Thứ Tư, 2 tháng 4, 2014

Tháng tư về



Tháng tư về, gió hát mùa hè, có những chân trời xanh thế...*

Tôi mua một lọ hoa Loa Kèn, tôi vẫn thường gọi là " Hoa của tháng Tư"  về cắm. Để chào đón ngày đầu tiên của tháng Tư đã tới. Sau một ngày làm việc mệt mỏi trở về nhà. Ngồi ngắm những bông hoa trắng tinh khôi, tỏa mùi hương thơm dịu. Cũng khiến tôi tạm quên đi những khó khăn, phiền muộn mà tôi đang gặp phải trong cuộc sống hiện tại.
Cũng đã lâu rồi, tôi không còn than vãn về những khó khăn trong cuộc sống. Nhìn bên ngoài, bạn bè bảo tôi, cậu có một cuộc sống thật an nhiên! Cũng có lẽ là do, tôi không thích kể lể về những khó khăn mỗi khi tôi gặp phải trong cuộc sống. Mà tôi thường chọn cách ầm thầm lặng lẽ, tự tìm hướng giải quyết cho riêng mình.
Mới đầu tháng Tư, mà đã có quá nhiều việc phải làm, phải đi. Những lúc căng thẳng, tôi luôn tự trấn an mình rằng " cứ từ từ, rồi mọi việc sẽ ổn! ". Trong lòng tôi lúc đó có đang "ngổn ngang trăm bề" thì bên ngoài, mọi người nhìn tôi vẫn cứ đang "ung dung tự tại". Bởi vậy, sự an nhiên không phải tự nó đến với tôi. Mà tôi luôn cố gắng, tìm đến nó mọi lúc, mọi nơi khi có thể.

Có những mùi hương, những bài hát cũng có giúp ta giảm đi một chút mệt mỏi,phiền muộn trong cuộc sống  

* Bài hát Tháng Tư về của nhạc sĩ Dương Thụ

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Dạo này


Dạo này mình mắc bệnh siêu lười viết blog. Có lí do chính đáng là do laptop bị hỏng, lười mang đi cài lại. Đọc tin, lướt web thì đã có điện thoại, hoặc mini iPad. Vậy nên tranh thủ lười luôn!

Dạo này mình rất lười đọc sách, xem phim. TV cũng chẳng buồn xem. Cả ngày chỉ bật lên xem một chút tin tức về chiếc máy bay bị mất tích, về tình hình Crimea và bản tin kinh tế tài chính hàng ngày rồi tắt. Chỉ có nghe nhạc là không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày mà thôi.

Dạo này mình mắc bệnh cuồng shopping. Vào Đông có lí do mua đồ mùa đông. Vào Hè có lí do mua đồ mùa hè. Nói tóm lại, khi  đàn bà thích đi shopping. Họ sẽ có hàng nghìn lí do để giải thích cho cái nhu cầu phải đi shopping của họ.

Dạo này mình mới mua cho nàng chiếc xe đạp điện. Vậy là chẳng có lí do đi sớm đưa nàng đi học, rồi sà vào Highland cafe ăn sáng trước khi đến văn phòng. Chiều cũng chẳng phải mong ngóng nàng sang văn phòng đón mẹ đi về cùng nữa. Tuy rằng thời gian của riêng mình sẽ được thoải mái hơn, nhưng vẫn thấy một chút hẫng. Chưa quen! Để bù lại thời gian gần nàng ít hơn. Mình đã nhận lời cùng nàng đi chạy vào buổi chiều ngày Chủ nhật hàng tuần để tăng thêm tình gắn bó.

Dạo này mình chẳng chịu nhớ gì về quá khứ. Cũng chẳng nghĩ tới tương lai mình sẽ ra làm sao. Mà chỉ nghĩ đến hiện tại. Mình đang âm thầm vui vẻ tận hưởng cuộc sống hiện tại, mà chẳng dám nghĩ tới tương lại. Chỉ dám sống với ngày hôm nay, trân trọng khoảnh khắc hiện tại - Carpe diem!
Chưn dung người nông dân dạo này :)

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

Du Xuân Giáp Ngọ

Hà Giang, Hà Giang - Nơi địa đầu Tổ quốc

Năm nay nghỉ Tết dài. Mẹ con nhà Bông tháng 12 đã đi chơi quá nhiều rồi. Người vẫn thấy mệt, chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi. Không lên lịch cho bất cứ một kỳ nghỉ dài ở đâu cả. Trước tết vài ngày, vợ chồng em trai rủ đi Hà Giang. Vì mình vẫn chưa một lần đặt chân tới nơi địa đầu Tổ quốc. Vậy là lại nhận lời lên đường!

Sau vài ngày cho bọn trẻ đón tết theo đúng kiểu truyền thống. Thịt lợn, góí bánh chưng, dọn dẹp, trang trí nhà cửa, hoa hoét.... Ngày mùng 1 sang nhà mấy anh chị em, rồi rủ nhau cùng về Đông Anh chúc Tết. Sáng sớm ngày mùng 2, cả nhà xách hành lý lên đường du Xuân.

Chưa lần nào đi du lịch tôi mang nhiều quần áo như lần này. Bông bảo, mẹ mang số quần áo này có thể đi du lịch một tháng! Mặc dù thời tiết Tết năm nay nắng như mùa hè, nhưng tôi vẫn sợ, nhỡ một hai hôm sau trời lại trở lạnh. Nên ngoài mang áo mùa hè ra, tôi phải mang thêm một đống áo len, hai chiếc áo khoác và giầy ấm dự phòng. Khiến chiếc cốp xe phải xếp chật cứng hành lý và đồ ăn vặt đã được chuẩn bị cho chuyến đi.

Vì đi du Xuân sớm, trên suốt chặng đường gần 300km, cả nhà mới tìm được chỗ ăn vào lúc 2 giờ chiều. Bụng đói meo, nhưng mẹ Bông vẫn phải vào bếp chế biến một số món để cả nhà ăn tạm cho ấm cái bụng. Lên tới trung tâm thành phố Hà Giang, nhìn thấy một khách sạn cao nhất ở thành phố  - khách sạn Cao Nguyên. Lúc đấy cả nhà mới vào đặt phòng. Vì trước khi đi, chúng tôi chỉ đặt sẵn phòng ở Đồng Văn, ở trên đó ít phòng khách sạn. Còn ở thành phố, có nhiều sự lựa chọn hơn.

Tôi cũng đã từng đi nhiều nơi vùng sâu, vùng xa của tổ quốc. Nhưng có lẽ đường lên Cao nguyên đá Đồng Văn là một hành trình đường dài ngoằn ngoèo, khúc khuỷu và hiểm trở nhất mà tôi đã từng đi. Tôi không thể nhớ nổi, mình đã đi qua bao dãy núi đá? bao nhiêu đoạn đường ngoằn ngoèo? Rất may chúng tôi đi du Xuân trong thời tiết nắng ấm, nên ngắm phong cảnh trên đường đi được rõ ràng hơn.

Chúng tôi kết thúc chặng đường du Xuân hơn 1 nghìn km trong vòng 4 ngày thật vui và có nhiều trải nghiệm thú vị. Nhờ có bác gu gờ mà chúng tôi đã có một chuyến đi vô cùng thuận lợi, không  bỡ ngỡ khi lần đầu tiên đi khám phá nơi địa đầu của Tổ quốc.
 



Trên đỉnh Mã Pí Lèng ngắm dòng sông Nho Quế mùa nước cạn



Cao nguyên đá Đồng Văn




Cột cờ Lũng Cú


Hai thiếu nữ xinh tươi dưới chân cột cờ Lũng Cú


 
Nhà họ Vương ( Vua Mèo) ở xã Sà Phìn, huyện Đồng Văn


 
Phố cổ Đồng Văn




Đặc sản ở Đồng Văn


Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Xuân Giáp Ngọ - 2014

Mẹ con nhà Bông vừa trở về sau chuyến du Xuân Giáp Ngọ. Xin chúc toàn thể anh chị em và các bạn gần xa một năm mới hạnh phúc! Mã đáo thành công!
Home sweet  Home

Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

Những ngày vội vã


Bây giờ đang là mười giờ sáng ngày 24 tháng Chạp. Chỉ còn vài ngày nữa là Tết. Tôi cảm thấy ngột ngạt khi phải lái xe đi trên phố vào những lúc như thế này. Nhìn những dòng xe nối đuôi nhau, những chiếc xe máy lạng lách, rẽ ngược, rẽ xuôi. Đủ khiến tôi hoa mắt, chóng mặt. Mấy hôm nay, lượng xe lưu thông trên phố đông chưa từng thấy. Xe từ các tỉnh đổ về, xe biển xanh, biển trắng nườm nượp nối đuôi nhau đến các cơ quan ban ngành ở trung ương chúc Tết. Năm nay, trên phương tiện truyền thông phát đi phát lại tin, lãnh đạo ra chỉ thị " Cấm chúc tết lãnh đạo" khiến tôi bật cười. Mặc dù tôi là người may mắn, được làm việc trong môi trường không phải biếu quà các sếp, mà chỉ có các sếp tặng nhân viên mỗi dịp Tết đến. Nhưng tôi cũng thừa biết. Cấm thì cứ cấm. Ai dám không đi Tết lãnh đạo? Trên một số tuyến phố có trụ sở của các bộ ngành, ô tô xếp hàng dài chờ người vào chúc Tết. Bây giờ, vào những nơi ấy, có mấy ai đi tay xách nách mang gì đâu. Gọn nhẹ thì xách cái ca táp. Cồng kềnh hơn chút thì là túi rượu ngoại. Cứ thế, dòng người ra vào không ngớt. Ngày xưa các cụ có câu " phú quý sinh lễ nghĩa". Nhưng bây giờ, chưa " phú quý" thì cũng cố phải " lễ nghĩa"  cho phải phép thôi.

Sáng nay tôi có việc phải ra ngoài, xe cứ phải nhích từng mét trên con phố đông đúc người qua lại. Bỗng nghe một tiếng rầm. Quay lại ngó. Một thanh niên đi xe máy đâm rầm vào đuôi xe tôi rồi ngã bổ chửng trên đường. Thấy hắn lò dò đứng dậy dựng xe lên, tôi mở cửa ra hỏi hắn. Đi đâu mà vội vã thế? Sao lại đi vào làn ô tô rồi đâm rầm vào xe tôi là sao? Mấy người đi trên đường cũng bức xúc nói chêm vào. Đi kiểu gì vậy? Sao lại đâm vào xe của người ta? Tôi chỉ hé cửa nói vậy thôi. Chứ không xuống xe ngó nghiêng cái đuôi xe làm gì. Vì đằng sau xe tôi là những dòng xe đang nối đuôi nhau dài vô tận. Tôi đoán, cùng lắm là móp một chút, nhẹ hơn thì chỉ xước sơn. Tôi mà dừng lại, cả tuyến phố tắc đường. Hàng trăm con mắt đổ dồn vào tôi ngó nghiêng. Vậy nên tôi để cho hắn đi, rồi tiếp tục hành trình nhích tiếp từng mét. Về tới chỗ đỗ xe ở văn phòng tôi, cũng quên chưa ngó xem cái đuôi xe của tôi nó xước xát ra làm sao.

Hai tuần vừa qua, tôi không có thời gian đi tập gym. Người bắt đầu thấy khó chịu. Nhưng tôi chẳng thể làm cho cuộc sống của mình dễ chịu hơn vào lúc này - khi không thể sắp xếp được thời gian. Dù chỉ chui vào đó tập 30 phút thôi cũng khiến tôi dễ chịu lắm rồi. Tôi đang ở trong trạng thái căng thẳng toàn thân, khi chưa hoàn thành xong được một đống việc xảy ra cùng một lúc. Tết đã khiến cuộc sống vốn đang bình yên của tôi bị đảo lộn thực sự. Tôi sợ sự vội vã. Mỗi khi phải gấp rút đi đâu, hay làm việc gì, tôi đều nhủ thầm, cứ bình tĩnh, cẩn thận, không đi đâu mà vội! Để tự trấn an mình. Nhưng trên thực tế, trong lòng tôi đang nghĩ đến trăm việc ngổn ngang. Trong đầu tôi đang tính, làm thế nào để nhanh chóng giải quyết xong mọi việc trong thời gian sớm nhất có thể? Để trước khi nghỉ Tết vài ngày, được nghỉ ngơi thoải mái một chút.

Tối hôm qua, sau khi giải quyết xong số việc trong ngày. Người mệt mỏi chẳng muốn ăn gì. Ngồi nói chuyện cùng con gái. Tôi buột miệng hỏi nàng một câu, mà hình như năm nào tôi cũng hỏi nàng câu đó, con có thích Tết không? Nàng bảo, có chứ ạ. Con vừa được nghỉ học, vừa được đi chơi. Lại còn được mừng tuổi nữa chứ. Không thích sao được. Còn tôi, tôi sợ Tết lắm rồi. Sợ nhất là tháng trước Tết. Có bao nhiêu việc nhỏ, việc lớn phải làm.  Đến 29 tết, tôi mới thực sự được nghỉ ngơi, đi ngó nghiêng chợ hoa, sắp xếp trang trí lại nhà cửa. Thích nhất là ngày Mùng 1, Mùng 2. Tôi sẽ được sống với một Hà Nội rất khác, một cuộc sống tĩnh lặng, không ồn ào, không tắc đường, không tiếng còi xe... Tất cả gợi nhớ về Hà Nội của mấy chục năm về trước. 
Bao giờ cho đến ngày xưa!

Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014

Sapa có gì vui



Tôi vừa kết thúc kỳ nghỉ cuối năm 2013, đón năm 2014 ở Sapa. Trở về được hơn mười ngày. Nhưng người tôi vẫn đang trong trạng thái lặng lẽ, lửng lơ. Hết bồng bềnh trên mây, lại đến sương mù bao phủ quanh người.  Bạn tôi bảo, Sapa có gì vui mà cậu lại mê lên đó đến vậy? Toàn sương mù lạnh lẽo. Đi lại thì khó khăn. Tôi bảo bạn, có lẽ tôi đã già. Thích sự bình yên, lặng lẽ ở nơi đây. Sống ở thành phố quá nhộn nhạo. Từ con người đến giao thông đều hỗn loạn, khiến tôi ngộp thở. Bởi vậy, mỗi khi lên Sapa, tôi như được sống một cuộc sống hoàn toàn khác - sống thật chậm, lặng lẽ từ từ. Tôi quên hết sự ồn ào, náo nhiệt của chốn thị thành, hòa mình cùng con người và cảnh vật nơi đây. Mỗi ngày tôi đi đến một nơi. Trên những con đường quanh co, uốn cong theo sườn núi. Mỗi địa danh ở Sapa đều cho tôi những cảm nhận dễ chịu khác nhau. Chỗ thì sương mù bao phủ, lên cao chút nữa ngắm mây trắng vờn quanh những ngọn núi cao trùng trùng, điệp điệp.



Sương mù huyền ảo




Trong thời gian ở Sapa, ngày nào điểm xuất phát của chúng tôi cũng bắt đầu từ phố Cầu Mây. Sau đó chúng tôi sẽ đi bộ vào những bản lân cận, hoặc thuê xe đến những nơi xa hơn. Có ngày chúng tôi đi bộ hơn chục cậy số vào các bản. Thăm quan cuộc sống của bà con người H'mông, người Dao sinh sống. Buổi nào không đi xa, tôi lại lang thang khám phá các quán cà phê ở Sapa. Tôi thích được ngồi bên lò sưởi, nhấp từng ngụm cà phê nóng để quên đi bên ngoài trời đang lạnh cóng. 







Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

Happy New Year



Mẹ con nhà Bông xin gửi lời chúc mừng tốt đẹp nhất tới tất cả đại gia đình blogger  nhân dịp Năm Mới 2014. Chúc cả nhà một năm mới thành công, vui vẻ và hạnh phúc!