Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Đầu xuân đi Phủ Tây Hồ

Sau những ngày hối hả chuẩn bị đón Tết là những ngày nghỉ ngơi và đi chúc Tết.
Sớm nay, mấy chị em rủ nhau đi lễ cầu may đầu năm. Phủ Tây Hồ buổi sáng, người đi lễ Phủ chưa đông lắm. Mưa xuân lất phất bay trong tiết trời giá lạnh. Mình đi lễ thường chẳng biết cầu gì, chỉ cầu bình an và sức khoẻ cho mình và cho cả nhà.
Trong lúc đợi hạ lễ, hoá vàng, mình tranh thủ đi vãn cảnh chùa.


 Hồ Tây mờ sương
Các loại bánh chay được bày bán ở cổng Phủ (bánh đúc, bánh tẻ, bánh cuốn)

Bánh tôm Hồ Tây giờ chỉ còn là thương hiệu từ xưa để lại. Hầu hết bánh tôm Hồ Tây bây giờ được làm bằng tôm rảo.

Bún ốc Hồ Tây nước trong veo

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

Về với Tết xưa


Tết năm nay là Tết sum vầy của cả đại gia đình nhà mình vì không ai đi du lịch hay phải về quê chồng ăn Tết. Bố mẹ mình là vui nhất, suốt mấy bữa tụ họp trước Tết, khiến ông bà vui vẻ háo hứng. Ông cười nói với con cháu, đúng là vui như Tết!
Để con trẻ hiểu được bố mẹ chúng ngày xưa ăn Tết như thế nào, cả nhà quyết định đặt mua một con lợn mường về thịt. Từ 25 âm lịch, bác cả đi Hòa Bình chở lợn về. Sớm hôm nay, 27 Tết âm lịch, bác ra chợ nhờ một bác bán thịt lơn ở chợ về nhà thịt giúp. Bọn trẻ háo hức dậy sớm bắc bếp đun nước, nhưng đến khi chuẩn bị thịt lợn thì chạy vội lên tầng khóc thương lợn quá! Mình phải đi làm nên chỉ đảo qua rồi phải đến văn phòng. Các bạn trẻ tất bật trợ giúp người lớn rửa lá dong, giã giò, gói bánh. Đêm nay các bạn lại được thức đêm trông bánh.
Có mỗi con lợn hơn 50 kg mà giã được những 6 cân giò nạc, 2 cái giò thủ mà vẫn còn bao nhiêu là thịt để chia cho mọi nhà. Năm nay mình chẳng phải mua gì, mẹ mua cho một con gà to, đụng thịt lợn với cả nhà, chị mua cho mâm ngũ quả, em gái luộc măng sẵn cho rồi... mỗi người cho một thứ là đủ một cái Tết.
Ngày mai và ngày kia mình chỉ còn mỗi nhiệm vụ bát phố mua hoa nữa là có một cái Tết xôm tụ rồi.

Năm nay Bông được gói bánh hai lần. Một lần gói bánh và ngủ lại ở trường để luộc bánh và hôm nay gói bánh tại gia và thức đêm trông bánh luôn.. 

 Chíp hăng hái gấp lá


Trẻ con gói bánh, người nhớn nướng thịt chuẩn bị bữa tối

 Bọn trẻ xung phong canh nồi bánh chưng


Thành quả của Bông tự tay gói bánh tại trường. Nàng tự thêu tên mình đính vào bánh để đánh dấu. Mẹ là người không thích ăn bánh chưng, bình thường thì cả năm chẳng ăn lấy một miếng. Năm nay, do con gái gói bánh ngon quá nên đổi ý, thích ăn bánh chưng:).



Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

Cô đơn bất chợt ghé tìm tôi

Đã khá lâu rồi, tôi không còn cảm giác cô đơn. Đó là điều khiến tôi hài lòng nhất về cuộc sống trong một thời gian khá dài. Mặc dù đã nó rất nhiều lần muốn len lỏi vào cuộc sống của tôi. Nhưng dường như có một rào chắn vô hình nào đó, đã chặn nó ngay từ bên ngoài. Khiến nó muốn thâm nhập vào cuộc sống của tôi mà không được.
Tôi đã có một thời gian dài sống trong sự lạc quan, không có khái niệm gì về nỗi cô đơn. Tôi thật sự đã rất hài lòng về điều đó. Tôi đã từng mạnh mồm nói với các bạn tôi rằng, khi người ta vượt qua được nỗi cô đơn, thì người ta có thể vượt qua được rất nhiều thứ. Tôi sống đời nhẹ tênh, ung dung hưởng thụ cuộc sống, cùng với cả những khó khăn đôi khi vẫn song hành cùng tôi
Vậy mà vào một ngày mùa đông giá lạnh đầu năm 2012. Khi tôi vừa trải qua một kỳ nghỉ đầu năm, rồi lại đến vài ngày tôi sống trong sự nhàn rỗi, nhàm chán. Khi bên cạnh tôi vẫn còn một đống công việc riêng đang vướng mắc, mà tôi biết chắc rằng - không thể giải quyết được trong ngày một ngày hai. Khi nhìn ngôi nhà đang bề bộn, bụi bẩn bám đầy mà tôi chưa thể dọn dẹp được ngay, trong lúc này... Tôi đã vô tình để nỗi cô đơn len lỏi vào cuộc sống của tôi từ lúc nào, mà tôi không hề hay biết. Mặc cho những buổi cà phê, ăn tối, gặp gỡ bạn bè. Mặc cho những buổi hàn huyên thâu đêm với bạn sau vài năm xa cách. Tôi vẫn thấy mình thật lạc lõng. Tôi ngồi trong căn phòng giá lạnh với nỗi cô đơn bao trùm quanh mình. Tôi thờ ơ nhìn tập truyện mình mới mua về. Không một chút hào hứng, tò mò muốn cầm lên, lướt qua một vài cuốn như mọi khi tôi vẫn thường làm.  Bất chợt, với điện thoại để trên giá. Tôi gọi điện cho bạn. Bạn đến đón tôi rời khỏi nhà, ngay sau cuộc gọi vài chục phút. Chúng tôi chọn My Way là nơi ngồi để hàn huyên. Quán vắng, chúng tôi say sưa nói chuyện tới mức, tôi chẳng thể nhớ nổi, mình đã nghe loại nhạc gì ở nơi đó nữa. Vẫn là Cappuccino nóng,  nhấp từng ngụm cà phê, tôi ngồi nuốt từng câu, từng chữ bạn xả, nghe cho nhẹ lòng.
Bắt đầu một tuần mới đi làm. Tôi biết, cô đơn sẽ chẳng ngự trị trong tôi lâu được. Tôi tin rằng, tôi sẽ tống cổ được chúng ra khỏi cuộc sống của tôi chỉ trong thời gian ngắn mà thôi.

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

Xuất hành đầu năm

Ngày đầu năm, hướng về đất Cảng. Phóng xe một mạch đưa bạn về nhà. Hà Nội và Hải Dương, trời lạnh, mưa phùn lép nhép, sương mù dày đặc. Xuống tới Hải Phòng, trời quang mây tạnh, ấm áp hơn rất nhiều. Ăn uống xong, chẳng muốn nghỉ ngơi, lại một mạch phóng xe quay về Hà Nội ngay. Đường vắng mà cứ phải đi lò dò. Vừa 80km/h được một đoạn ngắn, lại 50km/h. Ức chế thật! Tới đoạn Hải Dương, thấy đường thông hè thoáng, vui chân nhấn ga. Đi được một đoạn thì thấy một chú áo vàng tiến ra giữa đường, tưởng vẫy xe nào hoá ra chỉ đúng xe mình. Dính trưởng của "anh hùng núp". Sau khi làm thủ tục chào hỏi đàng hoàng. Thông báo, chị đi quá tốc độ 10km. Mức phạt nhẹ nhất 800 k. Vâng, chứng cớ rõ ràng vậy, sai thì nhận phiếu nộp phạt. Đóng góp thêm cho ngân sách nhà nước ngay từ đầu năm.Về tới cầu Thanh trì gọi điện cho mấy bạn trẻ chuẩn bị ăn mặc chỉnh tề để mẹ về hốt đi xem phim ngay. Về đến nhà, vẫn còn thời gian ghé vào vấn an song thân phụ mẫu. 
Trộm nghĩ, mình mà thất nghiệp, vẫn còn cửa hành nghề lái xe kiếm ăn. Bằng B2 đàng hoàng nhé!

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2012

Ngày cuối cùng của năm

Ngày cuối cùng của năm, Hà Nội lạnh giá, khiến lòng người cũng giá lạnh như băng. Ngủ lười thêm một chút, rồi cũng phải bật dậy để thực hiện kế hoạch đã vạch ra trong ngày. Dọn dẹp nhà cửa, tất bật chợ búa. Gộp hai bữa sáng, trưa làm một ( Brunch), rồi chuẩn bị làm dáng đi ăn tất niên, đón chào năm mới - 2012.

2011 quả là một năm đầy biến động của rất nhiều người, trong đó có mình. Vẫn biết, trong cuộc sống không thể không gặp những khó khăn. Nhưng năm nay, quả là một năm mình gặp phải những khó khăn ngoài dự tính. Nhờ có công việc hàng ngày cuốn đi, nên sự lạc quan về cuộc sống vẫn chưa hề suy giảm.
 Vẫn chưa có lịch trình cho kỳ nghỉ lễ dài sắp tới. Hộ chiếu sắp hết hạn nhưng lười chưa đi gia hạn. Điều đó có nghĩa là - có thể sẽ không có bất kể chuyến xuất ngoại nào trong dịp đầu năm này. Biết đâu năm tới sẽ là một năm đầy ngẫu hứng của mình cũng nên?

Sau bữa cơm tất niên, vội vàng đưa các bạn trẻ đi đón giao thừa. Không pháo hoa, nhưng Bờ Hồ vẫn tấp nập người đi lại để chào đón thời khắc bước sang năm mới -2012.
Hiện tại, được mang lại niềm vui cho người già và trẻ em trong một đại gia đình đang là  hạnh phúc của chính mình.

Đón chào 2012 với nhiều niềm tin và hy vọng!

 Những tấm ảnh cuối cùng của năm 2011


Trong bữa tiệc tất niên của văn phòng, mình đã bốc được bao lì xì  500 k


Cùng các  bạn trẻ cà phê gần Bờ Hồ để chờ đón khoảnh khắc bước sang năm mới 2012

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

"Người hùng" của mẹ

 
Mẹ tôi năm nay đã ngoài bảy mươi nên mắt không còn tinh tường lắm. Bà vốn bị cận nặng, lại sống chung với bệnh tiểu đường hàng chục năm rồi, khiến thị lực của bà đã kém lại càng kém hơn. Chúng tôi đã rất nhiều lần thuyết phục bà đi viện mắt trung ương khám và mổ đục thủy tinh thể, nhưng bà nhất quyết không đồng ý. Đã có vài bác bạn của bố mẹ tôi sau khi mổ mắt, thị lực cải thiện rõ rệt. Tôi đã nhờ các bác thuyết phục mẹ tôi làm tiểu phẫu, hy vọng mắt bà nhìn được rõ hơn, nhưng bà vẫn kiên quyết nói không với chuyện dao kéo.
Tuy sức khoẻ của mẹ tôi không được tốt lắm, nhưng có thể nói rằng, mẹ tôi là người phụ nữ khá may mắn. Bà có một đàn con, cháu đông đúc ở gần nhà nên suốt ngày tụ họp, quấn quýt bên bà. Điều may mắn hơn nữa là bà có một "vệ sĩ "  trung thành, luôn bên bà, tháp tùng bà mỗi khi có thể, và giúp bà giải quyết những tình huống xảy ra ngoài dự tính. Năm vừa rồi "vệ sĩ " của bà được các cháu phong danh hiệu "Người hùng" vì đã có công thầm lặng giải cứu " mỹ nhân" vài lần trong năm. 

 1. Như thường lệ, sáng nào mẹ tôi cũng đi chợ vào tầm 8 giờ. Một buổi sáng trên đường đi chợ, mẹ tôi gặp một người phụ nữ tuổi trung niên đứng bên cạnh chiếc xe máy cất tiếng chào bà. Sau đó cô ta nói với mẹ tôi rằng, mắt bà rất kém, nhìn không rõ đúng không? Cháu có quen một ông giáo sư chuyên về mắt có một loại thuốc đông y rất tốt, chỉ cần uống vài thang là mắt sáng ra mà không cần phải mổ. Mẹ tôi nghe đến câu mắt sáng mà không cần phải mổ thì vội hỏi cô ta địa chỉ của nhà ông giáo sư đó ngay. Cô ta liền nói, hiện nay nhà giáo sư đang hết thuốc. Nếu bà muốn mua cháu sẽ qua nhà chị họ cháu hỏi giúp bà. Nhà chị họ cháu ngay gần đây thôi, chị ấy vừa mới mua 5 thang cho mẹ chị ấy mà chưa dùng đến. Cháu sẽ bảo chị ấy để cho bà. Mẹ tôi có đôi chút lưỡng lự thì cô ta nói tiếp, nếu bà không tin, cháu dẫn bà ghé vào nhà chị ấy, hỏi mẹ chị ấy rồi mới quyết có mua hay không cũng được.
Mẹ tôi như bị cô ta thôi miên nên đi theo cô ta tắp lự. Vừa đi được một đoạn cô ta liền gọi với một người đang đi trên đường, ôi chị, em đang định qua nhà gặp bác. Bác này cũng đang muốn mua thuốc giống của mẹ chị nên bác ý muốn qua hỏi xem mẹ chị dùng thuốc thế nào? Có tốt hơn không? Cô kia vội nói, mắt mẹ chị tốt hơn hẳn, chị mới cắt thêm cho mẹ chị 5 thang, nếu em cần thì chị để cho em trước. Cô ta hỏi mẹ tôi có muốn mua không thì cô ta bảo nhà kia để lại cho mẹ tôi với giá 5 triệu một thang. Mẹ tôi bảo, tôi không mang tiền, cô ta nói không sao cháu chở bác về nhà lấy tiền rồi sang nhà cô kia lấy thuốc cũng được. Rồi cô ta chở mẹ tôi về nhà, đứng bên ngoài cửa chờ mẹ tôi lên phòng lấy tiền. Bố tôi đang ngủ, thấy mẹ tôi vào phòng lọ mọ mở tủ nên hỏi mẹ tôi làm gì vậy? Bà giấu bố tôi nên chỉ nói, em tìm giấy tờ nên bố tôi lại tiếp tục ngủ lười. Đếm tiền trong nhà không đủ, bà cầm một cuốn sổ tiết kiệm đi ra ngân hàng bên cạnh rút tiền. Mấy chị ngân hàng gần nhà đều quen mẹ tôi, nên hỏi bà rút tiền làm gì vậy? Mẹ tôi chỉ cười tủm tỉm không nói gì, nhìn ra ngoài cửa thấy một người phụ nữ đứng thập thò ở ngoài, các chị ấy lại hỏi, người quen của bà à? Mẹ tôi mới kể là cô ta đợi mẹ tôi rút tiền để trả tiền mua thuốc cho cô ấy.  Các chị ấy nói, bà ơi,  bà cẩn thận đấy, bà bị lừa rồi. Gần đây có rất nhiều trường hợp bị lừa rồi đấy. Mẹ tôi vô cùng hoang mang, sau một vài giây, bà đi ra cửa nói với cô kia rằng, tôi mang sổ tiết kiệm ra nhưng lại quên chứng minh thư ở nhà nên chưa rút được, cô cứ đợi ở đây tôi chạy về nhà lấy chứng minh thư. Bà chạy về nhà, nhìn thấy con trai ở phòng khách mà không thèm nhờ. Chạy lên phòng cầu cứu bố tôi, anh ơi, em bị lừa rồi! Rồi kể lể sự tình, bố tôi bật dậy khỏi giường, vội khoác áo đi tháp tùng mẹ tôi ra ngân hàng, vừa ra tới ngân hàng ông đã lên giọng quát. Nó đâu rồi? để tôi gọi công an đến xử lý. Cô ta thấy mẹ tôi kéo bố tôi đến và mọi người trong ngân hàng cũng chạy ra thì vội vã chuồn đi ngay. Mẹ tôi thống nhất với bố tôi là giấu các con không lại bị các con ' phê bình". Thế là bố tôi im lặng không kể với bất kể một đứa nào. 
Tối về tôi thấy giúp việc nhà em gái sang kể, cô ơi, hôm nay cháu thấy ông bà có chuyện gì ý, rất khó hiểu. Bà đi chợ hớt hải chạy về, rồi ông bà lại hoảng hốt chạy đi. Tôi liền bốc máy lên hỏi thăm bố mẹ tôi hôm nay ở nhà tình hình thế nào? Có chuyện gì không?  Hai ông bà đều trả lời, bố mẹ bình thường, không có chuyện gì! Suốt một tuần sau đó, chúng tôi rất ngạc nhiên khi thấy bố tôi đề nghị giúp việc nhà em tôi tháp tùng bà mỗi khi đi chợ. Hóa ra là sau khi chuyện xảy ra, mẹ tôi rất lo lắng. Bà nói với ông là bà sợ bọn chúng rình rập gần nhà để trả thù, vì chúng biết nhà mình rồi. 
Im lặng được một thời gian, ông mới ngồi kể những mối lo của ông về bà cùng con gái rượu. Lúc đó cả nhà mới biết chuyện.

2. Hàng ngày, vào tầm xế chiều, bố mẹ tôi thường cùng nhau đi bộ ra công viên cạnh nhà tập thể dục. Một tối, sau khi đi bộ về, ăn uống xong ông bà lên phòng xem ti vi chán chê rồi mới đi tắm. Đến mười rưõi tối, bà lên giường mới phát hiện ra một chiếc khuyên tai quý giá của bà bị mất. Bà sốt sắng lục tìm trong phòng không thấy. Bà nói với ông, rất có thể em làm rơi ngoài công viên. Vì lúc ngồi ở ghế đá công viên vẩy tay, chắc là vẩy vào tai nên nó rơi xuống ghế. Ông lọ mọ tìm trong nhà một lúc không thấy. Lấy đèn pin rồi rủ cháu gái lớn đi cùng ông ra công viên tìm khuyên tai cho bà, nếu không bà lại xót của, ngủ không yên. Ra tới công viên tìm một hồi không thấy. Đang định về thì ông nhận được điện thoại của con trai thông báo, đã tìm thấy ở gần nắp cống trong nhà tắm. Ông về đến nhà, con trai liền đưa ông khuyên tai để ông mang vào phòng cho bà. Bà thấy khuyên tai ông đưa, mừng rỡ hỏi ông, anh tìm thấy ở đâu vậy? Ông bảo, em đoán chuẩn thật! Thấy đúng chỗ ghế đá nơi em bảo. Bà nhìn ông thán phục, rồi nói, em đoán chính xác mà! chỉ có rơi ở đấy thôi! Anh tuyệt vời thật!


Người hùng của mẹ vừa bước sang tuổi bảy mươi lăm.

" Nàng" e ấp bên "Chàng"- Nha Trang 11-2011