày Chủ Nhật đẹp trời. Đã có một chuyện chẳng bao giờ ngờ đến đã xảy ra với tôi. Chuyện nhỏ, nhưng đã mang lại bao phiền phức với cá nhân tôi. Ghi lại để nhớ.

Tối Thứ Bảy, bạn gọi hẹn đi cà phê buổi sáng Chủ Nhật. Tôi nói với bạn rằng, tôi muốn dành buổi sáng Chủ Nhật đến phòng tập gym vì Thứ Bảy tôi đã đi chơi cả ngày không tập. Hẹn bạn lúc khác. Bạn hỏi tôi đến phòng gym vào lúc mấy giờ? Tôi bảo bạn, 10 giờ bắt đầu. Vậy là bạn hẹn chúng tôi gặp nhau ăn sáng cà phê sớm. Sau đó tôi đến phòng gym là vừa.

Sớm hơn giờ cà phê, mẹ gọi điện hỏi, con có lịch gì chưa? Tôi hỏi mẹ, bố mẹ định đi đâu? Mẹ bảo nếu chưa có lịch gì thì chở bố mẹ đến nhà bạn chơi. Tôi ít khi từ chối bố mẹ nếu không có lịch gì quan trọng. Tôi bảo mẹ, 9h30 con sẽ vào đón. Sau đó tôi dậy, chuẩn bị đi cà phê cùng bạn.

9h20 phút tôi chào bạn rồi rời quán cà phê gần nhà để về lấy xe vào chở bố mẹ đi. Vừa đi ra khỏi quán cà phê được chừng 40m. Một con chó của nhà đầu phố bất ngờ chạy ra đợp ngay một phát vào chân tôi ngọt lịm. Quá bất ngờ, tôi chưa kịp nghĩ chuyện gì xảy ra với mình thì nhìn xuống chân. Xong rồi! Đây là sự thực, không phải là mơ! Một vết cắn sâu đã ở cẳng chân của tôi. Tôi hoang mang vô cùng, hét lên. May mà bên cạnh là tiêm làm răng đã cho tôi vào lấy xà phòng xối nước vào rửa vết thương. Tôi nhờ cô lễ tân gọi chủ nhà xuống, để tôi hỏi tình hình con chó. Em lễ tân bảo, giúp việc nói, chị chủ  nhà đi bơi nên không mang điện thoại. Tôi băng bó vết thương xong, nhờ mấy em ở tiệm răng nhắn chủ nhà, buổi chiều tôi sẽ quay lại xem phiếu tiêm phòng dại cho chó. Rồi vội vào đón bố mẹ đến nhà bác bạn bố mẹ. Bố mẹ đến nhà bạn chơi. Hai bác cứ giữ ở lại ăn trưa, vì mọi thứ đã chuẩn bị xong hết rồi. Bố mẹ tôi thì sốt ruột chuyện của tôi nên cứ bảo về luôn. Nhìn hai bác già đang rất vui khi có bạn già đến chơi mà lại đột ngột về. Tôi bảo bố mẹ tôi, cứ ở lại ăn xong rồi về cũng được. Nói vậy thôi, chứ trong lúc đi chơi cùng bố mẹ tôi cũng hoang mang lo lắng vô cùng.

Đưa bố mẹ về nhà xong, tôi về nhà cất xe rồi đi bộ ra nhà chủ chó. Sau một hồi bấm chuông, chị chủ nhà xuống mở cửa mời tôi lên nhà. Chị xin lỗi tôi vì khi chị đi vắng. Con trai đã mở cửa nhà đi ra ngoài mà không xích chó lại. Tôi hỏi chị giấy tiêm phòng. Chị nói, giấy tiêm phòng nhà chị có, nhưng tiêm từ tháng tư năm ngoái, năm nay vẫn chưa tiêm. Hiện con chó nhà chị đang bị bênh ngoài da, chị bôi thuốc cho nó nên nó đang bị đi ngoài. Lúc đầu tôi chỉ định mua thuốc kháng sinh, thuốc chống phù nế và tiêm phòng uốn ván. Còn đâu là sẽ theo dõi chó hàng ngày, xem tình hình như thế nào rồi mới đi tiêm phòng dại. Vì tôi biết, tiêm phòng dại rất không tốt cho sức khỏe. Tôi trách chị, sao chó nhà chị dữ vậy mà chị không đeo rọ mỗm cho nó. Nuôi cho mà để như vậy thì nguy hiểm cho mọi người quá. Chị định rút ví ra đưa tiền cho tôi, nhưng tôi gạt đi ngay. Tôi bảo chị, điều tôi cần bây giờ là chị phải theo dõi chó và có trách nhiệm thông báo cho tôi thường xuyên để tôi yên tâm. Chứ lúc này đây, tôi đang lo sợ nên phải đến hỏi chị cặn kẽ chứ không phải đến vòi tiền.

Buổi chiều, con gái mang đơn thuốc đi mua thuốc về xong. Chở tôi đến Trung tâm tiêm phòng uốn ván. Hơn 2 giờ chiều mà tôi lấy số 168, trong lúc đó họ mới đang tư vấn tiêm phòng cho mọi người đến số 41. Người đông đúc, nóng vã mồ hôi. Tôi bảo con gái là tôi mệt, cần về nhà nghỉ ngơi nên không đợi nữa. Về gần đến nhà thì chị chủ nhà gọi điện, hỏi tôi đã đi tiêm chưa? Tôi bảo, tôi mệt không đợi được nữa, sáng hôm sau sẽ dậy sớm đi tiêm. Chị bảo, nếu tiêm uốn ván thì sáng mai lên bệnh viện Việt Đức. Chồng chị làm ở đó sẽ tiêm cho tôi. Tôi từ chối, vì lên Việt Đức quá xa. Tôi sẽ đến bệnh viện gần cơ quan tiêm song rồi về làm.

Hôm sau tôi đến bệnh viện 198 cho gần, theo sự hướng dẫn của cậu nha sĩ ở chỗ tôi bị chó cắn. Đến bệnh viện, họ chỉ cho tôi đi ra ngoài cùng phố đó, có Trung tâm tiêm phòng quốc tế có dịch vụ đó. Tôi lại quay ra. Có bị bệnh mới thấy, chỉ tính riêng chuyện phải đi lại đã đủ mệt rồi, chứ chưa tính đến chuyện chữa trị. Tôi ra đó xếp hàng hơn một tiếng. Sau khi bác sĩ tư vấn khuyên tôi nên tiêm cho chắc chắn. Vì tôi kể chuyện con chó bị ốm. Rồi bác sĩ nói, ở đây chỉ có vaccin phòng uốn ván, chứ không có huyết thanh uốn ván. Tôi chỉ tiêm thuốc chống dại ở đây. Rồi vào bệnh viện tiêm huyết thanh uốn ván. Tôi đành quyết định tiêm phòng dại cho tư tưởng được thoải mái. Họ hẹn tôi 3 ngày sau đến tiêm mũi thứ 2. Rồi 3 ngày sau nữa đến tiêm mũi thứ 3. Sau đó con chó còn sống thì mới ngưng tiêm mũi thứ 4 và thứ 5. Bác sĩ dặn tôi về ăn uống đầy đủ, ăn nhiều hoa quả và không được vận động nhiều. Như vậy có nghĩa, tôi sẽ phải nghỉ tập gym một thời gian.
Buổi trưa, chị chủ nhà hỏi gọi điện thăm xem tôi đã tiêm phòng uốn ván chưa? Tôi kể cho chị, là tôi chẳng biết đi tiêm ở đâu nữa. Nhờ có đến trung tâm đó tôi mới biết, tôi phải tiêm huyết thanh uốn ván chứ không phải vaccin uốn ván. May mà hôm qua tôi không đến trung tâm kia yêu cầu tiêm vaccin. Chị sốt ruột bảo tôi, vậy em đến 50c Hàng Bài tiêm ngay. Vì tiêm uốn ván chỉ có giá trị trong vòng 48 tiếng. Chị khẳng định rằng, ở 50c Hàng Bài chắc chắn có. Từ chỗ tôi lên phố khá xa. Tôi rất sợ lên tới nơi mà lại không được việc nên gọi cho cô bạn làm ở đó. Bạn bảo, trên chỗ bạn không có. Phải vào bệnh viên Viện Đức hoặc Sain  Paul. Tôi nản lắm rồi. Nhờ đồng nghiệp hỏi cô bạn làm bác sĩ ở Sain Paul. Cô ấy khuyên tôi không nên tiêm. Vì có người tiêm bị số phản vệ gì gì đó khiếp lắm. Tôi quyết định không tiêm uốn ván nữa. Chỉ uống kháng sinh liều cao, chống phù nề và tiêm phòng. Ngần đó thứ thuốc vào người đã khiến tôi đủ mệt rồi. Cái chân ngày càng sưng to, tím bầm nhìn rất khiếp. Còn tôi sau khi tiêm phòng dại, tinh thần đỡ lo lắng hơn rất nhiều. Hôm nay đã tròn một tuần, chân vẫn hơi sưng còn và tím. May mà năm nay sắm được vài cái váy maxi mặc để che đi vết tím bàm ở chân. Đáng lý ra tuần này con gái đã xong hết mọi việc. Cả nhà sẽ đi biển. Vậy mà phải hoãn lại vài tuần cho cái chân lành lặn một chút.
Đúng là tai bay vạ gió!

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Nhật ký leo Fansipan


Tôi vừa kết thúc hành trình leo núi. Chính xác là, chinh phục nóc nhà Đông Dương ( Fansipan) như mọi người vẫn gọi. Các bạn tôi thì ngạc nhiên lắm, khi thấy tôi bằng này tuổi đầu rồi mà vẫn còn ham leo lên đó. Còn cá nhân tôi thấy rằng, cũng bình thường thôi. Chẳng có gì to tát. Nếu bạn chịu khó rèn luyện thể lực một thời gian, để có một thể trạng tốt, thì việc leo lên đỉnh Fansipan là một chuyện hết sức bình thường với mọi người. chứ không phải chỉ dành cho các bạn trẻ :).

Đáng lý ra chuyến đi này của chúng tôi đã được chốt vào ngày 28-3. Tôi đã chuẩn bị một thể lực không thể tốt hơn cho chuyến đi này. Mỗi ngày tôi vào phòng gym chạy 5km, hoặc tập squat, cycling và một số các động tác kéo tay. Ấy vậy mà thời tiết không chiều lòng người. Gần đến ngày đi, dự báo thời tiết vào những ngày chúng tôi lên đó sẽ có mưa to, gió lớn. Tôi gọi điện báo cho công ty du lịch đăng ký tour leo Fansipan, xin hoãn đến 11-4 chúng tôi mới đi. Tuần đó, tôi cũng đi núi Tam Đảo cùng các bạn thời cấp 3. Trekking nhẹ nhàng lên núi, rồi xuống Thác Bạc. Thời tiết hôm đó ở Tam Đảo lại rất đẹp. 

Tới sát ngày đi, bạn đồng hành của tôi lại gọi điện bảo, dự báo thời tiết hôm đó mưa to lắm. Tôi bảo bạn, chúng ta cứ đi đi. Lên Sapa xem thế nào rồi tính. Nói vậy thôi, chứ trong lòng tôi đã rất quyết tâm, dù mưa hay thế nào đi chăng nữa tôi cũng sẽ đi!

Chưa chuyến đi nào tôi phải chuẩn bị kỹ càng như lần này. Mặc dù hành lý mang theo rất gọn nhẹ, nhưng lại phải đầy đủ hết những thứ cần thiết cho chuyến đi như, quần áo gọn nhe, đủ ấm, đèn pin, thuốc men, bánh kẹo có nhiều chất dinh dưỡng...Tôi rất tự tin cho chuyến đi lần này. Vậy mà trước khi đi vài hôm, khi lọ mọ vào các diễn đàn, đọc nhật ký leo Fan của các bạn trẻ chia sẻ kinh nghiệm leo Fan. khiến tôi có đôi chút hoang mang lo lắng.

Tối thứ 6, chúng tôi ra ga lên tầu đi Lao Cai. Để có thể yên tâm ngủ được trên tàu, tôi đặt phòng riêng cho 2 người một toa. Bởi vậy đêm hôm đó, tôi đã có 4 tiếng ngủ thật sâu trước khi leo núi. Lên tới Lao Cai khoảng gần 6 giờ sáng. Chúng tôi ra đi xe 16 chỗ lên chỗ tập trung để chuẩn bị xuất phát. Lên tới nơi, thay quần áo, gửi lại công ty du lịch một ít đồ. Chúng tôi bắt đầu đi ăn sáng, xong rồi quay lại nơi tập trung. Để cho việc leo  núi của chúng tôi được dễ dàng hơn. Hai đứa chúng tôi quyết định thuê riêng thêm một porter vác giúp hai ba lô của chúng tôi và 8 chai nước của công ty du lịch cung cấp cho. 9 giờ sáng, ô tô chở chúng tôi đến Trạm Tôn để bắt đầu hành trình. Đoàn của chúng tôi tất cả có 28 người, nhưng tách mỗi nhóm khoảng 4,5 người đi cùng một porter.

Đi bộ liên tục khoảng gần 3 tiếng, chúng tôi lên tới độ cao 2200 m. Nơi nghỉ ăn trưa. Rồi lại vội vã lên đường. Chúng tôi vừa đi vừa ngắm cảnh đẹp hai bên đường, tận hưởng không khí vô cùng trong lành ở nơi đây. Lúc chưa lên tới đô cao 2200 m. Trong đoàn chúng tôi đã có một bạn trẻ leo dốc rất mệt mỏi, nặng nề. Bạn lê từng bước để lên được nơi nghỉ ăn trưa. Tôi đưa cho bạn trẻ đó một lọ nước tăng lực Bacchus, bảo bạn uống vài ngụm lấy sức leo tiếp lên độ cao 2800m. Tới hơn 4 giờ chiều thì chúng tôi leo lên tới độ cao 2800m. Tôi nhủ thầm, ồ, chưa thấm gì cả. Vậy mà mọi người kể khiến cho tôi quá lo lắng. Thời tiết hôm đó rất chiều lòng người, nắng nhẹ, không nóng, nên việc leo núi rất dễ dàng. Chiều hôm đó chúng tôi mỗi người được phát một túi ngủ để ngủ trong nhà mái tôn, chứ không phải dựng lều dã chiến bên ngoài. Đây là lần đầu tiên tôi ngủ bụi. Mới gần 6 giờ chiều mà nhiệt độ ở đây đã thay đổi rất nhanh, gió thổi mạnh. Nước lạnh buốt thấu xương. Tôi chỉ dám rửa mặt, thay quần áo. Ăn tối rồi đi ngủ vào lúc 7 giờ. 40 người ở trong một cái nhà tôn, mỗi khi có người đi ra vào cửa kêu kẽo cọt, khiến tôi có cảm giác thật mệt đầu. Không sao ngủ được. Tôi cố nhắm mắt để còn có sức cho sáng ngày hôm sau leo tiếp. Đến 10 giờ những tiếng ngáy ngủ của một vài bạn trai tạo thành một hợp âm khiến tôi không sao ngủ được. Tôi cố nhủ thầm, phải nhắm mắt, tĩnh tâm, nghỉ ngơi để còn lấy sức mai đi tiếp. Đêm hôm đó, đã có một trận mưa rất to. Những hạt mưa nặng rơi trên mái tôn kêu lộp bộp, khiến tôi lo lắng cho buổi leo lên độ cao 3143m. Dự tính sáng hôm đó sẽ dậy vào lúc 3 giờ, ăn sáng xong 3 rưỡi lên đường. Vậy mà mưa không ngớt khiến chúng tôi hơn 4 giờ mới dậy. Ăn sáng xong lên đường vào lúc hơn 5 giờ. Trong đoàn có một thành viên phải ở lại vì không đủ sức khỏe để tiếp tục chinh phúc đỉnh Fansipan. Trời bên ngoài mưa lất phất, sương mù giăng kín cả bầu trời. Chúng tôi lặng lẽ lên đường. Và một chặng đường thật sự gian nan đang chờ đón chúng tôi ở phía trước.

Leo lên vài trăm mét, tôi vẫn còn rút điện thoại ra chụp vài cây đỗ quyên vàng nở rộ dưới sương mù, nhìn như một bức tranh vô cùng mờ ảo. Đi thêm một đoạn nữa đường bắt đầu dốc cheo leo. Chúng tôi phải bám vào bất kể mỏm đá, hoặc gốc cây bên đường để đu lên phía trước. Thử thách tiếp theo của chúng tôi là đoạn đường dài khoảng 2km dốc bùn bẩn và trơn trượt. Đôi giầy của tôi sau một ngày ngấm nước đã bị bùn thấm vào tất lạnh buốt chân. Găng tay bùn bám đen kịt, mặc dù tôi đã đeo cả gang tay ni lon vào trong lớp găng tay vải ở bên ngoài, nhưng cả bàn tay và móng tay vẫn bị bùn bám. Quần áo lấm lem trong thật khủng khiếp. Nhưng ý chí thì vẫn không hề sụt giảm. Tôi thầm cảm ơn những HLV lớp Body Pump, mỗi khi đến bài squat, tôi muốn bỏ cuộc là lại động viên tôi cố gắng. Để đến những lúc gặp khó khăn như bây giờ, tôi đã vượt qua thử thách một cách dễ dàng hơn.

Ngoài trời mưa đã tạnh, nhưng trời vẫn phủ đầy sương. Anh porter của chúng tôi đi thoăn thoắt, nhưng cũng kêu, hôm nay trời băng giá, khiến tay anh cóng lạnh. Anh bảo, đêm qua có mưa đá, thế nên dọc đường đi vẫn còn một số viên chưa tan hết. Đến khoảng 8:30 thì chúng tôi đặt chân lên tới đỉnh. Chụp vài kiểu ảnh trong lúc sương mù bao phủ cả đỉnh núi. Nhiệt độ ngoài trời - 2 độ. Tay chân chúng tôi tê cứng, không có cảm giác. Tôi cố thuyết phục bạn đồng hành nán lại thêm ít phút, chờ cho mặt trời lên để có thể săn mây. Mắt trời vừa lên, tôi chưa kịp rút điện thoại ra chụp thì lại bị sương mù che phủ. Sau gần chục phút chờ đợi, cuối cùng tôi cũng đã được ngắm trời xanh, mây trắng trên đỉnh Fansipan.

Lần này đi gọn nhẹ nên tôi không mang theo máy ảnh. Tất cả những tấm ảnh này được chụp bằng chiếc điện thoại đời cũ của tôi.

Tất cả đồ nghề và lương thực cho chuyến đi


Đây là chàng porter tên Ký, sẽ theo chúng tôi từng bước trong suốt chặng đường 32 km vừa đi và về


Đoạn đường lên độ cao 2200m thật dễ chịu, chúng tôi đi men theo con suối và ngắm hệ sinh thái vô cùng đa dạng ở dãy núi Hoàng Liên



Bữa trưa dân dã của chúng tôi


Tranh thủ nghỉ ngơi ở độ cao 2200m


Tại trạm dừng chân 2200m

Chẳng nhớ nổi đã đi qua bao ngọn núi, qua bao con suối




Hành trình gian nan với đoạn đường toàn bùn đất

Nhem nhuốc chưa từng có. Bùn bẩn lên tận mặt mà vẫn tươi cười :)
Nước lạnh buốt mà vẫn phải thò đôi bàn tay lấm lem xuống để rửa

Thẫn thờ ngồi săn mây :)
Cuối cùng cũng được chiêm ngưỡng cảnh đẹp tuyệt vời từ đỉnh Fansipan


 Bạn đồng hành
 Niềm vui sướng của những người lên đỉnh :)

Đỗ Quyên trên độ cao 3143 m




Hoa bên đường


Và đây là đôi giày trekking của bạn đồng hành. Sau khi chinh chiến đã bị bung đế từ độ cao 2800. Phải băng bó để xuống núi an toàn :)


Sau hai ngày hành xác trên núi với đôi giầy bẩn thỉu sờn nát tả tơi. Xuống tới Sapa, lại sắm tạm cho mình một đôi giầy mời để trekking nhẹ nhàng. Thời tiết ở Sapa thật dễ chịu. Tôi chỉ muốn bỏ hết công việc, ở lại nơi đây thêm một thời gian mà không đành. Lại quay về với cuộc sống thường nhật bộn bề, cơm áo, gạo tiền. Rồi sẽ tính tiếp hành trình tiếp theo cho riêng mình :). 


Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

Remmeber When *


Năm mươi năm một chặng đường. Luôn mong bố mẹ khỏe mạnh, yêu đời! Sống Thọ, Sống Khỏe!!