Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Everyday Look - Thứ Năm 11/4/2013


Năm nay không có rét tháng Ba? Những gánh hàng hoa rong chở đầy ắp hoa loa kèn trắng muốt, dịu dàng, tinh khôi đã có mặt trên khắp các nẻo đường Hà Nội. Báo hiệu một mùa Hè sắp tới.
Hai hôm nay, Hà Nội trời trở rét. Ngoài phố mọi người lại khoác lên mình những chiếc áo khoác nhẹ nhàng. Còn mình, ngồi trong văn phòng thời tiết quanh năm luôn là 22 đến 23 độ. Chỉ cần diện váy hoa đơn giản, cùng chiếc áo len có cùng tông màu với hoa nhẹ nhàng khoác bên ngoài là ổn cả ngày luôn

 Một ngày làm việc bắt đầu 






Giữ eo làm sao được khi không thể từ chối miếng bánh kem béo ngậy này, yum yum


Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Everyday Look - Thứ Tư 10/4/2013


Chưn chẳng dài, dáng chẳng đẹp, tuổi chẳng ít, quần áo chẳng còn mới, cũng chẳng mất công trang điểm cầu kỳ. Vậy mà vẫn đủ tự tin để làm một xê ri " thời trang trong ngày "dành cho U50. Rất mong nhận được những lời góp ý chân tình từ các bạn gần xa :D




Quen đeo kính rồi. Cứ bỏ kính ra là trông mắt kém sắc ngay





Trước bữa ăn trưa, ghé vào tiệm bánh mua bánh tặng một người bạn có sinh nhật vào tháng Tư 

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Ăn, tập - Tập, ăn

 "... Muốn khoẻ đẹp thì hãy tập thể thao, ai muốn khoẻ đẹp thì hãy tập thể thao"


Cuối tuần nào cũng gặp hai mẹ con chị ở cùng khu ở cũ đi tập cùng giờ. Hai mẹ con chị tập yoga ở phòng bên cạnh, còn mình thì rất ít khi vào lớp đó. Chị hỏi, vì sao em không tập yoga? Mình bảo chị, em cũng thích tập yoga lắm, nhưng chắc khoảng hai hoặc ba tháng nữa em mới tập yoga được. Đang độ phải tập để tiêu hao mỡ, tăng cơ và giảm cân. Yoga với em, chỉ là thư giãn thôi, chưa đủ độ. Mà toàn phải tham gia lớp Body pump, 20:20:20 hoặc Body combat (đấm bốc theo nhạc), sau đó làm một cuốc chạy bộ nữa, mới có thể khôi phục lại trọng lượng cơ thể của hơn một năm về trước được.

Trong vòng hơn một năm, tăng liền 4 kí. Tăng rồi không giảm xuống luôn vì cái thú ham ăn, lười vận động. Tháng đầu đi tập lại, không những không ăn uống kiêng khem gì, mà lại toàn phải uống thêm sữa ấm cho chút sôcola vào để còn có sức mà tập luyện. Sau bốn tháng tập luyện. Cơ thể mới cải thiện chút ít thôi, không nhiều. Bây giờ phải giảm hơn kí nữa thôi là ổn. Không ăn kiêng, lại chăm bồi dưỡng cơ thể. Giảm một cân cũng là vấn đề không nhỏ với mình. Thôi, lại biến gym thành một trong những niềm vui  trong cuộc sống vậy !
Uớc gì, mỗi ngày mình có hẳn 2 tiếng ở trong phòng gym 

Mình rất thích môn ni. Vì môn ni là một trong những môn giảm tress vô cùng hữu hiệu đấy.

 Trước khi cho tay vào găng đấm bốc phải cuốn dây thế này để không bị sái tay khi đấm


Tập rồi lại ăn, ăn rồi lại phải tập.

 Thỉnh thoảng lại có những buổi ăn thả phanh như vậy đó




Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn


Trưa nay, không đi tập gym như mọi ngày đi làm khác. Tâm trạng đang không được vui, vì vừa đọc xong một cuốn truyện buồn. Định rủ một ai đó sang quán mỳ Nhật ở bên cạnh ăn xem thế nào. Vì từ hôm khai trương đến nay, vẫn chưa qua ăn thử. Cuối cùng, lại quyết định xuống căng tin dưới tầng 3. Gọi một suất cơm, lặng lẽ ngồi ăn. Ăn xong, lên rủ đồng nghiệp sang toà nhà bên cạnh mua kem, vừa ăn vừa ngồi phơi nắng, ngắm buổi trưa tĩnh lặng một lúc. Rồi  lên phòng chợp mắt một lúc mới bắt đầu dậy làm việc. Đã lâu lắm rồi, không ngủ trưa. Lắm lúc tự nhắc mình, phải nhắm mắt nghỉ ngơi 5 phút, vậy mà chỉ được khoảng 1 phút, tôi lại mở mắt ra, nghĩ ngay đến việc gì đó mà mình quên chưa làm, hoặc lại lướt web.  Hôm nay, có lẽ sau mấy ngày thức khuya cày truyện, nên tôi cũng chợp mắt được khoảng 15 phút. Ánh mắt lờ đờ, tâm tư thẫn thờ tất cả là vì truyện. Lâu lắm rồi tôi không đọc cuốn nào say sưa đến vậy, cho đến tuần trước. Đọc trên tường FB của một người bạn viết ,


"Một tháng trước, vì đọc truyện ngắn trên mạng mà mình khóc, rồi đau họng rồi ốm, tự dặn lòng " từ mặt mấy tiểu thuyết ba xu". Chiều sang thăm Julia Tran, một " con nghiện" sách, một kẻ " sắt đá" có tiếng, bao năm chơi chưa một lần thấy nàng rơi nước mắt. Thế mà hôm nay, nàng ngấu nghiến tiểu thuyết ngôn tình, nước mắt đẫm đìa trên gối và nước mũi chan chứa một vạt áo, mắt húp, giọng khản đặc. . . Nghe hắn, lại mủi lòng, tha về hai bộ, thèm từ chiều mà chưa dám sờ. . . Hức, hức. . . Giờ thì không thể kìm hãm được cái sự tò mò và sung sướng, em bắt đầu đọc đây.
Nếu hôm nay em lỡ thức thâu đêm và mai sưng mắt thì đừng ai văn vẹo em rằng " có phải bị chồng đánh không nhé?".
Nặng hơn nữa là lỡ mai em ốm thì các Sếp bố trí người dạy thay em nhé. Hức, hức. . ."


 Tò mò nhảy vào hỏi nàng ý xem đó là cuốn gì xong. Lấy máy ra, nhắn cho cô em chuyên mua truyện giúp " Mua giúp chị 2 tập Bộ bộ kinh tâm " tin vừa gửi đi, nhận lại được trà lời ngay tắp lự " Vâng, mai em mang qua " . 

Con gái thấy mẹ ngồi đọc sách, ngó vào hỏi, mẹ đọc cuốn gì vậy?  Rồi nàng cầm lên và nói, ồ mẹ đọc cuốn này? Từ trước đến nay con có thấy mẹ đọc truyên tàu bao giờ đâu nhỉ.?  Với lại, đây là truyên dành cho teen đấy mẹ ạ. Mình bảo, truyện ngôn tình mà con? Nàng bảo vâng, truyện này 15++ là đọc được rồi mẹ ạ.

Kéo ghế ra ban công ngồi đọc cho thoáng. Ngồi đọc được gần hai tiếng, lại có việc phải đi. Đi chừng một tiếng lại về ôm truyện. Tối đến, đang đến đoạn hay không dứt thì bị cúp điện. Hậm hực nằm ườn một lúc, quyết định thắp nến lên để đọc. Có điện rồi thì cày một mạch đến 2h 30 sáng, hết cuốn một mới đi ngủ. Hôm sau dậy đi làm bình thường. Sáng đến, lên FB cằn nhằn với cô bạn. Say thì có say, nhưng sướt mướt đâu, mà chẳng thấy? Nàng hỏi tôi, đọc hết cuốn thứ hai chưa ? Tôi nói, mới hết nửa cuốn thứ hai thôi. Hay tôi máu lạnh, đọc chẳng thấy mít ướt gì cả? Nàng bảo cứ đọc tiếp đi.  Đọc gần đến chương cuối thì nước mắt nhạt nhoà. Thương cho số phận của Nhược Hi. Phải dứt ngay truyện, đứng dậy đi dạo một vòng cho nước mắt đỡ rơi lã chã. Rồi vào đọc tiếp. Không sưng mắt, nhưng đọc xong thì buồn ngẩn ngơ, ngơ ngẩn. Quyết định không đi tập gym nữa.

Lòng tự hỏi, có nên " cạch " truyện ngôn tình của Đồng Hoa không nhỉ?

 " Một là đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau
 Hai là đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều..."



                                          Một khi đã say, mất điện cũng chỉ là chuyện nhỏ

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Lần đầu tiên


Lần đầu tiên đi Đền Hùng và cũng là lần đầu tiên tham gia hoạt động của Cục tổ chức

Linh thiêng Đất Trời

Năm nay mình bỗng dưng đổi tính. Khi mấy cô bạn đồng nghiệp bảo, trên Cục gửi thông báo, cuối tuần sau tổ chức cho các nhân viên khối ngoại giao đoàn đi Lễ đầu năm nhân dịp mùng 8 tháng 3. Mình hỏi là đi đâu? Mọi người bảo đi Đền Hùng. Vậy là gật đầu cái rụp. Mọi người nhìn mình ngạc nhiên và đầy hoài nghi. Còn trong lòng mình thì chắc luôn một điều, sẽ đi!

Thế là lần đầu tiên, sau gần 20 năm, mình mới tham gia hoạt động của Cục Phuc vụ Ngoại giao đoàn tổ chức. Ngày xưa, khi bạn muốn vào làm ở bất kỳ một Đại sứ quán, Tổ chức phi chính phủ hoặc Văn phòng Đại diện nào thì cũng đều phải qua Cục Phục vụ Ngoại giao đoàn, Bộ Ngoại Giao giới thiệu vào làm. Và phải chịu sự quản lý của Cục. Mình là người thấy văn phòng có nhu cầu tuyển người nên đến tuyển trực tiếp. Ngu nga ngu ngơ là thế mà lại được gọi đi làm. Sau khi đi làm, bị cán bộ trên Cục gọi lên gọi xuống, hỏi rất nặng lời. Vì sao lại tự tiện đi làm mà không làm hồ sơ qua Cục? Mình lớ ngớ chẳng biết gì. Lúc đấy mới xin nghỉ làm nửa buổi đề đi làm hồ sơ bổ sung đưa lên Cục. Lên nộp hồ sơ lại bị mắng cho một chập nữa vì tội, chưa nộp hồ sơ đã đi làm. Sau đó, mỗi lần lĩnh lương là phải cử người lên Cục lĩnh, về chia cho nhân viên Văn phòng. Sau này hệ thống ngân hàng hiện đại hơn thì Văn phòng chuyển trực tiếp vào tài khoản cho nhân viên. Còn bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế và bảo hiểm thất nghiệp thì chuyển khoản trực tiếp vào tài khoản của Cục. Là người của Cục nên năm nào Cục cũng tổ chức rất nhiều các hoạt động dã ngoại hay đi nghỉ hè. Khi thì đi Huế, Điện Biên, hoặc hè nào cũng đưa nhân viên đi nghỉ ở nhà nghỉ của Bộ ở Sầm Sơn. Vậy mà tôi chưa một lần tham gia. Năm nay quyết định tham gia xem thế nào. Một phần vì tò mò, một phần vì, mình chưa đi Đền Hùng lần nào. Mà đi vào ngày giỗ Tổ thì đông khủng khiếp. Cục thuê 4 xe to cho tất cả các nhân viên của các Đại sứ quán và văn phòng. Tất cả nhân viên khu vực Đông Bắc Á ngồi cùng một xe. Năm nay, văn phòng mình đi đông nhất, bởi có mình hìhì...

 Lần đầu tiên đặt chân lên đất Tổ
Đền Mẫu Âu Cơ


Hôm nay cũng là lần đầu tiên mình đi Lễ chùa của làng. Mình đã chuyển hộ khẩu về Yên Hoà gần mười năm trời. Vậy mà hôm nay mới đi chùa làng Cót. Tối qua mẹ bảo, ngày mai Lễ hội đình làng Yên Quyết gần nhà, cả nhà ra đó lễ chùa rồi ăn chay.  Cái ngày mình chuyển về Yên Hoà, nhà cửa còn lưa thưa lắm. Nhà mình là nhà đầu tiên xây trên khu đất đó. Đêm ngủ, ếch nhái kêu ầm ầm. Bạn bè đến nhà chơi đều bảo. Sao lại chuyển về đây mà ở cơ chứ? Bây giờ các bạn ấy chẳng nhận ra nhà mình nữa. Vì nhà cửa, phố phường tập nấp hết cả rồi.
Cách nhà mình đang ở hiện nay có hơn 100m, là ngôi chùa làng Cót vô cùng yên tĩnh. Mình đi qua, đi lại không biết bao nhiêu lần rồi. Hôm nay mới chính thức đi vãn cảnh chùa. Không ngờ gần ngay nhà mình có một ngôi chùa rộng rãi và yên bình như vậy.

Cây đa, giếng nước bên Đình

Nhà ngang hai bên


Các cụ đang chuẩn bị lộc để phát cho mọi người đến lễ chùa




Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

Quà tặng trong tuần



Có những món quà, không có giá trị vật chất. Nhưng giá trị tinh thần lại vô cùng lớn(vô giá). Khiến người nhận cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Có những món quà, không nhất thiết phải là món quá đắt tiền. Nhưng tặng vào đúng lúc, người nhận đang cần nó. Món quà đó cũng trở thành món quà rất có giá trị, cả về vật chất lẫn tinh thần. Còn có những món quà. Vừa đắt tiền mà người nhận nó lại rất thích thì còn chi bằng nữa nhỉ :))
 

 ( I LOVE U)
 Năm nay nàng ý rất bận học để chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Vậy mà nàng ý vẫn dành thời gian để tự tay làm một món quà bất ngờ để tặng mẹ nàng. Mẹ nàng cảm động ngất ngây với những món quà vô giá ( không năm nào giống năm nào) của nàng. 

Sạc dự phòng cho điện thoại, ipad hoặc kindle . Rất cần thiết cho những khi đi đâu chơi quên mang sạc.
Máy nghe nhạc rất nhỏ, có thể kẹp vào áo tập khi chạy

Tiện quá luôn nha

 Một trong những loại nước hoa mà mình yêu thích
Hạn sử dụng vẫn còn "xa" nha
http://checkcosmetic.net/


Vẫn còn một vài món nữa cơ. Nhưng mình chỉ "trưng" những món quà mình yêu thích mà thôi:D

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Hôm nay là cuối tuần


Mình chưa bao giờ thích ngày mùng 8 tháng 3 và ngày 20 tháng 10. Chẳng phải vì mình không có quà đâu, mà còn nhận được nhiều lời chúc mừng và có nhiều quà là đằng khác. Nhưng mình thấy vẫn chẳng thích. Một năm có những 365 ngày sao lại chỉ có mỗi hai ngày phụ nữ được tôn vinh?

Hôm nay là ngày cuối tuần. Và cũng là ngày 8-3.
Trưa. Một anh đồng nghiệp cùng văn phòng đã đặt hàng từ mấy hôm trước mời vợ cùng chị em văn phòng đi ăn trưa. Chị vợ còn chăm chỉ dậy từ 3 giờ sáng để làm thêm hai chiếc bánh mang đến nhà hàng ăn.
 Sáng nay, sếp trưởng chạy sang phòng mình bảo, Hsiang ơi, hôm nay là mùng 8 tháng 3 mà tôi quên mất. Cô nhờ người đi mua hoa giúp tôi để tặng cho chị em văn phòng. Mình bảo sếp. Mua hoa làm gì hả sếp, hôm nay mua hoa vừa đắt vừa không đẹp đâu. Mua bánh ngọt mời mọi người là được rồi sếp ạ. Vậy là lại nhờ người ra Pari Gateux mua 3 chiếc bánh to. Chiều lại trà chiều. Ăn bánh từ sớm đến tối luôn.


TECO ladies

 Bữa trưa ngày cuối tuần

 Hai chiếc bánh vợ đồng nghiệp làm. Tuy hình thức không bằng, nhưng, lúc nào mình cũng thấy ăn ngon hơn tất cả các tiệm bánh ngon ở Hà Nội

Pari Gateux