Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

Ẩm thực Đài Loan


Nhằm thúc đẩy giao lưu văn hoá giữa Đài Loan và Việt Nam, Hiệp hội đầu bếp quốc tế Đài Loan đã sang Việt Nam giao lưu giới thiệu các món ăn của Đài Loan tại Việt Nam. Buổi giao lưu được tổ chức tai khách sạn Crowne Plaza. Tất cả nguyên liệu  chế biến món ăn đều được mang từ Đài Loan sang và do các vị bếp trưởng của các khách sạn năm sao Đài Loan thực hiện. Thực đơn gồm có 13 món, nhưng mới thưởng thức tới món thứ năm thì mình đã không thể ăn được nữa vì no.

 
 Món nguội ngũ phúc

Món xôi hấp cua
Tôm sốt bách hoa




Mòn gà tần này lúc đầu mọi người không hào hứng ăn lắm, nhưng khi nghe quảng cáo, trong nồi có loại củ cải ngâm hàng chục năm rồi, nó đã đổi thành màu đen, rất quí hiếm, hơn 100 USD một cân mà không đủ cung cấp cho các nhà hàng. Mọi người bắt đầu hăng hái ăn gần hết nồi.

  Món này là món nem Phủ Thành và cà tím tẩm bột rán


Hoa quả lạ nhất là cà chua lai, ăn như một loại hoa quả tráng miệng rất ngon, ngọt và giòn

 Trong tất cả các món, mình thích nhất món canh vi cá " Phật trèo tường " này được hầm cùng 12 loại nguyên liệu. Hàm ý chỉ món ăn thơm ngon đến nỗi nhà Phật cũng bỏ cả áo cà sa trèo tường tìm đến.

Chụp ảnh cùng các vị bếp trưởng đến từ Đài Loan

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2012

Thực trạng buồn


Sáng nay lên mạng đọc báo, đọc được tin này , tự dưng lòng thấy buồn; chẳng hiểu vì sao, một ngôi trường được gọi là kiểu mẫu ở Hà Nội lại để xảy ra một việc đáng tiếc như vậy? Chẳng hiểu vì sao, lại có những phụ huynh, vì tương lai " tươi sáng" của con mà có lúc phải hành động như vậy? Buồn hơn nữa là, có một số bạn đọc nhận xét thiếu tích cực, quy chụp người Hà Nội thế này, thế nọ. Ở bất kể một quốc gia phát triển, đang phát triển và chưa phát triển nào trên thế giới này đều có những người tốt, xấu; văn minh, không văn minh; ý thức tốt và chưa tốt...Đừng vì một sự việc mà nhận xét quy chụp hàng triệu người.

Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

Ăn một mình "chưa" tức


Hôm nay con gái đi du lịch cùng lớp, để mẹ được tự do ở nhà hai ngày cuối tuần. Trước đây, mỗi khi con gái về nhà nội chơi cả tuần mẹ vẫn thấy bình thường. Thậm chí là hơi khoái! Vì được sống tự do vài ngày. Muốn đi đâu, làm gì thì làm! Hôm qua con gái hỏi mẹ, mẹ có cần chị ra ngủ cùng mẹ cho đỡ buồn không? Mẹ trêu con gái, sao lại buồn? Mẹ phải vui khi được tự do chứ! Con gái nguýt mẹ một cái rồi nói, mẹ nhớ nhé!  Vậy mà sáng nay con gái vừa đi, mẹ đã thấy trống trải vô cùng. Đã thế lại còn phải cặm cụi vã mô hồi lau nhà hộ con gái :(. Buổi trưa cả nhà nhà tập trung ở nhà ông Dũng ăn giỗ cụ ngoại, thiếu con gái mẹ thấy buồn ghê! Chiều dì bảo, vào nhà dì ăn tối! Có món cua bể, vào ăn cùng cho vui! Buổi trưa đã quá ồn ào rồi, mẹ muốn về nhà ăn uống nghỉ ngơi cho yên tĩnh. Dì gói cho một con cua để mẹ mang về nhà ăn. Về đến nhà tự nhiên thấy buồn ghê! Chẳng muốn dọn dẹp đống đồ mới chuyển ra. Mẹ quyết định gỡ thịt cua để mai làm món nem cua bể chiêu đãi con gái. Còn gạch cua và hai cái càng mẹ nấu một bát miến ăn cho đơn giản. Cứ tưởng nấu xong thì buồn chẳng muốn ăn. Vậy mà nấu xong. Vẫn nhớ tự rót cho mình một ly rượu, ngồi nhâm nhi cùng vài cái cẳng cua, rồi đánh sạch bát miến chẳng còn lấy chút cặn. Ăn xong, dọn dẹp rồi pha một ly cà phê. Vừa nhâm nhi vừa ngồi blogging. Hoá ra mẹ vẫn chưa đến tuổi "ăn một mình đau tức" :))

 Bữa tối giản đơn dành cho người đang thừa cân


Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Bình minh đã đến rồi


Đã lâu lắm rồi, từ cái ngày nảo ngày nào, chẳng còn nhớ nổi nữa, tôi mới lại có một buổi thư thả như buổi sáng hôm nay. Dậy sớm hơn thường lệ, mở cửa đón những cơn gió mát vào nhà. Mùi hoa cau thoang thoảng thơm mát tỏa khắp căn phòng. Nghe tiếng chim bên vườn nhà hàng xóm hót líu lo chào một ngày mới bắt đầu. Những tia nắng sớm hắt qua khe cửa, chiếu vào chiếc sopha đã bạc màu vì nắng. Đã quá lâu rồi mình không có thời gian được ngồi thảnh thơi thư giãn! Quyết định dẹp bỏ tất cả mọi việc sang một bên, pha một ly cà phê ngồi nhâm nhi cùng chiếc bánh donus. Nghe Morning Has Broken - Cat Stevens. Chỉ thế thôi là thấy đời thật tuyệt!



Đôi khi cứ mải mê chạy theo guồng quay của cuộc sống mà quên đi những phút giây thư giãn cho chính mình. Để rồi cuộc đời cứ mãi trôi đi. Giật mình thảng thốt, đã quá nửa đời người. Muốn sống chậm mà sao thời gian trôi nhanh quá vậy?


Trước ngày nghỉ Lễ, cây lan ở văn phòng vẫn còn đang chúm chím vài cái nụ. Sau vài ngày nghỉ, hôm nay đến văn phòng cây lan khô cạn đã nở được ba bông. Sau những lúc làm việc mệt mỏi, quay sang ngắm hoa, ngắm đường phố thấy cuộc đời nhẹ hơn rất nhiều.





Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Những ngày hối hả


Thời gian trôi nhanh ghê gớm! Vèo một cái đã hết tháng Ba. Kết thúc quí đầu tiên của một năm rồi mà mình chưa làm được việc gì cho ra hồn cả. Đã thế, cuộc sống cứ hối hả trôi đi. Nhất là những ngày trong tuần, ngày nào mình cũng phải chạy sô cùng với quĩ thời gian ngắn ngủi. Hơn tám giờ bắt đầu ra khỏi nhà, hối hả đến văn phòng. Kết thúc giờ làm việc, hối hả đến phòng tập. Tập xong rồi thì hối hả về nhà, hoặc đến nhà bố mẹ, hoặc nhà anh chị, hoặc nhà em, hoặc nhà bạn ăn tối. Rồi lại tất bật về nhà. Cuộc sống cứ vậy trôi đi, chẳng còn thời gian để mà nghĩ ngợi thêm được điều gì.
Mùa nắng ấm bắt đầu, trong lòng cùng bắt đầu thấy xốn xang. Muốn đi!
Tuần vừa rồi thật may mắn là mình đã có một kỳ nghỉ tuyệt vời. Đến phút chót mình tự nhiên lại đổi ý không đi Bình Thuận nữa mà đổi sang đi Phú Quốc. Ban đầu đã lên lịch bay vào Sài Gòn, rồi thuê xe đi Bình Thuận. May mà chưa kịp chuyển tiền đặt khách sạn và tiền thuê xe, nên chuyển sang nhờ xin vé bay đi Phú Quốc. Cảm ơn em Linh Đan vô cùng vì đã đặt được vé SG-PQ cho mình, chứ không mình đã đi Bình Thuận, hứng trọn cơn bão đầu mùa đổ bộ vào các tỉnh phía Đông Nam Bộ rồi.
Ra Phú Quốc đợt này mình hài lòng nhất hai việc. Mình lại biết đi xe máy sau mười mấy năm không dám đi và con gái từ hôm đi Phú Quốc, bắt đầu ăn nước mắm.
Sau khi thuê taxi đi một vòng phía Bắc Phú Quốc, nghỉ ngơi ăn trưa ở nhà hàng Sông Xanh nằm bên sông Dương Đông. Ăn xong, không lên taxi về chỗ nghỉ ngay, mà đi bộ một quãng. Chợt nghĩ, thèm được đi xe máy để được đi vào vùng sâu, xa xa trung tâm một chút, đến khu dân cư trồng tiêu, trồng sầu riêng, xem cuộc sống của nguời dân trên đảo sống thế nào. Nếu bắt xe ôm thì hơi nguy hiểm vì đường đi vắng vẻ, lúc về trời lại tối. Cuối cùng, tôi sà vào một tiệm bán hoa quả bên đường mua hoa quả, hỏi dò cô bé bán hàng xem, gần đây có chỗ nào cho thuê xe máy hay không? Cô bé hỏi mình, chị muốn thuê xe đi đâu? Tôi trả lời là, muốn đi xem trang trại trồng tiêu và hoa quả. Cô liền nói vậy thì sáng mai chị qua đây, em chở chị đến nhà nội em ở cách đây hơn hai mươi cây. Sầu riêng nhiều lắm, mà chín rụng mới nhặt về, chứ không cắt khi còn trên cây. Nghe nói đến sầu riêng, mặc dù ăn trưa no rồi mà tôi vẫn thèm chảy nước miếng. Nài cô bé đi luôn bây giờ. Cô bảo, bây giờ trời nắng như thế, để sáng mai đi chị. Tôi bảo cô bé mặc áo dài tay vào sợ gì, chị mặc quần ngắn thế này mà không lo cháy da nữa là. Thấy tôi muốn đi quá nên cô bảo, để cô gọi chồng cô ra dẫn tôi đi, còn tôi thì đi xe máy của cô ấy. Trước khi tôi cầm lái, Bông cứ hỏi mẹ, mẹ có chắc là đi được xe máy không? Vì từ bé đến giờ, Bông chưa nhìn thấy mẹ đi xe máy bao giờ. Mà ở nhà tôi cũng chẳng có nổi một chếc xe máy mà đi. Tôi trả lời chắc nịch với Bông rằng. Chắc chắn mẹ biết đi mà! Chỉ có điều mẹ sẽ đi thật chậm cho quen đã. Bảo Bông qua bên đường mua hai cái khẩu trang cho hai mẹ con. Thế là chúng tôi lên đường. Chồng cô bé chở Bông, còn tôi tự đi xe, tôi bảo cậu ấy, đi từ từ thôi nhé để tôi quen tay đã, vậy mà đi được vài cây số là tôi có thể đi bình thường được rồi. Có lẽ do đường vắng vẻ và dễ đi hơn Hà Nội.

Đường ở Phú Quốc vừa rộng vừa vắng

 Sau đó đi vào đường đất nhỏ sâu hun hút

Sầu riêng sai trĩu quả


Nhặt được một quả sầu riêng rụng dưới gốc cây

Đi dọc sông Dương Đông, mùi nước mắm toả ra thơm phưng phức. Bông bảo, lần đầu tiên nàng thấy nước mắm có mùi thơm ngon như vậy. Vào tới nhà hàng, nàng tự động đặt bát nước mắm trước mặt mình và chấm. Khác với trước đây, hai mẹ con suốt ngày căng thẳng với nhau về việc nàng không ăn nước mắm. Mẹ bảo, con là người Việt Nam không thể không ăn nước mắm được, thì nàng bảo không nên ép nàng khi nàng thấy mùi nước mắm thật kinh khủng. Nhiều lần tranh thủ lúc nàng không để ý, mẹ rưới nước mắm vào đĩa rau luộc thì đều bị nàng phát hiện và từ chối ăn. Dần dần mẹ cũng mặc kệ, không để ý đến chuyện không ăn nước mắm của nàng nữa.


Sầu riêng là loại trái cây Bông yêu thích nhất

Sông Dương Đông ở Phú Quốc 

Đứng trước biển


Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Băng giá đã tan?

Càng ngày tôi lại càng thấy sợ mùa Đông. Sợ sự lạnh lẽo, u ám mà mùa đông mang đến. Ngoài những lúc vì công việc bắt buộc phải đi. Thời gian còn lại, tôi lặng lẽ như con gấu ngủ Đông, thu mình trong hang trốn rét.

Sáng nay ra khỏi nhà, sương mù bao phủ dày đặc. Những tòa cao ốc hàng ngày tôi vẫn thường đi qua, sớm nay dường như đã biến mất khỏi tầm nhìn. Thay vào đó, từng lớp sương trắng mờ ảo bao phủ cả một khoảng trời. Lòng bỗng thấy phấn khích. Vì sương mù thế này, kiểu gì hôm nay trời sẽ nắng! Báo hiệu một mùa nắng ấm sắp bắt đầu!

Từ ngày hôm qua tôi đã bắt đầu đi tập trở lại. Chẳng cần biết công việc, cuộc sống ra sao, chỉ cần bạn đến được phòng tập, tức là bạn đã có một tinh thần rất ổn định và phấn chấn rồi! Cuộc đời là vậy! Sau cơn mưa trời lại sáng. Chỉ cần bạn có niềm tin, mọi khó khăn rồi cũng sẽ vượt qua.

Hà Nội mờ sương


Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

Hết Tết - Kết thúc

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết và cũng là ngày cuối cùng kết thúc giải quần vợt Úc mở rộng. Năm nay thật may mắn khi giải Úc mở rộng rơi đúng vào dịp nghỉ Tết. Từ mùng một Tết mình đã cố gắng không bỏ sót một trận nào. Quả là một Tết "mãn nhãn" với tennis.
Hôm nay là trận đấu tuyệt đỉnh (không thể hay hơn) giữa hai tay vợt hàng đầu thế giới Djokovic và Nadal . Trước khi trận đấu diễn ra, mình đã rất chủ quan nhận định, Djokovic sẽ chiến thắng Nadal ở set thứ 4. Nhưng kết quả không như mình mong đợi. Djokovic đã khiến những người hâm mộ anh nghẹt thở. Nhất là bắt đầu bước vào set thứ 5, khi mà thể lực của Djokovic đã quá mệt mỏi,  khiến người hâm mộ không còn mấy hy vọng vào anh. Trải qua gần 6h thi đấu (có lẽ là trận chung kết dài nhất từ trước tới nay). Cuối cùng Djokovic cũng nhọc nhằn chiến thắng trong tiếng vỡ oà của những người hâm mộ anh với kết quả 5-7, 6-4, 6-2, 6-7,7-5.
Ngày mai bắt đầu một ngày làm việc mới sau một kỳ nghỉ dài, hy vọng mọi việc sẽ suôn sẻ hơn trong năm Nhâm Thìn này!