Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016

Chinh phục đỉnh Lảo Thần săn mây


Không được liệt vào top 10 đỉnh núi cao nhất ở Việt Nam. Nhưng Lảo Thần là một trong những đỉnh núi xứng đáng để chinh phục. Không hiểm trở và cao như Fan, nhưng không hề dễ dàng chinh phục nếu như bạn không cố gắng vượt qua được thử thách của chính mình.

Tháng 10, khi đang còn ở Châu Âu, bạn đã nhắn tin rủ đi leo núi Lảo Thần. Đi đâu chứ leo núi thì mình gật đầu ngay lập tức.
Tối thứ 6 lên đi xe giường nằm đi Sapa. Thú thực đây là lần thứ 2 tôi liều mình đi xe giường nằm ở Việt Nam. Cả nhà biết tin đi xe giường nằm thì ai cũng gàn. Tuy lo thật, nhưng một khi đã chấp nhận tham gia cùng đoàn thì không thể có lựa chọn nào khác. Lên tới Sapa thở phào nhẹ nhõm. ăn sáng xong, đi dạo một vòng ở trung tâm Sapa rồi lại lên xe 16 chỗ đã thuê sẵn để đi tiếp một chặng đường 3 giờ ngồi xe nữa. Tới chân núi trời mưa nhỏ âm u. Bắt đầu hành trình hơn 10km vừa đi vừa leo lên gần đỉnh núi. Mưa nhỏ nên đường trơn trượt, có những đoạn bùn ướt lấm lem, sương mù dầy đặc. Vừa đi vừa tự nhủ, ai đầy mình mà lại tự chọn kiểu thích đi hành xác như thế này không biết! Tới 4 giờ chiều gần lên tới đỉnh thì trời bắt đầu quang. Bao nhiêu mệt học bỗng dưng tan biến. Tinh thần phấn chấn hẳn lên và vội vàng rảo bước hướng về đỉnh núi. Chẳng biết nói gì, chỉ biết im lặng, ngắm nhìn và chụp. Đúng là trời không phụ lòng người. Đi về rồi mà cảm giác vẫn còn vẩn vơ cùng núi và mây.

Trên đường đi
Sương giăng



Bạn đồng hành

Lên gần tới đỉnh núi thì trời bắt đầu đẹp

Mây kéo về vớn núi

Chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn


Hoàng hôn sắp tắt


Ngủ đêm trong những chiếc lều mang đi
Những vệt sáng cuối cùng khi màn đêm buông xuống

trời còn đang tối đã dậy leo lên đỉnh ngắm bình minh







Có những lúc thảnh thơi


Hối hả với những chuyến đi không ngừng nghỉ. Lâu lắm rồi mới có một buổi cuối tuần được phép ngủ lười. Tận hưởng những giây phút bình yên trong căn phòng của chính mình. Năm nay, đi nhiều quá đã biến ngôi nhà thành nơi ở trọ mỗi tối trở về. Muốn nghỉ ngơi nhưng đành bất lực, không ngăn được bản thân khi những địa danh trên khắp mọi nơi cứ hút chân mình đi. Lại đặt vé, nghiên cứu cách đi trong những lúc rảnh rỗi. Và rồi, cuộc sống lại hối hả. Chẳng có thời gian để mà ngẫm nghĩ về nhân tình thế thái. Tự nhủ, ừ thôi, cứ đi khi còn có thể. Đến một lúc nào đó, chẳng còn đủ sức mà đi. Chỉ có thể ngắm nhìn qua màn ảnh nhỏ mà thôi!


Mùa cúc họa mi đã đến rồi. Vẫn còn tranh thủ lên Nghi Tàm mua được những bó cúc về tặng mọi người. Và chụp cho mình những tấm ảnh lưu giữ lại làm kỷ niệm.


Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Thiên Môn Sơn - Tian Men Shan天門山


Trong bốn nơi tôi đặt chân đến trong chuyến đi lần này là Trương Gia Giới, Thiên Môn Sơn, Đại Hiệp Cốc và Phượng Hoàng cổ trấn.Thiên Môn Sơn mang lại cho tôi cảm giác mãn nguyện nhất từ lúc đặt chân lên tới đỉnh núi, cho đến lúc thờ phào nhẹ nhõm bước ra khỏi xe dưới chân núi. Thiên nhiên hùng vĩ ở Trương Gia Giới gần như là tự nhiên. Còn ở Thiên Môn Sơn là do bàn tay con người kiến tạo nên sự kỳ vĩ, nhưng nó vẫn mang lại cho khách đến tham quan một cảm giác vô cùng mãn nguyện. Tôi nói vậy là bởi vì hôm chúng tôi đi không phải mất thời gian xếp hàng vài tiếng mới lên được cáp treo. Lên tới nơi tham quan vắng, không phải chen lấn xô đẩy nhau nên mới được thư thả nhởn nha ngắm cảnh và chụp ảnh thỏa thích. Sau đó vài tuần thấy báo đưa tin bị đóng cửa do du khách làm vỡ kính trên con đường kính chênh vênh trên núi.

Đây là con đường có 99 khúc cua nhìn từ trên cáp treo. Lúc về chúng tôi sẽ ngồi xe đi trên những đoạn cua đó.
Khi ngồi trên xe đi xuống thì nín thở ngắm những cung đường ngoằn ngoèo dài 21 km









Đồng đội

Thay vì đi bộ 999 bậc lên cổng trời, người ta có thể đi nhiều đợt tháng cuốn xuyên núi

Hôm nào gió mạnh đi cáp này lên cảm giác cũng yomost lắm đây
Khóa cầu nguyện ở cổng trời
Cổng trời
Đi bộ giữa rừng nguyên sinh ở Thiên Môn Sơn mới tuyệt làm sao