Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

Gặp mặt Hội Gang Thép khoá 82-85


Dạo này, nhờ có những buổi gặp mặt với các bạn Hội Gang Thép khoá 82-85. Thỉnh thoảng mình lại có dịp được lên Thái Nguyên chơi. Thái Nguyên ngày xưa và Thái nguyên sau hơn một phần tư thế kỷ chẳng khác là bao. Vẫn con đường quốc lộ 3 chật hẹp ngày nào, chẳng còn phù hợp với thực trạng giao thông hiện nay, khi ngày nào cũng có một số lượng lớn các loại xe to, nhỏ tấp nập nối đuôi nhau lưu thông trên con đường này. Nếu so sánh với những tỉnh thành lận cận khác ở gần Thủ Đô, có lẽ Thái Nguyên là tỉnh phát triển cơ sở hạ tầng chậm nhất cũng nên. Từ mấy năm trước, tôi đã nghe nói, sắp có một con đường quốc lộ mới đi qua, nhưng không biết đợi đến năm nào tôi mới được đi trên con đường mới đó?

 Chúng tôi hẹn nhau lên Thái Nguyên vào đúng ngày khai mạc Liên hoan Trà Quốc tế được tổ chức tại Thái Nguyên. Từ mấy hôm trước, Hội Thái Nguyên tại Hà Nội đã í ới hẹn nhau đi sớm. Chúng tôi xuất phát từ Hà Nội từ 7 giờ, cùng nhau ăn sáng tại Sóc Sơn rồi đi lên khu du lịch sinh thái Thái Hải, Thịnh Đức, thành phố Thái Nguyên. Giữa núi đồi bao la, phong cảnh hữu tình, cây cối um tùm tươi tốt. Hơn một trăm bạn đã có mặt trong buổi gặp gỡ hôm nay. Mặc dù Hội khoá đã được giao lưu vài lần ở Hà Nội và Thái Nguyên, nhưng lần này quả là một dịp hiếm có khi được gặp mặt đông đủ các bạn như thế này.  Cảm ơn các bạn Thái Nguyên đã nhiệt tình tổ chức buổi gặp mặt vui vẻ và thành công này, hy vọng lần gặp mặt tới sẽ được tổ chức tại Hà Nội vào một ngày không xa.

 
Phong cảnh nơi hẹn hò
 Hoa lạ - Hibiscus
 

Chụp ảnh giao lưu cùng cả Hội

Cùng các bạn lớp A4

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Murakami - Nhảy, nhảy, nhảy



Cầm cuốn truyện này trong tay, tôi đắn đo mất vài giây. Tự hỏi, mình có nên đọc nó vào lúc này hay không? Vì tôi biết, mỗi khi tôi cầm trong tay bất cứ cuốn truyện nào của Murakami, chưa biết hay, dở ra sao, nhưng chắc chắn một điều rằng, tôi sẽ bị cuốn vào nó. Rồi tôi sẽ phải tạm bỏ bê một số công việc hiện tại của mình, để lạc vào một thế giới rất riêng của Murakami, một thế giới đầy bí ẩn và lôi cuốn! Tôi thích đọc truyện của Murakami, một phần bởi tôi thích kiểu " viết  giống như mơ", chậm rãi, từ từ của ông. Cách viết của ông chịu nhiều ảnh hưởng từ văn hóa phương Tây hơn là phương Đông, nhất là âm nhạc và văn học. 
Tần ngần một lúc, tôi quyết định, sẽ đọc nó! Không bật máy tính, tức là sẽ không ngó ngàng đến lề trái, lề phải hay chỉ số VN index hôm nay lên hay xuống. Nhấp một ngụp cà phê nóng, pha nhạt theo kiểu quán Akatonbo mà tôi thường hay uống miễn phí mỗi khi qua đó ăn trưa. Tôi bắt đầu buổi sáng với nhảy, nhảy, nhảy cùng với ánh sáng tự nhiên trong một căn phòng tĩnh lặng, yên ả  được cách âm bởi một lớp kính dày.
 Murakami là một nhà văn có trí tưởng tượng phi thường khi mở đầu bằng một câu chuyện vừa thực vừa ảo xảy ra tại một khách sạn vô cùng bí ẩn, bí ẩn như chính cô người tình mà nhân vật chính xưng tôi trong truyện không hề biết đến tên thực của cô - khách sạn Cá Heo. Rồi đến những ám ảnh không nguôi về cô người tình ra đi không một lời báo trước. Sự kỳ bí của khách sạn cùng với những cái chết diễn ra hết sức bất ngờ, liên tiếp xảy ra trong một thời gian ngắn của một số nhân vật trong câu chuyện, đã ám ảnh nhân vật chính trong gần hết cuốn tiểu thuyết. Tôi cảm thấy, hầu như các nhân vật chính trong  truyện của Murakami đều có cuộc sống nội tâm, cô đơn, bí ẩn, luôn bị những ám ảnh trong cuộc sống "dày vò", trăn trở. Đọc truyện của Murakami, tôi luôn liên tưởng đến giai điệu những bài hát, bản nhạc vừa lạ, vừa quen văng vẳng bên tai.
 Kết thúc câu chuyện, nhân vật tôi đã trở về với cuộc sống hiện thực, cùng với một tình yêu mới, thực sự được bắt đầu từ câu chuyện về bóng tối ký bí ở hành lang tầng thứ mười sáu của khách sạn Cá Heo.
Mặc dù cuốn tiểu thuyết này không giống như tôi kỳ vọng ban đầu, nhưng tôi vẫn sẽ đón đọc những tác phẩm tiếp theo của Murakami!

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

Hành hương Yên Tử


Hàng năm, cứ vào ngày Chủ Nhật cuối cùng của tháng Mười hoặc đầu tháng Mười Một, văn phòng chúng tôi lại nhận lời mời đi leo núi Yên Tử  do Hội thương gia ở Hải Phòng tổ chức.

Tôi còn nhớ, vào Chủ Nhật ngày mùng 2 tháng 11 năm 2008, vào thời điểm cả Hà Nội đang phải sống chung với nước vì trận lụt lội lịch sử kéo dài vài ngày thì chúng tôi đi leo núi Yên Tử theo lịch đã được ấn định trước cả tháng trời. Từ hôm trước, đường Phạm Hùng vắng hoe vì đường bị ngập. Hầu hết các xe gầm thấp không dám đi qua vì toàn bộ tuyến đường này bị ngập khá sâu, nhất là đoạn Trung tâm Hội nghị Quốc gia. Hàng loạt xe chết máy đang phải xếp hàng chờ xe cứu hộ tới kéo đi. Đêm trước hôm đi, mưa mãi chẳng ngớt khiến tôi thật sự lo lắng. Tôi tự nghĩ, đi đâu hủy còn được, chứ đã hẹn đi leo núi lễ chùa thế này, mình không thể không đi khi mà lịch đã lên rồi! Vậy là sáng sớm hôm sau, tôi quyết định đánh xe ra khỏi nhà, mặc dù vẫn còn đang mưa rả rích. Năm giờ sáng, trời vẫn còn đang lờ mờ sáng, đường Mễ Trì chỉ ngập khoảng 40 đến 50 phân, nhưng ra tới đường Phạm Hùng thì tôi bắt đầu thấy run thật sự. Không một bóng người, tất cả trước mắt tôi là cả một vùng nước phủ rộng khắp. Không còn sự lựa chọn nào khác, tôi quyết định về số, nhấn ga phóng thật nhanh, nước té sang hai bên trắng xóa, chân nhấn ga, miệng thì rú lên vì sợ hãi, tốc độ phóng xe tỉ lệ với tiếng rú của tôi ở trong xe. Tôi nghĩ, nếu mà xe bị chết máy ở chỗ này, vào giờ này, có lẽ tôi sẽ phải vứt xe ở giữa đường mà lội nước về nhà mất thôi! Cũng may là đường vắng, không một bóng người nên tôi không phải giảm ga hay dừng lại ở bất cứ đoạn nào của con đường.  Mất khoảng chưa đến sáu phút, xe của tôi đã thoát khỏi được một quãng đường lụt lội sâu. Lên tới Yên Tử, trời vẫn còn mưa lất phất, gió thổi mạnh khiến tôi thót tim khi ngồi cáp treo nghe gió rít, buồng cáp hơi đung đưa, đường lên núi thì trơn trượt, nhưng chẳng làm chúng tôi nhụt chí leo lên đỉnh chùa Đồng. Ngẫm lại mới thấy, có lẽ tại tôi thành tâm nên Giời Phật thương không để xe của tôi chết máy giữa đường ngập lụt ngày hôm đó.

Năm nay, Văn phòng chúng tôi lại nhận lời đi leo núi định kỳ hàng năm vào ngày Chủ Nhật cuối cùng của tháng Mười. Thời tiết Hà Nội hôm nay quá đẹp! Thích hợp cho một buổi leo núi thú vị! Năm nay cũng là năm đầu tiên Bông đi leo núi cùng mẹ. Nàng không thích leo núi mà chỉ thích đi biển để được bơi lội, lặn ngụp, đùa nghịch dưới nước. Mặc dù chúng tôi đi cáp cả hai chặng, nhưng Bông vẫn kêu quá mệt khi xuống núi. Thời tiết Yên Tử hôm nay cũng rất đẹp, lặng gió và khô ráo! Vẻ đẹp của Yên Tử là sự kỳ vĩ của núi non hòa quyện với nét cổ kính trầm mặc của hệ thống am, tháp cùng với những cây đại cổ thụ, trúc, mai, hoa dại mọc ở hai bên đường. Hành hương Yên Tử, chúng tôi đi về cõi Phật linh thiêng, mang lại cảm giác bình yên cho tâm hồn. Khí hậu ở Yên Tử quá tuyệt vời! Đến cái cây ngọn cỏ cũng thấy tĩnh lặng, trong lành, sạch sẽ.  Vua Trần Nhân Tông quả là quá sáng suốt khi đã chọn nơi đây là chốn để tu hành.

  




Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

Tháng Mười lặng lẽ


Tiết trời tháng Mười chẳng khác gì tính tình của mụ đàn bà có tính khó lường. Mưa rả rích cả tuần, mưa mãi chẳng thôi, rồi lại tiếp thêm vài ngày chợt nắng, chợt mưa. Hết chợt nắng, chợt mưa, lại đến những ngày trời u ám mờ sương.

Công việc tháng Mười bận rộn nhưng lặng lẽ. Tận hưởng cuộc sống một cách nhẹ nhàng thầm lặng - chẳng muốn chia sẻ cùng ai. Gặp gỡ bạn bè xưa với bao nhiêu cảm xúc lặng lẽ dâng trào. Lặng lẽ lên lịch cho những ngày cuối tuần sắp tới. Không ồn ào, không buồn chán, chẳng có cảm giác cô đơn và cũng chẳng có ý định dựa dẫm vai ai.

Vẫn thích lặng lẽ ngồi nghe A Shoulder To Cry On của Tommy Page




A Shoulder To Cry On

Life is full of lots of up and downs,
And the distance feels further when you're headed for the ground,
And there is nothing more painful than to let you're feelings take
you down,
It's so hard to know the way you feel inside,
When there's many thoughts and feelings that you hide,
But you might feel better if you let me walk with you
by your side,

And when you need a shoulder to cry on,
When you need a friend to rely on,
When the whole world is gone,
You won't be alone, cause I'll be there,
I'll be your shoulder to cry on,
I'll be there,
I'll be a friend to rely on,
When the whole world is gone,
you won't be alone, cause I'll be there.

All of the times when everything is wrong
And you're feeling like
There's no use going on
You can't give it up
I hope you work it out and carry on
Side by side,
With you till the end
I'll always be the one to firmly hold your hand
no matter what is said or done
our love will always continue on

Everyone needs a shoulder to cry on
everyone needs a friend to rely on
When the whole world is gone
you won't be alone cause I'll be there
I'll be your shoulder to cry on
I'll be there
I'll be the one you rely on
when the whole world's gone
you won't be alone
cause I'll be there!

And when the whole world is gone
You'll always have my shoulder to cry on....

Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Lễ Song Thập


Lễ Song Thập năm nay, cũng là Lễ kỷ niệm 100 năm Cách mạng Tân Hợi, chẳng biết nói gì ngoài hai từ, mệt và vui. Mình diện đôi giầy cao quá so với tuổi, phải đi lại nhiều và cười duyên suốt cả buổi tối. Về đến nhà thấy thương cho đôi bàn chân quá, vội lấy nước ấm pha với muối ngâm chân ngay.


Trước giờ đón khách ( ngồi chi mà trông giống nhân viên Fortuna dạt vòm quá :)) )

Tiết mục viết Thư pháp năm nay rất đặc biệt. Thầy đồ năm ngoái là một sư phụ Thư pháp nổi tiếng của Đài Loan. Năm nay lại là người đẹp viết Thư pháp. Khi mình gặp chị ý ở sân bay, chỉ đơn thuần nghĩ chị ý sang Việt Nam chơi, không ngờ được giới thiệu là người viết Thư pháp của buổi Lễ năm nay. Trông chị ý vẫn còn trẻ đẹp thế này mà đã lên chức bà rồi đấy! Vừa mới sang Việt Nam được một ngày mà chị ý đã kịp sắm cho mình một bộ áo dài may sẵn để diện. 

Mình khen chị ý xinh như phụ nữ Việt Nam :)


Đợi mãi, cuối cùng cũng tới lân mình nhờ chị ấy viết cho vài chữ. Mình nhờ chị ấy viết cho Lan bốn chữ Thuận Lợi, Bình An 順利平安 . Rồi nói chị ấy viết cho mình chữ gì cũng được. Nhìn mình một lúc, rồi chị ấy viết cho mình bốn chữ 抱僕藏真  Bão Phác Tàng Chân " Ôm ấp viên ngọc thô nhưng ẩn chứa sự chân thành"


Đoàn hợp ca không chuyên của Văn phòng sau khi biểu diễn ba tiết mục riêng, đã biểu diễn chung cùng đoàn hợp ca từ Đài Loan sang, phối hợp rất ăn ý!


Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

Simple the Best





I call you when I need you, my heart's on fire
You come to me, come to me wild and wired
Mmm, you come to me
Give me everything I need
Give me a lifetime of promises and a world of dreams
Speak a language of love like you know what it means
Mmm, it can't be wrong
Take my heart and make it strong, baby

You're simply the best, better than all the rest
Better than anyone, anyone I've ever met
I'm stuck on your heart, I hang on every word you say
Tear us apart no, no, baby, I would rather be dead

In your heart I see the star of every night and every day
In your eyes I get lost, I get washed away
Just as long as I'm here in your arms
I could be in no better place

You're simply the best, better than all the rest
Better than anyone, anyone I've ever met
I'm stuck on your heart, I hang on every word you say
Tear us apart no, no, baby, I would rather be dead

Each time you leave me I start losing control
You're walking away with my heart and my soul
I can feel you even when I'm alone
Oh baby, don't let go

Ooh you're the best (woo)
Better than all the rest
Better than anyone, anyone I've ever met
Ooh, I'm stuck on your heart,
I hang on every word you say
Don't tear us apart no, no, no,
Baby, I would rather be dead
Oooh, you're the best!

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Ăn vặt ngày se lạnh


Vào những ngày cuối Thu, tiết trời se lạnh. Tôi lại thèm được lang thang trên những con phố của Hà Nội. Được sà vào một quán ốc ven đường, thưởng thức một bát ốc luộc lá chanh nóng bốc hơi nghi ngút chấm với nước mắm ớt gừng thơm ngon. Rồi lại ghé vào hàng bán hạt dẻ Trùng Khánh ở một con phố nhỏ, mua một túi hạt dẻ, say sưa ngồi ăn, tận hưởng vị thơm ngon, bùi bùi của hạt dẻ mới được thu hoạch vào cuối tháng 9, đầu tháng 10 hàng năm. 



Chiều nay, ngồi nhìn trời mưa bay lất phất ngoài phố. Bỗng nhiên tôi lại thèm được ăn món bánh hành của Đài Loan, thèm cái mùi hành thơm ngon quyện với mùi dầu rán nóng hổi vừa ăn vừa thổi này.
Nhắc đến bánh hành của Đài Loan, tôi lại nhớ ngay đến bánh hành ngon nổi tiếng của xã Tam Tinh(三星) huyện Nghi Lan(宜蘭). Đã có rất nhiều hộ nông dân ở nơi đây phất lên từ nghề trồng hành. Nhiều cửa hàng bán bánh hành ngon nổi tiếng ở vùng này được các thực khách từ khắp nơi đến Nghi Lan để thưởng thức món bánh hành Tam Tinh.


Dọc hai bên đường là những cánh đồng trồng hành phủ một màu xanh bát ngát


Một trong những hàng bánh hành ngon có tiếng ở Tam Tinh